18
Tôi miệng nhỏ.
nhỏ đến mức nuốt nổi một cây kem chứ?
Cây kem đậu xanh cũng dài lắm .
"Tôi thể nuốt hết trong một miếng!"
Tôi bực tức hét lên.
"Đặc biệt là kem của !"
Hứ! Kem tự mua ăn vẫn là ngon nhất!
Cố Hoài trông hoảng loạn:
"Tống An, em… em đừng thế . Có sáng nay làm em kích động ?"
Tôi đặt tay lên ngực.
Không kích động.
Là trái tim làm tổn thương.
Tôi cứ tưởng chúng là bạn cùng phòng, chia sẻ một cây kem là chuyện bình thường.
Không ngờ chia cho như thế.
Cậu còn là " nỡ."
Đã thừa nhận thì còn gì để nữa?
Quan hệ của chúng chỉ đến mức thôi ?
Tôi tức giận.
Nhe răng giận dữ với :
"Cậu quản ? Tôi ăn của ai thì ăn! Muốn ăn của thì ăn của !
"Ăn của khó thế thì cần nữa!
"Tôi tự vận động! Tự làm tự ăn! Tự cung tự cấp!"
Nói xong, vùng khỏi và chạy ngoài.
Chỉ thấy hét lên từ trong phòng:
"Em định ? Đợi ! Anh xỏ giày và mặc quần cái !"
---
19
Tôi chạy đến siêu thị gần trạm giao hàng bao lâu thì Cố Hoài đuổi theo.
Đứng trong siêu thị, chiếc tủ kem trống rỗng từ xa, chỉ mà nước mắt.
Đội nắng bộ mấy cây , giờ bảo tủ lạnh hết hàng và đang chờ nhập mới?
Không thể chấp nhận !!!
Còn Cố Hoài thì hiểu quầy… đồ dùng kế hoạch hóa gia đình.
Cậu khoanh tay, trông như một triết gia.
"Thì em đến đây để mua thứ ?"
Tôi kiệt sức đáp:
"Ừ."
Không lẽ còn gì khác ?
Chẳng lẽ định cướp đồ?
Cậu đống hàng kệ kế hoạch hóa gia đình:
"Hình như loại em ."
Tôi tủ kem trống :
"Ừ. Không loại ."
Thế là cả hai cùng trở về trường.
Tôi cúi đầu, ủ rũ và thất vọng.
Cậu choàng tay qua vai an ủi:
"Anh bảo , sẽ cho em ăn mà. Đừng tự nghĩ cách giải quyết nữa.
"Từ giờ cái gì của cũng là của em."
Ai mà tin nổi!
Chờ đến ngày ăn kem của chắc c.h.ế.t nóng trong trường .
Trời nóng mà bộ xa, dính đầy mồ hôi khó chịu, liền gạt tay .
"Nóng, tránh xa chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-muon-an-kem-cua-ban-cung-phong/5.html.]
Cậu ngoan ngoãn giữ cách.
Tôi bực bội lấy điện thoại , đột nhiên thấy tin nhắn từ bạn thể thao bên phòng bên:
"Tôi mang kem que về buổi tập, ăn ?"
Trời ơi!
là cứu tinh của !
Tinh thần – vốn rũ xuống vì nắng nóng – lập tức động lực.
Tôi cắm đầu chạy về phía ký túc xá, chạy vẫy điện thoại mặt Cố Hoài, đang bỏ phía :
"Cậu cho ăn thì thể thao bên cho! Cậu sẵn sàng chia sẻ! Tôi ăn đây!"
20
"Tống An! Em đây! Không !"
Hả?
Cậu còn đuổi theo nữa?
Điên ?
Kem của thì cho , cũng cho ăn của khác.
Cậu làm ?
Tôi kịp nghĩ nhiều, cắm đầu chạy nhanh hơn.
Cậu đuổi sát, đến tận ký túc xá, tận tầng lầu của chúng .
Khi sắp bước phòng bên cạnh thì túm lấy , kéo về phòng và đè xuống giường.
"Không ăn của ."
Đôi mắt run rẩy:
"Ăn bằng tự mua mà ăn."
"Tất nhiên! chẳng mua !"
Cậu sững , nghẹn lời thêm gì.
Tôi cũng chẳng tranh cãi thêm, cố gắng vùng vẫy.
Tôi hiểu tại cho ăn kem của khác.
Cậu chỉ đơn giản là ăn kem?
vì lý do gì chứ?
Cậu gì kích thích ?
Dù cố gắng thế nào, vẫn thắng sức .
Bị giữ chặt, chút khả năng phản kháng.
Không giằng co bao lâu, điện thoại bỗng hiện tin nhắn mới.
Là tin nhắn thoại từ bạn thể thao bên phòng:
"Tống An, em đến trễ . Kem bạn cùng phòng ăn mất . Đừng qua đây nữa."
Tôi: "???"
Kem của !
Cố Hoài: "???"
"Cậu dễ dãi đến thế ???"
---
21
Cố Hoài với vẻ thể tin , như mất hồn.
Bàn tay giữ cũng thả lỏng.
Tôi tức giận đập tay xuống giường.
Ngồi bật dậy, lăn lộn, nhè:
"Tất cả là tại ! Tại ngăn nên mới ăn ! Giờ thì ! Kem bạn ăn mất! Không còn phần của nữa!"
Cố Hoài giữ lấy đôi chân đang đạp loạn xạ của .
"Tống An, chẳng lẽ em thấy dễ dãi ? Ai cũng , là em bạn cùng phòng cũng chẳng quan trọng..."
Cậu ngước đồng hồ.
"Thậm chí chỉ mới vài chục phút trôi qua."
"Tôi đến trễ thôi! Phải tranh chứ!"
Kem bây giờ là báu vật trong ký túc xá, đến trễ là còn!
" dễ dãi cho bạn cùng phòng ăn chứ?"