Tiếp theo là giọng của ba : “Tiểu Ninh, con đưa năm mươi vạn đó cho ba , bọn lập tức đến Cục Bảo hiểm Xã hội cắt đứt quan hệ.”
Tôi Mặt Trời lặn xuống phía Tây, cúp điện thoại. Ôm đầu gối, úp mặt cánh tay.
Mép thẻ đen chống lòng bàn tay , cơn đau sắc bén từng cơn truyền đại não .
Sau ngày hôm đó, trở thành bạn giường của Lâu Quan Thụy.
Anh cần, cho.
Cho đến khi vị hôn phu của xuất hiện, mới giấc mơ của kết thúc. Tôi cũng nên rời .
ngờ, một Beta như mang thai.
Càng ngờ, Lâu Quan Thụy tìm đến.
10.
“Ô Ninh, Ninh Ninh, đến nơi .”
Tôi khó khăn mở mắt khỏi dòng hồi ức. Vẻ trai của Lâu Quan Thụy phóng to ngay mắt .
Tôi còn hồn, bế xuống xe.
“Tôi tự .”
Lâu Quan Thụy ngoan ngoãn đặt xuống, giơ tay .
Tôi hiểu, cũng nhúc nhích.
Lâu Quan Thụy kéo tay , siết chặt trong tay . Tôi chống cự, nhưng sức lực của so với Lâu Quan Thụy thì chẳng khác nào con phù du so với cây đại thụ. Huống hồ xung quanh còn cả một vòng vệ sĩ, chạy cũng thoát.
Cứ thế Lâu Quan Thụy kéo , đầu tiên là xe đến tiền sảnh, vòng qua vườn thú và thủy cung, cùng với nhà kính trồng hoa mới đến chính sảnh.
Ngoài cửa là vị quản gia quen thuộc, ông hô: “Thiếu gia, Thiếu phu nhân!”
Nghe thấy danh xưng , suýt nữa nước bọt của sặc chết.
Lâu Quan Thụy hài lòng: “Họ đến ?”
Quản gia gật đầu: “Đã đến cả , đang trong nhà ạ.”
“Tốt.” Lâu Quan Thụy gật đầu, siết c.h.ặ.t t.a.y , kéo .
Bước đại sảnh cổ kính, cả phòng nam nữ già trẻ đều hướng ánh mắt về phía .
Tôi vô thức lùi , Lâu Quan Thụy đầu , lòng bàn tay siết chặt. Hơi ấm ngừng truyền sang, “Ô Ninh, về nhà gặp mặt trưởng bối.”
Tôi sững sờ. Tôi chỉ cô dâu về nhà chồng mới cần bái kiến trưởng bối.
Về nhà gặp trưởng bối gì chứ?
Giới hào môn nhiều quy tắc đến thế ?
Tôi chạy .
Lâu Quan Thụy như : “Đi thôi.”
Tôi rụt rè theo . Lâu Quan Thụy dừng bước, lập tức phanh gấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-la-beta-sau-khi-mang-thai-toi-lien-bo-tron/chuong-6.html.]
Lâu Quan Thụy đầu , kéo đến bên cạnh , “Ông bà nội, đây là yêu của cháu, Ô Ninh.”
Sau đó Lâu Quan Thụy vỗ vỗ : “Chào ông .”
Tôi mơ hồ làm theo, giọng nhỏ như muỗi kêu.
Cụ ông ở ghế khuôn mặt cứng đờ, nhưng vẫn đưa một phong bao lì xì.
Quản gia chuyển cho . Rất dày.
Sau đó Lâu Quan Thụy dẫn vòng một lượt. Các phong bao lì xì trong tay gần như làm cong cả cổ tay .
Chào hỏi xong, hoang mang Lâu Quan Thụy bảo quản gia đưa hết. Vừa định hỏi, Ô Đào, lâu lên tiếng, : “Ba ngốc ơi, đây là gặp mặt gia trưởng đấy, ai cũng vị trí thiếu phu nhân nhà họ Lâu . Ba đần của con ạ, cha tính kế mà còn !”
Tôi xấp phong bao lì xì, nghĩ, đây chính là tính toán của tiền ?
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Có thể… nhiều hơn một chút ?
11.
Mọi rời , đại sảnh rộng lớn chỉ còn và Lâu Quan Thụy. Tôi tiếc nuối đưa phong bao lì xì cho .
Lâu Quan Thụy xua tay: “Của em.”
Tôi lập tức rụt tay .
“Tiểu tham tiền.” Lâu Quan Thụy phất tay, “Đi theo !” Nói , nhấc chân thẳng phía tấm bình phong.
Đã tiền trong tay, cũng quá kháng cự, liền theo . Dù trong bụng con trai , Lâu Quan Thụy tuyệt đối thể g.i.ế.c .
Tôi ước lượng tiền trong phong bao, theo Lâu Quan Thụy. Dần dần, ánh sáng càng lúc càng tối tăm. Tôi cảm thấy bất an, “Lâu Quan Thụy!”
Lâu Quan Thụy trả lời, nhưng bước chân dừng . Cánh cửa ở cuối hành lang mở hai bên.
Bên trong cánh cửa là một màn đêm tối đen thấy ngón tay. Lâu Quan Thụy bước .
Tôi níu giữ bước chân định theo, cân nhắc xem nên ôm lì xì đầu bỏ chạy .
Ô Đào lên tiếng, “Sao ba ? Bên trong nhiều kho báu mà cha cất giữ đấy!”
Kho báu?
Tôi đáng hổ mà rung động.
Tôi áp sát tường, từng bước chậm rãi tiến đến gần cánh cửa. Cho đến khoảnh khắc bước , đèn đột nhiên sáng rực. Toàn bộ đồ đạc trong phòng đập mắt .
Một chiếc lồng chim tơ vàng khổng lồ nối liền với trần nhà, phía rủ xuống ngọc trai và đá quý, bên trong lót đệm lông cừu mềm mại. Và phía lồng chim là một tường trưng bày bằng kính. Bên trong là…
Mặt nóng bừng ngay lập tức, xoay định chạy, nhưng cánh cửa đóng từ lúc nào.
Không một khe hở.
Ngay đó, Lâu Quan Thụy bước chậm đến gần, tay ấn gáy . Chiếc răng nanh sắc bén tì vùng da phẳng lì dấu vết nào, đ.â.m mạnh .
Các phong bao lì xì rơi vãi khắp sàn. Đồng tử mất tiêu cự, bàn tay giơ Lâu Quan Thụy siết chặt.
Tin tức tố điên cuồng tràn theo lối , ngóc ngách cơ thể đều mùi Lá Húng Quế đánh dấu.
“Lâu… Lâu Quan Thụy!” Tôi khó khăn thở dốc.
“Ừm.” Lâu Quan Thụy xoay mặt và hôn .