Lục Hành Chỉ nồng nặc mùi rượu, đè lên , đẩy thế nào cũng .
"Lục Hành Chỉ?"
Anh đáp , chỉ vùi đầu hõm cổ . Không lâu , cảm thấy vai ướt đẫm. Tôi nhíu mày đẩy cánh tay , "Lục Hành Chỉ?"
"Cậu ở bên khác , cần nữa."
Lục Hành Chỉ những lời đầu cuối chẳng . Mãi mới hiểu , từ " " chắc là bạch nguyệt quang của .
Hóa mấy hôm nay buồn bã vì chuyện . May mà thích . Tôi nghĩ , nhưng lòng bắt đầu trống trải.
Tôi đưa tay đặt lên lưng , nhẹ nhàng vỗ vỗ để an ủi.
"Không , mắt , đừng buồn nữa."
Lục Hành Chỉ ngẩng đầu , mắt đỏ hoe, "Thật hả?"
Anh hiếm khi để lộ vẻ đáng thương như , chớp chớp mắt, "Thật."
Lục Hành Chỉ say rượu năng tùy tiện. Anh vết cắn đóng vảy cổ , dùng ngón tay vuốt ve.
"Chỗ còn đau ?"
Thật đau, chỉ ngứa. Lục Hành Chỉ đợi trả lời, hôn lên chỗ đó.
"Xin ."
Anh , đáy mắt như chứa một dòng nước, phản chiếu khuôn mặt .
"Cô gái bên cạnh hôm đó là đối tượng xem mắt sắp xếp. và cô chỉ là bạn bè. Cô thích đàn ông, thật đấy. Chỉ là diễn kịch cho ngoài xem..."
Lục Hành Chỉ trông vẻ tủi . Tôi nghĩ một lát xoa đầu .
"Khương Ninh là em gái , là đứa trẻ mồ côi mà bạn gửi gắm cho ."
Nghe xong ngây một thoáng, đáy mắt thoáng qua một tia , nhưng vụt tắt.
Lục Hành Chỉ nắm lấy tay , đếm từng ngón tay một với , "Hôm nay là sinh nhật của ."
Anh trông hệt một đứa trẻ đòi kẹo, đẩy vai , "Tôi sẽ đàn piano cho ."
Lục Hành Chỉ ngoan ngoãn gật đầu, để mặc dắt đến phòng đàn. Tôi lừa , thật sự đàn piano. Từng phím đàn nhấn xuống, tạo thành một bài hát sinh nhật.
Lục Hành Chỉ bên cạnh, là thính giả duy nhất và chăm chú của . Mãi đến khi tiếng đàn ngừng, mới bước đến bên . Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, đặt tay lên mu bàn tay , dẫn nhấn vài phím đàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-lam-the-than-cho-tong-tai/chuong-6.html.]
Vài nốt nhạc nhấn nhấn mấy . Tôi đó là bài gì, nhưng cũng khá du dương.
Câu cuối cùng Lục Hành Chỉ với tối hôm đó là: "Tôi nhiều điều thể , nên dù là giả dối, cũng cam tâm tình nguyện tự lừa dối ."
Nói xong, liền .
Tôi khuôn mặt ngủ say tiều tụy của , cuối cùng cũng đưa quyết định cuối cùng.
Tôi nữa, tạm thời nữa. Đợi giúp Lục Hành Chỉ thoát khỏi bóng ma thất tình, khi đó mới xem như tiền trao cháo múc. Chỉ là ngờ khi Lục Hành Chỉ tỉnh dậy, đổi một bộ mặt khác.
"Cậu , nợ trả hết , còn ở đây làm gì?"
Mặt lạnh như nước, mang theo một tia lạnh lùng vô tình. Lòng giật , Lục Hành Chỉ đây là cắt đứt đường tài lộc của ?
"Tôi ở ."
Lục Hành Chỉ nhấp một ngụm cà phê, chờ đợi lời giải thích tiếp theo của . Hơi thở của gần như ngừng , "Ở , ở bên ."
Anh , "Khéo mồm dẻo miệng."
Lục Hành Chỉ dậy định . Tôi bóng lưng , những lời đều mắc kẹt trong cổ họng.
"Lục tự sinh tự diệt ?"
Anh , chỉ dừng bước, "Sao thế , cứ việc tiếp tục tìm những cô chị em ."
Tôi lắc đầu, mãi mới sực nhớ , Lục Hành Chỉ thấy.
"Không , nào chị em nào."
Giọng Lục Hành Chỉ dịu một chút, "Vậy thì tìm bạn bè ."
Tôi buồn , "Không bạn. Chỉ mỗi thôi. Nếu bỏ rơi , thì sẽ chẳng còn ai cả."
Lục Hành Chỉ , từng bước đến mặt , vẻ mặt nghiêm túc, "Cậu đang dỗ ?"
Tôi lắc đầu, "Tôi ."
Hàng mi khẽ run, ôm lòng, "Lâm Dạng, bây giờ , ... hối hận."
Tôi khẽ bên tai , "Tuyệt đối hối hận."
Lục Hành Chỉ là , và nên là mối quan hệ bạn bè. Tôi đương nhiên giúp thoát khỏi bóng ma thất tình.
Đợi quên bạch nguyệt quang, , kẻ thế , đương nhiên cũng thể công thành danh toại rút lui.