Tôi Ngũ Hành Thiếu Tiền :) - Chương 71

Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:22:30
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, các tuyển thủ khác cũng đang tất bật di chuyển đến địa điểm lịch trình tiếp theo.

Sân khấu công diễn kết thúc, Tiêu Lăng thậm chí kịp tẩy trang xách ba lô chạy thục mạng từ phòng nghỉ ngoài.

Người đại diện sắp xếp thời gian chạy sô quá sát. Vừa sân khấu xảy chút sự cố, kết thúc muộn gần nửa tiếng, giờ mới xuất phát thì nguy cơ lỡ chuyến bay là cao.

Thu nhập từ chạy sô vốn chẳng đáng là bao, đại diện thả nổi tự sinh tự diệt, vé máy bay cũng là do bên tổ chức sự kiện mua cho. Nếu lỡ chuyến , phí đổi vé tự bỏ tiền túi trả!

Tiêu Lăng mặt mày nôn nóng, chạy như điên khỏi phim trường cúi đầu xem giờ, nhắn tin giục giã nhân viên, thì đột nhiên thấy gọi .

“Tiêu Lăng?”

Giọng quen quen. Tiêu Lăng vội giảm tốc độ thành chạy chậm tại chỗ, đầu . Khi thấy rõ gọi, mắt sáng rực lên: “Thầy Bành!”

Người gọi chính là Bành Cảnh Sơn, Ảnh đế Tam Kim mới nổi, tổ chương trình đặc biệt mời đến làm khách mời kỳ .

Nói cũng thật trớ trêu, Bành Cảnh Sơn màn ảnh diễn xuất thần sầu bao nhiêu thì ngoài đời sở hữu một gương mặt đại chúng bấy nhiêu, qua là quên ngay. Lúc mới đến chương trình, nhiều thí sinh suýt nhầm là nhân viên hậu cần. Ngay cả nhân viên của chương trình trợ lý cùng đôi khi cũng tìm thấy giữa đám đông.

Cũng may tình trạng dở dở đó chỉ kéo dài hai ngày đầu. Sau quen mặt hơn nên còn mấy vụ nhầm lẫn tai hại nữa.

đồn rằng từ khi Bành Cảnh Sơn con gái nhỏ, cả toát lên hỉ khí, tướng mạo cũng đổi theo chiều hướng , sự nghiệp lên như diều gặp gió.

Tiêu Lăng xấp kịch bản dày cộp tay Bành Cảnh Sơn, cảm thấy lời đồn cũng hẳn là vô căn cứ.

Thấy Tiêu Lăng vẻ mặt gấp gáp, Bành Cảnh Sơn bụng hỏi: “Cậu đấy? Nếu tiện đường cho nhờ một đoạn?”

Bành Cảnh Sơn tính tình hiền lành, thường ngày chiếu cố mới, là một tiền bối cực kỳ dễ gần. Dù đang vội cháy máy, Tiêu Lăng cũng dám qua loa, ngại ngùng đáp: “Em sân bay ạ. Tối nay em một show chạy sô ở Giang Thành……”

“Thế thì khéo quá!” Bành Cảnh Sơn ha hả, kéo cửa xe bảo mẫu, “Tôi cũng sân bay, Giang Thành đây. Lên , khéo chúng cùng chuyến đấy.”

Nếu là bình thường, Tiêu Lăng chắc chắn sẽ từ chối cho phép.

hôm nay thời gian quá gấp, sợ lỡ máy bay thật. Hơn nữa Bành Cảnh Sơn trong giới nổi tiếng là đàng hoàng, kiểu khẩu phật tâm xà. Do dự một giây, gật đầu cái rụp, rối rít cảm ơn leo lên xe.

Trên xe, Bành Cảnh Sơn chủ động hỏi han lịch trình, ngạc nhiên phát hiện hai đúng là cùng một chuyến bay, chỉ khác là một khoang hạng nhất, một khoang phổ thông.

Lúc Tiêu Lăng mới thở phào nhẹ nhõm.

Không làm lỡ việc của thầy Bành là !

Hai bên quá thiết, Bành Cảnh Sơn chỉ tiện đường giúp đỡ hậu bối chứ bản công việc cũng ngập đầu. Hàn huyên vài câu xã giao xong, cả hai đều im lặng.

Bành Cảnh Sơn bật đèn xe kịch bản, còn Tiêu Lăng tranh thủ ôn quy trình biểu diễn và danh sách bài hát tối nay.

Đến sân bay, hai tách .

May mắn kịp giờ kiểm phiếu những phút cuối cùng. Mãi đến khi yên vị máy bay, Tiêu Lăng vẫn còn hết bàng hoàng.

Hôm nay đỏ quá !

nhớ lời dặn dò của Kha Hành Chu hôm , trong lòng vẫn thấp thỏm yên. Ngồi ghế mà như đống lửa, cứ dáo dác quanh, sợ chuyện gì bất trắc xảy .

Ở một diễn biến khác, tại khoang hạng nhất.

“Cậu cũng chuyến ?” Bành Cảnh Sơn ngạc nhiên ghế bên cạnh.

“Lão Bành?” Người cũng ngạc nhiên kém, “Trùng hợp thế, chương trình của xong ?”

“Ừ. Tối nay buổi thử vai ở Giang Thành, thấy hứng thú với kịch bản nên định qua thử xem . Còn ?”

Người đàn ông khẽ, nửa đùa nửa thật: “Tôi á? Tôi giống .”

Bành Cảnh Sơn khựng , đầu kỹ bạn cũ.

Người đàn ông tên Ban Văn, tuổi tác xấp xỉ Bành Cảnh Sơn, cũng là nghệ sĩ xuất đạo cùng thời.

Chỉ điều, so với cái danh “vai phụ vàng” lận đận mấy chục năm của Bành Cảnh Sơn, Ban Văn còn t.h.ả.m hơn nhiều. Từ lúc nghề đến giờ, gã luôn làm diễn viên đóng thế, bao giờ lộ mặt thật màn ảnh.

Hiện giờ Bành Cảnh Sơn cá chép hóa rồng, trở thành Ảnh đế Tam Kim, còn Ban Văn vẫn dậm chân tại chỗ làm cái bóng cho khác.

Diễn viên đóng thế thì cần gì thử vai, ít nhất là cần lặn lội cùng đợt với diễn viên chính như thế . Vì Bành Cảnh Sơn nghĩ tới đối phương đến cùng một đoàn phim với .

Nghe , khỏi kinh ngạc: “Cậu cũng định đến đoàn phim 《Nghe Hương》 thử vai ? Được đấy, cuối cùng cũng chịu chuyển . Lần định nhắm vai nào, để tham mưu cho?”

Ban Văn chỉ nhạt: “Đến lúc đó sẽ . Mà , cổ đeo cái gì thế? Cậu tin mấy thứ từ bao giờ ?”

Bành Cảnh Sơn bạn cũ tâm cao khí ngạo, giới thiệu vai diễn cho, gã cũng chịu nhận, thà cầm đồng lương ít ỏi làm thế còn hơn. Nghĩ rằng lòng tự trọng của gã trỗi dậy, Bành Cảnh Sơn khuyên nữa, thuận thế chuyển chủ đề.

Anh sờ sờ túi bùa cổ theo ánh mắt của Ban Văn, : “Cái hả? Gần đây gặp một đại sư cực linh, cho đấy. Cậu đừng tin, linh nghiệm lắm!”

Đang chuyện thì hành khách gần đó nhận Bành Cảnh Sơn, chạy tới xin chữ ký. Anh vui vẻ ký tặng, còn chụp ảnh chung, đợi khuất mới tiếp tục câu chuyện.

“Đấy xem, linh !”

Ban Văn từng than phiền về cái tật khác ngó lơ của Bành Cảnh Sơn, nên lúc nhắc cũng kiêng dè gì, vẻ mặt hớn hở mặt.

Ban Văn thấy thế quả nhiên cũng tò mò về túi bùa cổ : “Cho xem chút ?”

“Cái đó thì .” Bành Cảnh Sơn vội vàng nhét túi bùa trong cổ áo như bảo bối, “Đệ t.ử của đại sư dặn kỹ , trừ lúc tắm rửa, vận động thì rời . Sắp thử vai , lỡ nó mất linh thì hỏng bét.”

Ban Văn cũng ép, chỉ chằm chằm vị trí túi bùa một lúc thu tầm mắt.

Không sự cố nào như Tiêu Lăng lo sợ xảy , máy bay hạ cánh an .

Khi đến sân bay, một nhóm hâm mộ tự phát tổ chức hoạt động đón máy bay. Tại sảnh đến, họ giơ cao bảng đèn LED in tên và hình ảnh Tiêu Lăng để tiếp ứng.

Tuy lượng đông, chỉ tầm mười mấy , nhưng đối với một nghệ sĩ chính thức mắt, sự nhiệt tình quả thực khiến mừng lo.

Khách khoang hạng nhất sớm hơn. Nhìn thấy fan giơ bảng đèn chờ đợi từ xa, Bành Cảnh Sơn khỏi cảm thán: “Mấy đứa nhỏ bây giờ theo đuổi thần tượng nghiêm túc thật, đến sớm thế để đón cơ đấy. Tôi còn từng đãi ngộ thế bao giờ…”

Với lứa nghệ sĩ đời đầu, làm minh tinh cũng như bao nghề khác, chỉ là một con đường dùng lao động đổi lấy tiền bạc. Trong sinh hoạt thường ngày, họ từng thấy khác biệt so với thường, thậm chí còn cảm thấy mạo phạm nếu fan ảnh hưởng quá nhiều đến đời tư. Đâu giống nghệ sĩ bây giờ, gần như lịch trình thương mại đều công khai, ngay cả lịch trình cá nhân cũng thường xuyên fan bám đuôi.

Đến cả một lão nam nhân trung niên như , đôi khi cũng fan bất thình lình nhảy làm cho giật .

Bành Cảnh Sơn thở dài. Vì tần suất những sự cố ngoài ý ngày càng cao, lâu cùng gia đình du lịch. Lần bệnh viện thăm vợ con, còn suýt nhận .

Ban Văn thúc giục nhanh, Bành Cảnh Sơn đành thu tầm mắt. Thế nhưng ngay khi ánh lướt qua đám đông, bỗng cảm nhận một tia mấy thiện cảm.

Là diễn viên, độ nhạy cảm của với ánh mắt và ống kính cao hơn thường nhiều. Cảm thấy điều bất , lập tức đầu về phía đó.

Không thì thôi, thấy rợn . Một gã đàn ông mặc đồ đen ngoài lan can, gương mặt khô quắt, hốc mắt trũng sâu, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ quạch, tinh thần trông cực kỳ bất thường.

Đó là vấn đề lớn nhất. Mấu chốt là khi gương mặt gã đàn ông , Bành Cảnh Sơn mạc danh cảm thấy chút quen mắt.

Đã gặp ở nhỉ?

Ngay lúc dừng bước chần chừ suy nghĩ, biểu cảm của gã đàn ông đột ngột đổi: “Ra !”

Người xung quanh giật , sôi nổi đầu , thầm nghĩ đón máy bay hỏa khí lớn thế. Ngay đó, họ nương theo tầm mắt gã đàn ông, thấy Bành Cảnh Sơn.

“Ơ, là… cái ông Bành gì đó ?”

“Bành Cảnh Sơn! Là ông hả? Má ơi, hôm nay gặp bằng xương bằng thịt ! Tôi mới xem phim của ổng xong!”

Cửa phút chốc trở nên hỗn loạn. Rất nhiều đầu thấy minh tinh, kích động lao lên xin chữ ký và chụp ảnh chung.

Bảo an sân bay lập tức ý thức sự cố, vội vàng chạy tới sơ tán đám đông, nhưng còn kịp nữa.

Gã đàn ông rống to lúc nãy chống tay vượt qua lan can, lao thẳng về phía Bành Cảnh Sơn. Trên tay gã hàn quang chợt lóe, dường như đang cầm hung khí!

Thứ làm qua cửa an ninh?!

Bành Cảnh Sơn biến cố bất ngờ dọa cho hồn xiêu phách lạc. Hắn bản năng lùi , nhưng phía chính là Ban Văn. Hai gã đàn ông trung niên va , thế nào cùng ngã lăn đất.

Đám đông sững sờ một giây, ngay đó tiếng la hét bùng nổ.

“A a a a, g.i.ế.c kìa!”

“Cứu mạng! Bành Cảnh Sơn! Cái ông diễn viên đóng phim còn ở bên trong!”

“Bảo an sân bay ?!”

Trong lúc giằng co, Bành Cảnh Sơn chỉ cảm thấy cổ đau nhói. Ngay đó, gã đàn ông cầm hung khí bổ nhào tới mặt , giơ cao tay định hung hăng đ.â.m xuống!

Gần như ngay khoảnh khắc cơn đau truyền đến từ cổ, động tác của gã đàn ông khựng trong tích tắc. Tiếp đó, hung khí của gã —— một chiếc com-pa nhọn hoắt —— cắm phập xuống sàn ngay sát đầu Bành Cảnh Sơn, mạnh đến mức ốc vít của com-pa cũng b.ắ.n văng ngoài!

Một kích trúng, gã đàn ông lập tức chồm tới định bóp cổ Bành Cảnh Sơn.

Cũng may lúc bảo an sân bay rốt cuộc chạy tới. Mấy nhanh chóng khống chế kẻ hành hung, một bên báo cảnh sát, một bên sốt ruột hoảng hốt duy trì trật tự.

Cửa vì biến cố mà ồn ào như vỡ chợ.

Qua một hồi lâu, Bành Cảnh Sơn mới đỡ dậy: “Thầy Bành, thầy chứ? Có thương ở ? Chuyện là thế nào ạ?”

Bành Cảnh Sơn giọng chút quen tai, đầu , hóa là Tiêu Lăng.

Tiêu Lăng chỉ đeo một cái ba lô, cần chờ lấy hành lý nên trực tiếp. Cậu báo vị trí xong với ban tổ chức, ngẩng đầu lên thấy bên loạn cào cào.

Theo bản năng, Tiêu Lăng tiến lên xem tình hình, nhưng ngay lập tức nhớ tới lời dặn của Kha Hành Chu.

Kha Hành Chu bảo đừng lo chuyện bao đồng.

Tình hình bên thoạt cũng định, bảo an đang dẹp trật tự. Tiêu Lăng vốn định ngoan ngoãn yên, kết quả từ khe hở đám đông thấy bộ trang phục quen thuộc.

Lại gần kỹ, thế mà đúng là Bành Cảnh Sơn thật!

Chỉ là…

Tiêu Lăng gương mặt đổi của Bành Cảnh Sơn, cảm giác xa lạ thoáng qua trong nháy mắt khiến chút để ý.

Rõ ràng mấy ngày nay ở tổ chương trình quen thuộc, đó thậm chí thể nhận Bành Cảnh Sơn giữa biển . Tại khi đỡ dậy, một khoảnh khắc cảm thấy đây là ông ?

Tình huống mắt hiển nhiên thích hợp để truy cứu sâu xa. Tiêu Lăng định mở miệng bên cạnh huých một cái, đành nén nghi vấn xuống đáy lòng.

Cậu cố gắng che chắn đám đông cho Bành Cảnh Sơn, dòng hỗn loạn đẩy qua đẩy , cảm giác khỏe càng lúc càng rõ ràng ——

Cậu là một tên vô danh tiểu , chen lấn thì thôi . rõ ràng thấy trong đám đông gọi tên Bành Cảnh Sơn, bây giờ ngược giống như chẳng ai nhớ Bành Cảnh Sơn đang ở đây ?

Xung quanh lộn xộn vây kín một vòng , tiếng bàn tán ồn ào đến đau cả đầu.

Hơi chen một chút, Tiêu Lăng liền thấy một mặt kiễng chân ngó trong: “Sao ? Bành Cảnh Sơn ?”

Hai ngay mặt : “……”

Điều kỳ dị là, tuy xung quanh nhiều đang gọi tên Bành Cảnh Sơn, nhưng khi hai họ chui , ngoại trừ Tiêu Lăng, thế mà một ai nhận vị chính là Bành Cảnh Sơn bản tôn —— lộ diện ở liên hoan phim mấy hôm và ẵm trọn tượng vàng Ảnh đế thứ ba.

Ngược , họ vẫn cứ cố sống cố c.h.ế.t chen trong vòng vây.

Bành Cảnh Sơn ý thức điều gì, tay vội vàng sờ soạng cổ. Quả nhiên, túi bùa mất.

Tiêu Lăng đám đông, sắc mặt khó coi của Bành Cảnh Sơn, cả ngơ ngác: “Thầy… thầy Bành, giờ làm đây ạ? Có xe đến đón thầy ?”

Bành Cảnh Sơn cũng coi như từng trải qua sóng to gió lớn. Túi bùa rơi mất, tình huống hiện tại với chẳng qua là chuyện cũ tái diễn.

Mất túi bùa liền lãng quên , trong lòng buồn là giả, nhưng cũng đến mức trút giận lên một đứa trẻ vô tội.

Hắn trấn tĩnh : “Có xe. Chân hình như giẫm trúng , đỡ ngoài .”

Tiêu Lăng vội vàng gật đầu làm theo.

Vốn tưởng với địa vị của Bành Cảnh Sơn, xe chắc chắn chờ sẵn ở cửa. Ai ngờ khi gọi điện cho trợ lý, trợ lý thế mà lượn vài vòng quanh khu vực đón khách mới chịu dừng mặt họ.

Trợ lý xuống xe còn ngó nghiêng hai lượt, mãi đến khi Bành Cảnh Sơn điện thoại vẫy tay, mới về phía .

“Ngại quá Bành. Vừa em hoa mắt, cứ thấy … Chậc, làm thế ?”

Bành Cảnh Sơn lắc đầu: “Gặp anti-fan, suýt nữa chọc mù mắt.”

Hắn rốt cuộc cũng nhớ gương mặt gặp ở ——

Tục ngữ nổi tiếng nhiều thị phi. Hắn làm diễn viên bao năm, dù chỉ đóng vai phụ chìm nổi, lượng fan cũng khá khả quan.

Có fan ắt anti-fan. Một kẻ ác ý với lớn đến thế. Mỗi tác phẩm, họ c.h.ử.i bới và bộ phim tơi tả đành, thế mà còn kẻ cực đoan mò đến tận nhà, cầm com-pa canh cửa, ý đồ làm hại của .

Cũng may năng lực kiếm tiền của vẫn , sớm để vợ ở nhà làm nội trợ thời gian, ít khi ngoài nên đối phương mới thực hiện . Hắn xem camera giám sát theo lệ thường mới phát hiện chuyện .

Sau đó đương nhiên là báo cảnh sát giải quyết. vì đối phương gây tổn thương thực chất, cuối cùng chỉ tạm giam vài ngày, phê bình giáo d.ụ.c thêm phạt tiền thả về.

Không ngờ hôm nay gã tập kích .

Bành Cảnh Sơn duy chỉ hiểu nổi một điều: Lịch trình hôm nay của cực kỳ ngẫu hứng. Sau khi nhận túi bùa từ Kha đại sư, mới nhận vài kịch bản ưng ý, mãi đến sáng nay mới chốt với quản lý xem thử vai cho đoàn phim nào.

Ngay cả vé máy bay cũng là đặt gấp. Tên anti-fan tin tức linh thông đến mức độ đó ?

Trong lòng lo lắng cho vợ sinh và con nhỏ, sắc mặt Bành Cảnh Sơn tệ, cũng chẳng nhiều.

Trợ lý liếc Tiêu Lăng, gượng gạo xách hành lý bỏ cốp xe.

Tiêu Lăng: “……”

Nhìn chiếc xe bảo mẫu quen thuộc lướt qua mặt bao nhiêu hề do dự, trong lòng Tiêu Lăng càng thấy kỳ quái.

Nếu nhớ lầm, trợ lý theo Bành Cảnh Sơn khá nhiều năm. Theo lý thuyết, hiểu Bành Cảnh Sơn rõ, bóng lưng cũng nhận ngay mới đúng.

Sao cảm giác như hai bên chẳng thiết gì ?

Tuy nhiên, nghi vấn chỉ lướt qua trong đầu một thoáng nhanh chóng chuyện khác lấp đầy.

Cậu điện thoại, sắc mặt biến đổi, cuống quýt cáo từ: “Thầy Bành, ngại quá, em còn cái thông cáo chạy, bên giục em mấy . Nếu thầy còn việc gì thì em nhé?”

Bành Cảnh Sơn liếc qua màn hình điện thoại của . Tuy thấy nội dung cụ thể, nhưng chỉ mấy dấu chấm than như chọc thủng màn hình tình hình .

Hắn ấn tượng khá với thanh niên , thấy thế bèn mở lời: “Cậu chạy sô ở ? Có cần cho nhờ một đoạn ?”

“Không , cần ạ!” Tiêu Lăng vội xua tay, “Lúc đuổi máy bay phiền thầy Bành lắm . Lần ban tổ chức phái đến đón, lát nữa em tự qua là !”

Bành Cảnh Sơn bên cũng còn một đống việc, thấy từ chối cũng cưỡng cầu, đành gật đầu.

Thấy xoay định , nghĩ ngợi gọi giật : “Lưu cái WeChat . Mấy ngày tới chắc đều ở Giang Thành, việc gì cứ tìm bất cứ lúc nào.”

Tiêu Lăng thụ sủng nhược kinh.

Phương thức liên lạc của một Ảnh đế Tam kim, nghĩ cũng là thứ khó đến nhường nào. Lần từ chối, thấy Bành Cảnh Sơn mở giao diện quét mã, nhanh chóng đưa mã kết bạn của .

“Cảm ơn ngài ạ!”

Cậu cúi gập chào thật sâu vui vẻ chạy .

Bành Cảnh Sơn: “……”

Thằng bé cũng dễ thỏa mãn thật.

Bành Cảnh Sơn giúp Tiêu Lăng vốn chỉ vì những lời trong livestream hôm qua khiến xúc động. Không ngờ đó còn duyên gặp , hơn nữa khi tất cả đều nhận , Tiêu Lăng vẫn chút do dự chạy đến đỡ dậy đầu tiên.

Tình huống nguy hiểm, ai cũng chen xem náo nhiệt hoặc giúp đỡ, kết quả càng giúp càng rối.

Chân vốn đang lành lặn, chính vì đám đông hỗn loạn, ai giẫm cho một cái mới thành cái dạng .

Cổ chân truyền đến cơn đau thấu tim, Bành Cảnh Sơn hít ngược một khí lạnh, bảo trợ lý đưa đến bệnh viện trị thương .

Cũng may chỉ là bong gân, tĩnh dưỡng một thời gian sẽ khỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-ngu-hanh-thieu-tien/chuong-71.html.]

Trong lúc chờ trợ lý lấy thuốc, Bành Cảnh Sơn mở điện thoại lướt mạng xã hội, kết quả đập ngay mắt là tên chễm chệ top tìm kiếm.

# Ảnh đế Tam kim Bành Cảnh Sơn anti-fan tập kích, xe cứu thương đưa #

Bành Cảnh Sơn: “……?”

Bên còn kèm theo bức ảnh một đàn ông rõ mặt mũi cáng khiêng lên xe cứu thương.

Khu bình luận thất thủ. Mọi đều chỉ trích Bành Cảnh Sơn lãng phí tài nguyên y tế, bộ dạng rõ ràng thương nặng, cùng lắm chỉ xước da lòng bàn tay một chút.

Thậm chí cư dân mạng tự xưng mặt tại hiện trường lên tiếng, chứng kiến bộ quá trình, Bành Cảnh Sơn sớm bảo an sân bay bảo vệ, nhiều lắm chỉ ngã một cái lúc đầu, đến mức dùng cáng.

Vốn dĩ cư dân mạng bất mãn với việc minh tinh thương tí chút cũng chiếm dụng tài nguyên công cộng, giờ thì bùng nổ. Khu bình luận ngập tràn sự thất vọng, còn fan tuyên bố thoát fan.

Bành Cảnh Sơn: “???”

Không chứ, thật sờ sờ đang đây, tự nhiên nồi đen từ trời rơi xuống thế !

Hắn cạn lời tức giận. Rõ ràng tự xe đến bệnh viện, truyền thông vô lương tâm nhà nào lấy ảnh khác thế cho , bịa đặt cái hot search đen đủi !

Cái hot search từ tiêu đề đến nội dung đều là bôi nhọ trắng trợn, thật sự coi lớn tuổi thì tính nóng nảy ?

Đến tầm của Bành Cảnh Sơn, tài khoản mạng xã hội đều do tự quản lý. Hắn lập tức chụp bệnh án đăng lên mạng, khoanh tròn thời gian và địa điểm khám bệnh, tuyên bố trong ảnh , đồng thời sẽ khởi kiện truyền thông vô lương.

Ai ngờ ngay khi đăng bài đính chính, danh tính cáng cư dân mạng đào .

Quả thực Bành Cảnh Sơn, mà là Ban Văn —— lúc cùng Bành Cảnh Sơn từ cửa đón khách.

Một diễn viên đóng thế rơi tin tức kiểu vốn dĩ sẽ gặp bất lợi, dù lượng fan của Ban Văn ít, còn chẳng bằng mấy thần tượng mới nổi, gặp cư dân mạng đang phẫn nộ thì chỉ nước c.h.ử.i cho sấp mặt.

thần kỳ , khi Ban Văn mặt nhận bức ảnh đó là , hướng gió ở khu bình luận lập tức đảo chiều.

Từ việc lên án minh tinh chiếm dụng tài nguyên vì vết thương nhỏ, chuyển sang cảm thán diễn viên ở tuổi mà vẫn giữ vóc dáng như . Hơn nữa Ban Văn còn là thế cho nhân vật nào đó, thảo nào mấy cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m chuyên nghiệp đến thế, quả thực còn sát với nhân vật hơn cả diễn viên gốc.

Những lời nếu đặt khác thì chắc chắn quy là thủy quân (nick ảo thuê), nhưng Ban Văn vận gì, khu bình luận thế mà chẳng mấy ai phản bác.

Ngược , họ còn nghiêm túc phân tích kinh nghiệm diễn xuất và nền tảng võ thuật của Ban Văn. Có còn cách kêu gọi đạo diễn, trực tiếp đạp những diễn viên chỉ dùng kỹ thuật chậm xuống, đề cử Ban Văn đóng vai chính.

Bành Cảnh Sơn trợn mắt há hốc mồm sự chuyển biến của dư luận, cảm giác khó chịu mãnh liệt dâng lên.

Đám chắc chắn thủy quân.

Quen Ban Văn bao nhiêu năm, hiểu rõ tình hình kinh tế của gã. Nếu thực sự tài lực để điều khiển dư luận mượt mà đến thế, Ban Văn cũng chẳng đến mức gần 50 tuổi vẫn còn làm diễn viên đóng thế.

lăn lộn trong giới giải trí bao năm, từng thấy khu bình luận nào hài hòa đến .

Đến tiền còn chắc ai cũng thích, sự việc càng độ thảo luận cao thì tranh cãi bên càng dữ dội. Fan và anti song hành gần như là định luật bất biến của giới giải trí.

Vậy mà thiết luật vô hiệu với Ban Văn?

Trong đầu Bành Cảnh Sơn lờ mờ hiện lên một phỏng đoán, nhưng kịp nghĩ thông suốt thì đoàn phim 《 Nghe Hương 》 gửi tin nhắn đến.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

—— Ban Văn cũng định tham gia thử vai nam chính.

Bành Cảnh Sơn sững sờ.

Đạo diễn bên cũng tỏ vẻ áy náy.

[ Vốn dĩ định dùng . Cậu bảo một bộ điện ảnh, dùng mới tinh thì thôi , đằng là diễn viên đóng thế, gánh nổi doanh thu phòng vé cũng chẳng tạo dư luận, dùng làm gì. thấy đấy, cái hot search lên, fan tăng vù vù. Có còn bảo trẻ hơn , hợp vai hơn. ]

[ Nhà đầu tư bảo cân nhắc, chỉ thể làm theo. yên tâm, chắc chắn vẫn ưng hơn. ]

cũng là Ảnh đế Tam kim, còn là hàng mới lò. Chỉ riêng sức hút với khán giả thứ một diễn viên đóng thế thể so bì.

Bành Cảnh Sơn nhắn vài câu khách sáo với đạo diễn, nhưng trong lòng bất an tột độ.

Thật sự sẽ thuận lợi như lời đạo diễn ?

Nhớ những gì trải qua từ lúc lên máy bay đến giờ, ánh mắt Bành Cảnh Sơn dừng ở cổ chân sưng tấy, cảnh tượng lúc đó hiện về rõ mồn một.

Khi , gần như tất cả đều ùa về phía Ban Văn, một ai chú ý đến cũng đang ngã sõng soài đất.

Vết thương là do một qua đường —— ban đầu nhận —— giẫm .

Cú giẫm đó suýt nữa đạp thẳng ống đồng. Nếu kiên trì tập gym và luyện võ, phản xạ nhanh nhạy, thì chắc chắn chỉ đơn giản là bong gân.

Lại sự kiện hot search, những bình luận c.h.ử.i rủa "chiếm dụng tài nguyên công cộng" vẫn chình ình ở đó, hề đổi. Mọi dường như quên bẵng ngay lập tức, đến một lời xin vì nhận nhầm cũng .

Toàn bộ nhiệt độ của sự việc hề rơi dù chỉ một hào, lợi ích đều Ban Văn nẫng tay .

Đặc biệt là câu của đạo diễn ——

[ Có trẻ hơn , hợp vai hơn. ]

Đều là cáo già thành tinh cả, nếu đạo diễn vài phần tán đồng với cách đó, thể chuyển lời đến mặt ?

Rõ ràng lúc liên lạc đó, đạo diễn còn bảo nhân vật quả thực đo ni đóng giày cho , đảo mắt một cái nhân vật cũng thích hợp với Ban Văn?

Hắn và Ban Văn phát triển theo hai lộ trình khác cơ mà!

Hồi tưởng tất cả, Bành Cảnh Sơn bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Ngón tay run rẩy, chọc màn hình mấy mới bấm khung chat của đạo trưởng Cửu Long Quan.

Chuyện hai tên lừa đảo ở Cửu Long Quan bắt tạm thời truyền ngoài, Kha Hành Chu cũng nhớ để với Bành Cảnh Sơn. Đến giờ vẫn tưởng hai đạo trưởng liên lạc là vì đang bận giúp tìm kẻ chủ mưu "đổi mặt".

Tin nhắn gửi , chỉ nhận về một dấu chấm than đỏ chót.

[ Bạn là bạn bè của đối phương, vui lòng gửi lời mời kết bạn khi trò chuyện. ]

Bành Cảnh Sơn: “……”

Nỗi sợ hãi tên ập đến bao trùm lấy —— đó đạo trưởng Cửu Long Quan từng , tà thuật "đổi mặt" ảnh hưởng sẽ ngày càng sâu rộng. Hắn mang theo túi bùa của Tiêu Dao Tông thì còn đỡ, một khi kẻ chủ mưu thực hiện , e rằng cả cuộc đời sẽ đối phương cướp đoạt!

Hắn hoảng loạn tột độ, chẳng màng gì nữa, vội vàng gọi điện cho Kha Hành Chu.

Khi giọng trong trẻo bình tĩnh vang lên, quả thực thành tiếng: “Kha đại sư cứu mạng! Hình như đổi mặt !”

Kha Hành Chu dừng một chút.

Đối với tao ngộ của Bành Cảnh Sơn, dường như chẳng mấy ngạc nhiên, chỉ hỏi: “Ông gặp chuyện gì?”

Chất giọng vững vàng của trấn an phần nào nội tâm bất an của Bành Cảnh Sơn. Hắn sụt sịt một thật dài, bắt đầu kể lể từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.

Nói đến cuối cùng, nước mắt lưng tròng mếu máo: “… Đáng sợ nhất là, ngay cả hai vị đạo trưởng Cửu Long Quan cũng nhận ! Tôi nhắn tin cho họ, họ thế mà xóa kết bạn với ! Tôi nghi ngờ hai vị đạo trưởng cũng chịu ảnh hưởng của tà thuật !”

Ngay đó nhỏ giọng bổ sung đầy tủi : “Kha đại sư ngài còn nhớ , thật sự là quá !”

Ít nhất sẽ lập tức trở thành vô hình trong thế giới !

Bên phía Kha Hành Chu, nhóm Tạ An Bành Cảnh Sơn trải qua chuyện hung hiểm như , đặc biệt là đến đạo sĩ của cái quan gì đó cũng ảnh hưởng, tức khắc đều căng thẳng.

Tạ An lo lắng lên tiếng: “Tà thuật thái quá ? Đến đạo trưởng cũng ảnh hưởng? Thế thì đáng sợ quá!”

An Hòa Quang và Kha Nguyên Bạch cũng đầu chuyện của Bành Cảnh Sơn, nhịn đặt cảnh đó. Nếu là họ gặp tình huống , e rằng cũng hoảng loạn làm .

Trong lúc nhất thời, mấy đều rùng cho Bành Cảnh Sơn.

Bỗng nhiên, bên cạnh truyền đến giọng chút phập phồng của Nhiếp Thần: “Hot search và anti-fan tập kích tạm thời bàn tới, nhưng chuyện ông đạo sĩ Cửu Long Quan xóa bạn bè, do nguyên nhân đó.”

Tiếng của Bành Cảnh Sơn im bặt. Nhóm Tạ An cũng sôi nổi sang: “Hả?”

Nhiếp Thần liếc đám Tạ An, ánh mắt lạnh nhạt như đang thẩm định xem đám tín đồ của Kha Hành Chu rốt cuộc là cái giống loài gì.

Hắn trầm mặc một lát buông lời: “… Cửu Long Quan là tà môn ma đạo, hai kẻ liên quan đến vụ án mấy hôm bắt .”

Mọi : “……”

Bành Cảnh Sơn: “…………”

Hắn “A” một tiếng, đờ đẫn một lúc lâu mới ngơ ngác mở miệng: “Vậy… ai báo cho ?”

Lần đến lượt Kha Hành Chu trầm mặc.

Cậu khựng một nhịp, chớp mắt, vẻ mặt vô tội nhưng giọng điệu nhẹ bẫng như : “… Tôi quên mất.”

Mọi : “…………”

--

Chuyện tổ chức tà đạo phạm pháp bắt tạm gác sang một bên, những sự cố khác Bành Cảnh Sơn gặp rõ ràng vẫn là do đổi mặt.

Kha Hành Chu bảo Bành Cảnh Sơn chuyển sang gọi video. Màn hình mở lên, nhóm Tạ An liền nhận sự khác thường ——

“Oa, qua đúng là nhận thật!”

“Cái trông giống thuật ẩn ghê.” An Hòa Quang xoa cằm, mắt sáng lên, “Nếu đến ba cũng nhận , chẳng thể trốn ăn đồ nướng bất cứ lúc nào, lo ba mắng quản lý bắt ?”

Những khác: “……”

Đường đường là phú nhị đại, tiền đồ chỉ đến thế thôi ?

Kha Hành Chu cũng cạn lời, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua An Hòa Quang: “Loại tà thuật tương tự như thuật che mắt, chỉ khiến theo bản năng xem nhẹ sự tồn tại của , chứ xóa bỏ khỏi thế giới khách quan. Chỉ cần ba mắng , họ vẫn sẽ thấy .”

Bành Cảnh Sơn ngó lơ, cơ bản là vì những đó nghĩ rằng sẽ xuất hiện ở những nơi như .

Giống như Tiêu Lăng, chịu ảnh hưởng quá lớn, vẫn nhận Bành Cảnh Sơn thông qua một đặc điểm quen thuộc.

An Hòa Quang: “… Ồ.”

Ánh sáng lóe lên trong mắt vị phú nhị đại thiếu tiền đồ vì món đồ nướng, nháy mắt vụt tắt.

Ngồi ở ghế cuối cùng, Kha Nguyên Bạch đăm chiêu Kha Hành Chu một cái, biểu cảm đột nhiên trở nên quái dị.

Giống thuật che mắt…

Lần vẫn xe của Nhiếp Thần. Chẳng qua Kha Nguyên Bạch lên xe kêu buồn ngủ, kéo An Hòa Quang chiếm hàng ghế . Kha Hành Chu và Nhiếp Thần cuối cùng chỉ thể ở hàng ghế giữa, hai chiếc ghế độc lập ngăn cách bởi một nhỏ.

Tầm mắt Kha Nguyên Bạch nhịn liếc về phía Nhiếp Thần, ngay lập tức chạm đôi mắt đen thẫm chút cảm xúc của đối phương.

Thần sắc Nhiếp Thần thản nhiên, dường như chẳng hề sợ phát hiện chân tướng. Mà Kha Nguyên Bạch, khoảnh khắc giằng co ngắn ngủi, cũng ý thức dường như thật sự lập trường để truy cứu.

Trầm mặc một lát, chung quy vẫn là bại trận , khuất nhục dời tầm mắt chỗ khác.

--

Kha Hành Chu chú ý đến màn giao phong ngầm giữa Kha Nguyên Bạch và Nhiếp Thần. Ánh mắt dừng gương mặt Bành Cảnh Sơn một lát, mày nhíu : “Hai gã giả đạo sĩ Cửu Long Quan sai, mức độ ảnh hưởng của tà thuật lên ông đúng là sâu hơn.”

Bành Cảnh Sơn xong suýt dọa tiểu quần, bàng quang chấn động dữ dội: “Sao thế ! Đại sư, còn cứu ?”

Hu hu, sớm thế mua thêm mấy túi bùa để phòng !

Đều tại mấy năm nay quá ỷ vợ, năng lực tự lập kế hoạch của thế mà thụt lùi đến mức , ngay cả phòng ngừa chu đáo cũng làm !

Giờ phút , Bành Cảnh Sơn càng thêm nhớ vợ. nghĩ đến việc nếu cuộc đời thực sự thế, vợ con khả năng vĩnh viễn còn thấy nữa, càng thêm bi thương, quả thực mù cả mắt.

Kha Hành Chu đối với kỹ năng " lúc nơi" của lão nam nhân trung niên tỏ vẻ vô cùng kính nể. Cậu dừng một chút mới mở miệng: “Ông tìm , trong lòng hẳn đối tượng nghi ngờ chứ?”

Tiếng của Bành Cảnh Sơn ngưng bặt. Hắn chần chừ gật đầu, buồn bực vô cùng: “Chắc là ông bạn già của .”

Hắn chỉ lớn tuổi chứ thật sự thoái hóa não.

Hôm nay khi gặp Ban Văn, một xảy bao nhiêu chuyện như , dù là trùng hợp cũng thể nào trùng hợp dồn dập đến thế!

Sự việc phát triển đến nước , kỳ thật khi gọi điện phán đoán, chỉ là chịu tin bạn học kiêm bạn mấy chục năm tay tàn nhẫn với như .

Hắn quệt nước mắt: “Cậu trong lòng vẫn còn nể tình đúng ? Tôi nghĩ kỹ , lúc tên anti-fan lao tới, tay gã khựng một chút. Nếu , lúc đó ngã xuống chắc chắn kịp né tránh…”

Là một diễn viên, dù là lão nam nhân trung niên, thể diện vẫn là món hàng quan trọng nhất.

Nếu thực sự hủy dung trong vụ tập kích đó, thì đấy mới là đòn chí mạng đối với sự nghiệp.

cũng là bạn nhiều năm, Bành Cảnh Sơn nhịn tự bào chữa cho đối phương trong lòng. Hắn đóng vai phụ bao năm còn khó tránh khỏi oán khí, huống chi Ban Văn làm diễn viên đóng thế?

Có đôi khi danh sách đoàn làm phim còn chẳng tên Ban Văn!

Cảm giác tài nhưng gặp thời khó chịu thế nào hiểu rõ. Đối mặt với bạn già cảnh tương tự, thậm chí còn thê t.h.ả.m hơn , dù thế nào cũng nỡ phán định đối phương thực sự dồn chỗ c.h.ế.t.

Trong lòng Bành Cảnh Sơn trăm mối ngổn ngang, mang theo chút hy vọng mong manh về phía Kha Hành Chu, mong chờ đáp án .

Kết quả, Kha Hành Chu chỉ ném cho một ánh thương hại: “Gã khựng đúng là liên quan đến việc Ban Văn giật túi bùa của ông. … kẻ hành hung chắc chỉ là do nhất thời nhận ông Bành Cảnh Sơn , sợ đ.â.m nhầm mà thôi.”

Bành Cảnh Sơn: “……”

Nụ gượng gạo gương mặt già nua của Bành Cảnh Sơn tắt ngấm.

“Chọn đúng thời điểm đó để giật túi bùa, hẳn là ông c.h.ế.t một cách lặng lẽ ai .” Kha Hành Chu ngừng một chút, giọng điệu lạnh lùng tàn nhẫn, “Giống như vô diễn viên đóng thế khác .”

Bành Cảnh Sơn: “…………”

Không khí trong xe chìm tĩnh lặng, tâm trạng đều thập phần phức tạp.

Bạn mấy chục năm cứ thế trở mặt thành thù. Hơn nữa, ngay khi Bành Cảnh Sơn gì, Ban Văn giăng sẵn bẫy rập, chỉ chờ bước để biến thành kẻ thất bại t.h.ả.m hại hơn cả gã.

Thậm chí giây hai còn đang , giây thể chút do dự đẩy Bành Cảnh Sơn lưỡi d.a.o của tên anti-fan cực đoan!

Đối diện với biểu cảm hoảng hốt của Bành Cảnh Sơn, họ đồng cảm như bản cũng , nhưng chẳng biện pháp nào.

Thủ đoạn tà thuật kiểu , dù cảnh sát đến cũng chẳng lấy chứng cứ để bắt .

Họ , đang phiền muộn nghĩ nếu gặp chuyện như thì làm , bỗng thấy đầu bên video truyền đến một tiếng lạnh.

Mọi ngẩng đầu lên, thấy Bành Cảnh Sơn còn vẻ ngốc bạch ngọt ban nãy.

Hắn lau mặt, ánh mắt sắc lạnh: “Đại sư, ngài thật cho , tên anti-fan thực sự là anti, mà là đồng bọn do Ban Văn cái tên khốn kiếp tìm tới đúng !?”

Kha Hành Chu gật đầu: “ .”

Quả nhiên!

“Tôi ngay mà! Nếu là anti-fan thật thì làm nhận chứ!”

Bành Cảnh Sơn nghiến răng, thần sắc lạnh băng mà tàn nhẫn: “Cái thằng khốn nạn đó! Hồi đại học cơm mà ăn, ăn chực cơm thừa của , cũng nhờ vợ nấu cơm cho mới miễn cưỡng c.h.ế.t đói ở cái đất Kinh thành . Vậy mà bây giờ nó dám c.ắ.n ngược, hại cả lẫn vợ ! Không cho nó một bài học nhớ đời, nó thật sự tưởng ngon lắm !”

Khí thế của lúc so với vẻ ngốc nghếch ban nãy quả thực như hai khác , khiến đám trong xe đến mức trợn mắt há mồm.

Tạ An chớp chớp mắt, não bộ chậm mất nửa nhịp mới bắt đầu tư duy.

Hay là cũng nên thử theo con đường diễn xuất nhỉ?

Suy nghĩ của đứa nhỏ lập tức bay xa. Bên , Bành Cảnh Sơn ý thức sự đổi đột ngột của dọa sợ, liền nhanh chóng thu liễm .

Hắn trịnh trọng cúi đầu chào Kha Hành Chu: “Đại sư, chuyện dám làm phiền ngài nữa, tự cách đối phó .”

Nói xong, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang chuẩn “chiến đấu”.

Người bước khỏi khung hình, nhưng giây tiếp theo đột nhiên ngoắt : “Đại sư! Cái túi bùa … ngài thể tìm shipper giao gấp xuyên thành phố cho một cái ? Tôi sợ ma!!”

Kha Hành Chu: “……”

Mọi : “……”

Tạ An đột nhiên cảm thấy, làm diễn viên hình như cũng thú vị đến thế.

Loading...