Tôi là Trai thẳng duy nhất trong Ký túc xá - 4

Cập nhật lúc: 2025-11-21 05:09:39
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu T.ử An như trách móc, tiếp:

 

“Hừ, nếu là thì như , sẽ chỉ cho bạn trai tiền, bao giờ nhận một xu, nhắn tin sẽ trả lời ngay, còn chăm sóc chu đáo.”

 

Tôi phì , ông cho tiền đàn ông xui xẻo, giờ bảo sẽ cho bạn trai tiền.

 

chợt nhận , Chu T.ử An đang thể hiện mặt Giang Tư Diên!

 

Tôi vội hùa theo: “Chuẩn luôn, là tuyệt nhất, ai yêu phúc cả đời.”

 

Cậu vẻ khen mà vui, ngẩng đầu lên như kiểu “Cậu điều đấy.”

 

“Biết , nhưng bạn trai đúng là chẳng gì, nếu chia tay , thể suy nghĩ chuyện yêu .”

 

Tôi đùa, chẳng để tâm, vì Chu T.ử An vốn là kiểu lắm trò.

 

Tan học xong tụi cùng ăn trưa, Giang Tư Diên mua nước, với Chu T.ử An lo gọi món.

 

Đang xếp hàng thì mấy bạn xung quanh bàn tán chuyện Giang Tư Diên là gay, còn bạn trai nữa.

 

Tôi càng càng sốc, nhớ chuyện chiều hôm đó Giang Tư Diên hôn bảo là bạn trai .

 

Bạn trai trong lời đồn... chẳng lẽ là ?

 

Hiển nhiên Chu T.ử An cũng thấy.

 

Cậu nhíu mày: “Anh bạn trai hồi nào tụi , chắc ai đó tung tin nhảm.”

 

Tôi căng thẳng đến toát mồ hôi, nếu để đồn là thì c.h.ế.t chắc.

 

Tôi liên tục gật đầu hùa theo: “ đúng, Giang bạn trai chứ, hahaha.”

 

Khi chúng mang cơm về, Giang Tư Diên sẵn ở chỗ.

 

Tôi và Chu T.ử An đối diện với Giang Tư Diên.

 

Chu T.ử An theo thói quen gắp hết sườn trong khay của sang cho .

 

“Cậu thích ăn mà, đối xử với ?”

 

Tôi vội gật đầu, kéo dài giọng khen nịnh: “Tốt , cảm ơn Chu ~”

 

Cậu nhướng mày: “Anh đối thì yêu , sẽ còn hơn nữa.”

 

Tôi quen với mấy trò đùa của Chu T.ử An , cúi đầu ăn đáp .

 

Chu T.ử An kể chuyện lúc nãy Giang Tư Diên bạn trai.

 

Cậu tưởng là tin nhảm, khẩy: “Thật giả gì chứ, cũng giấu bọn để yêu đương ?”

 

Tôi toát mồ hôi tay, uống liền mấy ngụm nước để lấy bình tĩnh.

 

Giang Tư Diên liếc đầy ẩn ý, đó : “Ừ, .”

 

“Phụt— khụ khụ, xin !”

 

Tôi sặc suýt c.h.ế.t, ngờ Giang Tư Diên nhận thật.

 

Chu T.ử An hoảng hốt đập lưng giúp bình tĩnh.

 

Giang Tư Diên lấy khăn giấy, dậy lau nước , động tác tự nhiên.

 

“Không, , .”

 

Chu T.ử An cau mày, vẫn còn sợ hãi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-la-trai-thang-duy-nhat-trong-ky-tuc-xa/4.html.]

“Cả hai yêu giấu còn gì, kích động gì ? Chẳng lẽ hai thật sự đang yêu ?”

 

Tôi chột , liên tục lắc đầu: “Không .”

 

Giang Tư Diên vẫn điềm tĩnh, hạ giọng: “Đừng đoán bậy.”

 

Tôi gật đầu lia lịa: “Phải .”

 

Nhờ lời giải thích của Giang Tư Diên, cuối cùng cũng yên tâm hơn, Chu T.ử An cũng hỏi thêm nữa, trông vẻ tin với Giang Tư Diên gì thật.

 

Ăn trưa xong, với Chu T.ử An cùng sân vận động chơi bóng.

 

Từ nhỏ thể chất yếu, sức khỏe kém.

 

Khi huấn luyện quân sự năm nhất, mỗi trung đội gồm hai lớp, thường xuyên đưa đến phòng y tế nửa chừng.

 

đưa , luôn là Chu T.ử An lớp bên cạnh.

 

Cậu còn ở cùng ký túc với , luôn luôn chăm sóc .

 

Sẽ mua nước, mang cơm giúp , sẽ nhớ từng loại t.h.u.ố.c cần uống, còn giúp bổ sung dinh dưỡng.

 

Khi đó thấy là “vạn năng”, cho đến khi phát hiện chơi Vương Giả Vinh Diệu chỉ chơi Yao, nhưng gắn khiên thì khá chuẩn.

 

Để cải thiện thể chất cho , Chu T.ử An thường rủ vận động, chơi bóng rổ cũng là do dạy.

 

Chúng phối hợp ăn ý đến mức ai sánh bằng.

 

Lúc đầu vẫn , đó tỷ chênh lệch dần, bên đ.á.n.h thì bắt đầu buông lời xúc phạm.

 

Đồng đội chúng vì phòng thủ mạnh tay, vô tình đụng trúng đối thủ, kịp xin đ.ấ.m một cú.

 

Hai bên lời qua tiếng lao ẩu đả, mấy đội bạn cũng nhảy đ.á.n.h hội đồng, với Chu T.ử An vội chạy tới can ngăn.

 

“Đừng đ.á.n.h nữa!”

 

Khi đang ngăn đ.á.n.h thì đẩy ngã, đầu va xuống đất đau đến hoa mắt.

 

“Đm!”

 

Chu T.ử An nhíu mày, lao đám đông tóm lấy kẻ tay đ.ấ.m thẳng một cú, đ.á.n.h mạnh, thế là cả đám chuyển sang tấn công .

 

Hai cùng nhào định khống chế Chu T.ử An.

 

Tuy rơi thế yếu, nhưng mặt vẫn thương.

 

Tôi mặc kệ cái đầu đau, lao đám đông đ.á.n.h trả, đ.ấ.m thẳng những kẻ đang đ.á.n.h Chu T.ử An.

 

Tôi nghĩ gì khác, chỉ một suy nghĩ duy nhất — bảo vệ Chu T.ử An.

 

Người đến can ngăn ngày càng nhiều, cuối cùng chính Chu T.ử An ôm lấy kéo ngoài.

 

Tôi vẫn nguôi giận, gào lên: “Bọn rác rưởi! Vào đây, sợ cái gì!”

 

Chu T.ử An giữ chặt , sợ vùng , lồng n.g.ự.c nóng rực áp lưng , thở ấm áp phả bên tai.

 

“Được , , bình tĩnh , đầu còn đau ? Mình đến phòng y tế .”

 

 

 

 

 

Loading...