Tôi mặc váy ngắn, trai thẳng bá đạo gãy rồi - 4

Cập nhật lúc: 2025-09-15 05:07:17
Lượt xem: 2,456

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục học trưởng vẫn bình tĩnh:

 

hai chia tay .”

 

Tiêu Ly đáp: “Tôi quen lâu hơn.”

 

Lục: “Ồ, nhưng vẫn là chia tay.”

 

Tiêu Ly tức đến sôi máu, sang :

 

“Em với ai?”

 

Tôi cạn lời.

 

Từ nãy tới giờ, hành động bất thường quá.

 

Nghĩ ngợi một lúc, quyết định chuyện dứt khoát với .

 

Tôi áy náy Lục học trưởng:

 

“Em còn vài chuyện cần rõ với . Anh cứ về nhé.”

 

Anh gật đầu, nhẹ nhàng:

 

“Được, gì khó khăn cứ tìm .”

 

Sau đó theo Tiêu Ly lên xe – một con siêu xe chói lóa, y hệt tính cách của chủ nhân.

 

Bầu khí trong xe như mây đen bao phủ.

 

Tôi mở lời , bình tĩnh :

 

“Tiêu Ly, tụi chia tay .”

 

Anh như kìm nén lâu, cuối cùng mắt đỏ hoe :

 

“Thịnh Nam, từng đồng ý chia tay.”

 

Tôi ngẩn , nhưng vẫn giữ lý trí:

 

“Chúng hợp . Em cũng định dây dưa, chuyện hôm đó cứ coi như gì. Chia tay là nhất.”

 

“Anh cần thử lòng em nữa . Em quyết định .”

 

Tiêu Ly lạnh:

 

“Chia tay? Nghe nhẹ nhàng thật đấy.”

 

Tôi nhíu mày:

 

“Anh còn gì nữa? Em hứa sẽ xuất hiện mặt nữa.”

 

Anh giận dữ:

 

“Anh éo cần em hứa cái đó!”

 

Tôi cũng lạnh mặt, nữa.

 

Không khí nặng nề. Tôi nghĩ chắc chỉ đang cam lòng, sẽ nguôi thôi.

 

vài phút , giọng khẽ vang lên, như tổn thương:

 

“Thịnh Nam… Em thể như …”

 

“Tại em thể dứt khoát như thế chứ?”

 

Tôi nghi hoặc :

 

“Em làm ?”

 

Anh giữ chặt cổ tay như sợ chạy mất:

 

“Trước đây bao giờ nghĩ sẽ yêu con trai.”

 

“Yêu thì thôi , em còn lên giường với sáng hôm dứt áo bỏ như gì… Ai như em chứ?”

 

Tôi c.h.ế.t lặng. Cái quái gì đang xảy ?

 

Tôi là chịu thiệt còn như kẻ ?

 

Tôi nghiêm túc:

 

“Hôm đó say, chính miệng yêu em nên em mới đồng ý.”

 

“Sáng tỏ ghê tởm, em dám níu kéo?”

 

Anh gào lên:

 

“Anh lúc nào yêu em?!”

 

Tôi bình tĩnh nhắc :

 

“Từ khi em là con trai, cứ lải nhải là trai thẳng.”

 

Tiêu Ly bĩu môi:

 

“Giờ thẳng nữa, ? Vậy nên em chia tay!”

 

Tôi: “…”

 

Tôi thở dài:

 

“Anh đang bốc đồng thôi. Suy nghĩ kỹ hãy tiếp.”

 

Chương 10

 

Có vẻ để chứng minh bốc đồng, Tiêu Ly bắt đầu công khai theo đuổi trong trường.

 

Lúc nào cũng giả vờ “tình cờ” gặp .

 

Bữa sáng đều đặn mỗi ngày xuất hiện mặt .

 

Tôi túi đồ ăn gói như quà sinh nhật, thở dài:

 

“Anh cần đưa mỗi ngày , sáng em chắc dậy kịp.”

 

Anh gật gù:

 

“Vậy để đưa bữa trưa.”

 

Tôi: “…”

 

Và từ đó, đều : Tiêu Ly đang cưa .

 

trêu:

 

“Không Tiêu ca từng chỉ thích con gái ?”

 

Tiêu Ly thản nhiên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-mac-vay-ngan-trai-thang-ba-dao-gay-roi/4.html.]

 

“Xin , bẻ cong .”

 

Thái độ như thể “bẻ thì bẻ, .”

 

Câu chuyện lan xa.

 

Với ngoại hình, body và xuất như Tiêu Ly, thành “nam thần gay” của trường.

 

Hậu quả là… bắt đầu trai đến tán .

 

Hôm đó, khỏi giảng đường thì chứng kiến tận mắt.

 

Một nam sinh đỏ mặt, cầm hộp bánh tự làm:

 

“Nghe thích đồ ngọt… tớ làm thử, ăn thử nhé?”

 

Tiêu Ly dựa cây, chẳng buồn :

 

“Xin , thích đồ ngọt.”

 

Cậu sửng sốt:

 

rõ ràng tớ thấy thường mua bánh mà?”

 

“À, mua cho thích.”

 

“Cậu theo đuổi lâu , là thử thích khác?”

 

Tiêu Ly nhíu mày, bực:

 

“Tôi ? Tôi thích đồ ngọt. Cũng thích .”

 

Cậu sững , tin nổi, cuối cùng ném hộp bánh chửi:

 

“Mẹ kiếp, đồ yêu mù quáng!”

 

Bánh rơi tung tóe.

 

Tôi tưởng sẽ nổi đóa – nhưng .

 

Tiêu Ly bỗng sáng mắt :

 

“À đúng ! Mình cũng tự làm bánh cho Nam Nam ăn chứ, chắc sẽ thích!”

 

Tôi: “…”

 

Chương 11

 

Phương Phương kể thì nghiêm túc khuyên:

 

“Tuyệt đối đừng dễ dàng đồng ý! Dễ quá thì trân trọng . Cứ lơ một thời gian.”

 

Kết quả là… mấy ngày thấy bóng dáng Tiêu Ly .

 

Càng bánh tự làm gì cả.

 

Phương Phương ngạc nhiên:

 

“Ủa chứ định bỏ cuộc thiệt ?”

 

Cho đến một tối nọ, ngang hồ trong khuôn viên, bỗng cảm giác theo dõi.

 

Tôi thấy ai.

 

Tiếp tục , cảm giác đó xuất hiện.

 

Tôi giả vờ bình thường, đến góc khuất đột ngột đầu – bắt tại trận.

 

Tiêu Ly!

 

Anh ngượng ngùng vài giây, đó tỉnh bơ:

 

“Chào Nam Nam. Tối lành~”

 

Tôi hỏi:

 

“Anh lén theo làm gì?”

 

Anh giơ hộp bánh như khoe chiến lợi phẩm:

 

“Anh định tặng bánh cho em…”

 

Tôi nheo mắt:

 

“Tặng bánh mà lén lút?”

 

“Ai mà lén! Chỉ là kịp đuổi theo em thôi!”

 

Tôi gật gù, chợt nắm tay :

 

“Thế cái bầm tay là ?”

 

Anh cứng họng vài giây, trừ:

 

“À… lỡ tay đụng lúc làm bánh thôi.”

 

Tôi nhấn nhẹ một cái – đau đến “hít hà”.

 

“Làm bánh mà vết bầm?”

 

Tôi kéo đến chỗ đèn kiểm tra.

 

Dưới ánh sáng, phát hiện chỉ tay bầm, mà cả mặt cũng vết trầy.

 

Tôi nhíu mày:

 

“Anh ?”

 

Anh vòng vo: “Ngã xíu thôi…”

 

Chưa kịp hỏi thêm, vội việc gấp chạy .

 

Linh cảm bất .

 

Tôi gọi cho Tóc Đỏ, hỏi về tình hình gần đây.

 

Cậu lúc đầu : “Không gì, Tiêu ca dạo lắm!”

 

Tôi: “Nói dối.”

 

 

 

 

Loading...