12
Tôi cắn đứt bánh quẩy, :
"Nói bậy gì đấy!"
"Chúng chỉ đang ăn sáng thôi!"
"Chưa thấy bạn cùng phòng ăn sáng chung bao giờ ?"
Quay , tai của Cố Hoài đỏ bừng như sắp chảy máu.
Tôi kỳ vọng hỏi:
"Giờ thì đủ , ? Chúng thể về ăn kem chứ?"
"… Không…"
"Vẫn ?"
Tôi nhảy dựng lên, tức giận:
"Tôi sắp c.h.ế.t nóng ! Khó chịu c.h.ế.t luôn đây! Anh sẽ cho ăn, giờ thế . Anh rốt cuộc ý gì?"
Tôi chỉ tai :
"Nhìn kìa! Rõ ràng cũng mà, còn làm bộ! Tai đỏ bừng thế , chắc cũng nóng chịu nổi đúng ?"
Tôi tin giờ phút ăn kem!
---
"À, Cố Hoài? Hôm nay thầy định tìm em đây."
Tôi .
Là giáo sư chuyên ngành tình cờ gặp chúng .
Giáo sư bắt đầu trò chuyện với Cố Hoài.
Sau khi chào hỏi giáo sư, vẫn cam lòng.
Rõ ràng hứa cho .
Tôi còn trả tiền bữa sáng cho .
Cây kem nhất định nếm!
Chẳng giấu trong ký túc xá ?
"Anh cứ trò chuyện với giáo sư . Tôi về ký túc tìm !"
Nói xong, chạy thẳng về.
Cố Hoài dậy, nhưng giáo sư giữ .
---
Thế nhưng, trong ký túc xá cái tủ lạnh nào cả.
Thì từ đầu đến cuối hề cây kem nào.
Vậy từ hôm qua đến giờ là đang làm gì? Đùa giỡn ?
Tôi thực sự tức điên lên !
---
Lúc , Cố Hoài lao phòng, đầu đầy mồ hôi.
Cậu lật đẩy ép sát tường.
Hai tay giữ chặt, giơ lên quá đầu và ép cánh cửa.
Cậu đang làm gì? Điên ?
Giọng của Cố Hoài bất an gấp gáp:
"Đừng tìm khác, ?"
"Tìm mà cũng ăn !"
Vì vốn kem! Đừng lừa nữa!
Tôi còn dễ lừa ! Sẽ mắc bẫy nào nữa!
"Thật sự sẽ cho em ăn."
Cậu thở hổn hển:
"Em đúng, rõ ràng cũng ."
Haha, đúng là chuyện .
"Anh thế, thì lấy cho ăn !"
Tôi chế giễu.
Chắc chắn sẽ lấy cây kem nào .
Cậu , nuốt khan.
"Há miệng."
Thật ?
Tôi ngớ một chút, há miệng theo bản năng.
Lại tin thêm nữa.
"A—"
Khoảnh khắc tiếp theo, Cố Hoài cúi xuống hôn , tay bắt đầu tháo thắt lưng và đẩy về phía giường.
---
13
"A—Ưm…"
Chân vướng mép giường, ngã xuống, đầu óc mụ mị.
Chuyện quái gì đang xảy ?
Môi điên cuồng chiếm đoạt, thở càng lúc càng nặng nề.
Bộ dạng cuồng nhiệt như thể đang ăn cây kem "lưỡi xanh" .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-muon-an-kem-cua-ban-cung-phong/3.html.]
Loại kem đó, khi lấy khỏi tủ đông, sẽ phủ một lớp băng mỏng bề mặt.
Cắn thì môi sẽ dính chặt bởi lớp băng.
chỉ cần giữ lâu một chút, nó sẽ mềm , khiến tê dại.
Dẻo dai, quyện môi, ngọt ngào và đầy cám dỗ.
mơ.
Cậu đang hôn .
Điên ?
Tôi định đẩy , nhưng hôn , mơ hồ:
"… Anh chân thành… tin … thật sự cho em ăn…"
Tôi ngừng động tác đẩy .
Cậu là… chúng đủ thiết, cần làm quen thêm.
Hóa làm là để… chuẩn tâm lý cho bản , sẵn sàng việc cùng ăn chung một cây kem?
cách chuẩn vẻ … mật quá mức?
Dù rằng đúng là cách sẽ đẩy nhanh quá trình thiết của chúng .
Dẫu , khi ăn chung một cây kem, nước bọt của chúng sẽ…
Nếu nghĩ như thì cũng hợp lý thôi.
Tôi thực sự cảm động.
Để ăn kem, hy sinh đến mức .
Chỉ để nhanh chóng chấp nhận việc hòa trộn nước bọt với .
Thế nên giãy giụa nữa.
Để làm gì thì làm.
Cậu hôn mãnh liệt.
Tôi từ nhỏ môi mỏng, chịu nổi.
Chẳng bao lâu, .
Cậu càng hôn càng dữ dội, giọng run rẩy :
"… Anh thật sự … thể kiềm chế… lúc nào cũng … phát điên lên vì …"
Tôi hôn đến mức chịu nổi, nước mắt giàn giụa, vội vàng :
"Vậy thì lấy !"
Rốt cuộc kem giấu ở ?
Tủ lạnh mini lục ?
Sau đó, ánh mắt vô tình xuống.
Khoan , bạn ?
Tay lấy kem.
Tháo thắt lưng là ý gì?
14
Giấu...
Giấu trong... quần ...?
Tôi dám nghĩ đến.
Không lạnh ?
Cố Hoài bất chợt mạnh bạo hơn môi .
Tôi hét lên một tiếng "A", nước mắt trào thành dòng.
Cậu lập tức dừng tất cả động tác, ánh mắt đầy vẻ hối khi .
Giọng luống cuống, vụng về lau nước mắt cho :
"Xin , cố ý làm em đau ."
Tôi thở hổn hển nụ hôn:
"Không , tất cả chỉ để thiết hơn thôi."
Thân hơn một chút thì sẽ ăn kem mà.
Tôi cố gắng làm dịu nhịp thở của :
"Vậy giờ... thể cho ăn ?"
"Không ."
W? T? F?
Đến mức mà vẫn đủ ???
Rốt cuộc làm gì nữa đây?
Chẳng lẽ làm gì mật hơn mới ăn?
Biểu cảm của Cố Hoài đầy vẻ kiềm chế:
"Anh… nỡ."
"Không nỡ gì chứ?"
"Anh... làm với em... lúc ."
"Làm gì với ?"
"Làm... chuyện đó."
"Chuyện nào?"
"Chuyện quá tàn bạo."
"???"