25.
Cố Trạch còn vô cùng lịch thiệp kéo ghế cho : "Đến nếm thử tay nghề của xem nào." Anh dịu dàng .
Tôi thận trọng gắp một miếng, quên cảnh giác hỏi : "Chắc là bỏ độc đấy chứ?"
Chẳng đợi kịp trả lời, bình luận nhảy rần rần:【Bỏ độc á? Anh mà nỡ cơ chứ!】
【Nếu bỏ độc thì cũng chỉ tự đầu độc chính thôi.】
Cố Trạch khẽ: "Yên tâm , nếm thử ."
Tôi cẩn thận đưa miếng thịt miệng. Hương vị ngon ngoài sức tưởng tượng, "Ngon quá, món thịt sợi hương cá vị giống hệt món làm!"
"Thì là học từ em mà cả đấy." Cố Trạch xoa xoa đầu , "Thử món khác xem."
Tôi gắp thêm một miếng cánh gà, c.ắ.n một miếng. Hương vị chẳng khác gì nhà hàng làm.
"Thế nào?" Anh với ánh mắt đầy mong đợi.
"Anh học nấu ăn từ lúc nào ?"
Cố Trạch mỉm mãn nguyện: "Mới học vài món thôi, chuyên tâm học vì em đấy."
Khu vực bình luận một phen "ăn giấm chua":【Ngon thật ? Thật giả đây? Cho một miếng nếm thử với!】
【Tôi ăn nên bảo là ngon nhé!】
【Tiểu Bạch đúng là hạnh phúc nhất trần đời .】
Anh giải thích thêm: "Trước đây em bảo là một vị thiếu gia, chẳng làm gì cả. Tôi em như thế, nên đặc biệt theo dì giúp việc học nấu ăn, xem hiệu quả cũng tệ."
Không gian xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Trái tim mềm nhũn , tan chảy thành một vũng nước. Tôi vốn là trẻ mồ côi, năm mười tám tuổi đủ tuổi trưởng thành liền dọn khỏi viện mồ côi tự lập. Tôi tự học nấu ăn, tự học sửa ống nước, tự học bóng đèn. Đây là đầu tiên, một vì mà học nấu ăn.
Trong phút chốc, hốc mắt bỗng thấy cay cay. Hóa , bản cũng luôn để tâm và nhớ đến.
"Sau khi c.h.ế.t , còn nhớ đến ?" Tôi đột nhiên hỏi Cố Trạch.
Tôi từng một câu mạng: Cái c.h.ế.t là điểm kết thúc, sự lãng quên mới là điểm cuối cùng. Tôi luôn cảm thấy tuy đang sống, nhưng Thế giới chẳng hề để dấu vết gì của , cũng chẳng ai thực sự thương nhớ , cứ như thể qua đời từ nhiều năm .
"Có chứ. Không chỉ nhớ rõ, mà các fan của em cũng sẽ nhớ đến em."
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi ghép cặp cùng Cố Trạch, lượng theo dõi Weibo của tăng vọt một cách chóng mặt. Anh sâu mắt , bối rối né tránh ánh đó.
"Ừm."
"Ngoan, mau ăn cơm ."
Cư dân mạng một phen xúc động nghẹn ngào:【Mọi ơi, những chiến thần thuần ái như xin phép gục ngã tại đây!】
【Hu hu, thuần ái vô địch!】
【Bệnh lụy tình của tái phát ...】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-nhat-duoc-anh-de-mat-tri-nho/chuong-9.html.]
26.
"Để nếm thử nước ép em làm xem nào."
Tôi giật nảy , sực nhớ trong cốc nước dưa hấu đó lỡ tay cho ít muối.
"Hả?" Tôi trợn tròn mắt.
"Chẳng nãy em ép nước trái cây ? Lại còn là nước dưa hấu thích nhất nữa." Cố Trạch cầm cốc nước dưa hấu bàn lên.
Tôi vội vàng túm chặt lấy cánh tay . Cốc nước định bụng để trêu chọc , nên bỏ cả đống muối đó.
"Đừng... đừng uống." Tôi ngăn cản.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Sao thế?"
"Mùa Hè mà, nước ép để lâu sẽ biến chất đấy." Tôi lúng túng biện minh.
"Không , biến chất cũng uống, dù cũng là chính tay em ép mà." Cố Trạch ngửa đầu nhấp một ngụm lớn.
Tôi nhắm nghiền mắt , dám phản ứng của .
Đôi lông mày của đối phương khẽ nhíu một chút, nhưng nhanh chóng giãn , "Chưa biến chất ."
Tôi nuốt nước miếng cái ực. Tối nay vất vả nấu bao nhiêu món ngon như , thế mà còn bày trò trêu chọc . Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hối hận muộn màng.
"Ăn cơm ." Cố Trạch giục , còn bản thì bưng cốc nước lên, uống cạn sạch chỗ nước dưa hấu mặn chát đó. Sau đó, cầm lấy cốc của , trầm giọng bảo: "Để ép cho em cốc khác."
"Không cần , uống cốc cũng mà."
"Không , cốc của vị lạ, em đừng uống nữa, để đổi cho em cốc mới." Nói đoạn, bước thẳng bếp, tỉ mẩn ép cho một cốc nước dưa hấu khác.
"Cố Trạch..." Tôi khẽ gọi tên .
"Sao thế?" Anh .
"Không gì."
27.
Sau khi kết thúc buổi ghi hình tối đó, A Nam đến đón , "Dật Bạch , Cố Trạch đối với em thật đấy. Anh uống hết cốc nước ép em làm, còn lo nước của em hỏng nên ép cốc mới cho em nữa."
Tâm trạng chẳng mấy vui vẻ: "Chị Nam, trong cốc của Cố Trạch... em bỏ một thìa muối." Tôi lầm bầm.
"Cái gì?!" Giọng A Nam cao vút lên quãng tám, "Nước dưa hấu hỏng, mà là do em bỏ muối ?"
Tôi cúi đầu nhận : "Em hối hận ."
"Đó là Cố Trạch đấy, là Cố Ảnh đế đấy, còn đặc biệt vì em mà học nấu ăn mà!"
"Lúc đầu em chỉ trêu một chút thôi, ngờ uống cạn sạch như ."
A Nam ôm trán cảm thán: " là chỉ Cố Ảnh đế mới nuông chiều nổi cái tính của em thôi!"