TÔI LÀ BETA, SAU KHI MANG THAI TÔI LIỀN BỎ TRỐN - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-11-14 17:32:55
Lượt xem: 4,474

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi va đôi mắt cố chấp và điên cuồng của , là run vì tức giận run vì sợ hãi.

Điên . Lâu Quan Thụy thật sự điên !

Tôi trùm chăn , để ý đến .

Lâu Quan Thụy giật phăng chăn : “Ngoan ngoãn ở yên một ngày, mười vạn.”

À. Tôi đáng hổ mà rung động nữa.

Cái thứ tư bản c.h.ế.t tiệt ! Có thể tiên cho một trăm vạn ?

13.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Lâu Quan Thụy là làm. Tôi thật sự nhốt trong hầm.

Điện thoại đập vỡ trong kỳ mẫn cảm đó, mất thứ để tiêu khiển. Ngay cả Ô Đào cũng im lặng từ khi hầm, thêm lời nào.

Lâu Quan Thụy canh chừng liên tục mấy ngày. Không động chạm mà chỉ đơn thuần là . Nhìn đến nỗi tê dại cả da đầu.

May mắn hôm nay việc, ngoài sớm. Chỉ còn một .

Vừa mới định lật nhặt những phong bao lì xì rơi vãi cửa, ai đoái hoài, thì Ô Đào lên tiếng.

Vẫn là giọng non nớt đó, nhưng tức giận, “Quá đáng! Thật là quá đáng! Trẻ con nhân quyền ? Không một lời khiến con hoa mắt chóng mặt!”

“Rốt cuộc ba ngốc và cha ngốc làm gì? Con ngất lịm luôn đó!”

Ưm. Tôi gãi đầu, tiếp tục nhặt lì xì.

Ô Đào vẫn tiếp tục cằn nhằn, “Sao ba ngốc vẫn còn ở trong hầm ? Bọn họ vẫn rõ ràng ? Phiền phức thật, miệng chỉ dùng để ăn cơm!”

“Chà, xem để con tay , nhưng làm thế nào để ba thấy điện thoại của cha đây?”

Cha mày !

Tôi ôm phong bao lì xì đất, bắt đầu đếm từng cái một. Sợ thiếu.

May mắn là lượng cuối cùng đúng.

Tôi đặt phong bao lì xì gối, chợt thấy an , tháo vỏ gối và nhét trong. Cuối cùng đổi gối của và Lâu Quan Thụy cho .

Nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất.

Đợi đến khi cất tiền xong, mới suy nghĩ về những gì Ô Đào . Trong điện thoại của Lâu Quan Thụy gì?

Còn điều gì rõ?

Tôi suy nghĩ chìm giấc ngủ sâu. Dù thì buổi tối hầu như ngủ ngon. Chỉ ban ngày, lúc Lâu Quan Thụy ở đây, mới thể ngủ bù một chút.

Giấc ngủ kéo dài đến tối đen.

Tôi mở mắt, Lâu Quan Thụy từ lúc nào. Đang bên giường, đôi mắt chăm chú .

Ánh mắt đó khiến m.ô.n.g siết , gáy bắt đầu đau âm ỉ.

“Tôi đói .”

Lâu Quan Thụy thu ánh mắt đáng sợ, dậy cúi sát : “Muốn ăn gì?”

Tôi né tránh nụ hôn của , mơ hồ là ăn gì cũng .

Lâu Quan Thụy khẽ đáp, thật sâu một cái, rời khỏi hầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-la-beta-sau-khi-mang-thai-toi-lien-bo-tron/chuong-8.html.]

Cửa đóng , mới dám thở phào một .

“Ba ơi, cha mang điện thoại , ba mau mở xem !”

“Mật khẩu là 7512.”

Tôi đầu , quả nhiên Lâu Quan Thụy bỏ quên điện thoại.

Tôi đưa tay lấy, màn hình khóa là một bức ảnh mờ tối. Thoáng thấy thể là một .

Tôi kỹ, nhập mật khẩu Ô Đào , quả nhiên mở .

“Album ảnh đó, ba nhấp album ảnh !”

Tôi nhấp , giây tiếp theo sững sờ. Tại Lâu Quan Thụy những thứ trong tay?

14.

Trong album ảnh bộ là video và hình ảnh của .

Góc cái là từ camera giám sát, cái là lén. Dày đặc, tất cả đều là .

Tôi run rẩy tay, lướt đến cuối cùng, thấy ngày tháng video là tháng 3.

Lúc đó mới làm ở quán bar. Tại Lâu Quan Thụy cả video phỏng vấn xin việc?

Hô hấp dồn dập, tin mắt nên xem hết từng cái một. Trọn vẹn hơn hai trăm G, bộ là ảnh và video của .

Tay co giật kiểm soát . Tôi thất thần tắt điện thoại, ngẩng đầu thấy Lâu Quan Thụy đang dựa cửa, bao lâu .

Đôi mắt xanh xám phản chiếu ánh đèn mờ ảo. Trong đôi mắt tuyệt của , chứa đựng bóng hình .

Chúng cứ như cách một từ xa. Không ai lời nào.

Không ai phá vỡ sự tĩnh lặng.

Ngón cái chống lòng bàn tay, mới định mở lời, Lâu Quan Thụy sải bước tới.

Anh quỳ nửa mặt , ngang tầm cơ thể , ấn gáy , hôn thẳng xuống.

Tôi vô thức hé môi, Lâu Quan Thụy thoát một tiếng khẽ nơi cổ họng.

Tai đỏ bừng.

Lâu Quan Thụy một tay ấn gáy , một tay nhéo vành tai : “Ninh Ninh ngoan!”

Nụ hôn quá đỗi dịu dàng, dần dần chìm đắm.

Giọng non nớt của Ô Đào tức giận đến mức sắp vỡ tiếng, “Lâu Quan Thụy, Ô Ninh! Hai quá đáng , mắt con hoa lên ! Phiền phức thật, hai đừng hôn nữa mà!”

“Ôi, chóng mặt quá, con ngủ đây, ba ngủ ngon nha!”

Lời ngủ ngon quá sớm. Lâu Quan Thụy lên cơn phát tình vì nụ hôn đó. Ngủ ngon biến thành ngủ trưa.

Tôi Lâu Quan Thụy ôm chặt từ phía .

“Không ?”

Toàn đau chết, chuyện thôi cũng thấy mệt mỏi.

Lâu Quan Thụy như một chú chó, đánh dấu đủ loại , “Em hỏi gì, sẽ đó.”

Tôi hỏi, nhưng nên bắt đầu từ . Nên hỏi như thế nào.

Loading...