09
Vừa mới dọn về ký túc xá, bạn học phòng bên chặn .
Cậu mới tắm xong, cởi trần, nghiêng đầu hỏi:
"Nguyên Kim, bạn cùng phòng của bảo, nắn xương ?"
Tôi gật đầu: "Biết chứ, nhưng nếu lệch xương nghiêm trọng thì vẫn nên đến bệnh viện."
Bạn học phòng bên chắp tay vái lạy:
"Nguyên ca cứu em với, trưa em ngủ trẹo cổ, đầu vẹo cả ngày , tiếp tục như chắc phòng y tế thật."
Tôi gật đầu sảng khoái:
"Không vấn đề, qua phòng , xem cổ cho."
Vừa xong thì cổ đau một cái, hỏi thêm:
"À mà , kỳ mẫn cảm ?"
Cậu vô tư đáp:
"Hầy, là Beta, kỳ mẫn cảm."
Cậu phịch lên giường , nghiêng đầu :
"Nguyên ca, mau cứu mạng em."
Tôi qua, đặt tay lên cổ , còn kịp làm gì thì cửa phòng đột ngột bật mở.
Bạn học phòng bên còn đang hít ngửi khắp nơi:
"Anh dùng loại sữa tắm gì đấy? Thơm lạ ghê."
lúc , Quách Vũ thẳng .
Trong đầu vang lên hồi chuông cảnh báo.
Bạn học phòng bên giường , còn vui vẻ chào hỏi:
"Yo, trai, về ?"
Quách Vũ ngẩng đầu, ánh mắt quét qua hai chúng , cuối cùng dừng ở trần trụi của bạn và tay đang chạm .
Vẻ mặt vốn lạnh lùng của nay càng như băng giá.
"Các đang làm gì thế?"
Bạn học phòng bên ngay suy nghĩ:
"Nguyên ca đang cứu mạng em, chữa bệnh cho em đó."
Không hiểu , rõ ràng nợ gì Quách Vũ, nhưng khi ánh mắt lạnh như băng của , chẳng dám .
Quách Vũ cong môi:
"Chữa nam khoa ?"
Bạn học ngơ ngác: "Hả?"
Quách Vũ kéo cửa phòng , ánh mắt tối sầm:
"Bạn học, chuyện riêng cần với Nguyên Kim, phiền ngoài một lát nhé?"
Tuy lời lịch sự, nhưng giọng điệu lệnh khiến dám trái lời.
Bạn học hiểu gì, lẩm bẩm rời , khi cửa còn nhắc:
"Đừng nóng giận nha, gì chuyện đàng hoàng, đừng đ.á.n.h đấy."
Tôi nuốt nước bọt.
Ký túc xá bốn trường dạng giường tầng bàn , giường và bàn tách riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-kham-nam-khoa-trong-the-gioi-abo/3.html.]
Quách Vũ vài bước cạnh giường .
Cậu cúi đầu , sắc mặt khó đoán, ánh mắt khiến sởn tóc gáy.
Cậu vươn tay, theo bản năng né, nhưng tay vững, đặt thẳng lên gáy , khiến rùng .
Chỗ đó vẫn còn dán băng cá nhân to.
Chính là nơi c.ắ.n rách—chỗ tuyến thể mà .
Giọng trầm thấp của mang theo sự tàn nhẫn của kẻ chiếm hữu:
"Sao? Mới sờ xong, giờ trêu chọc khác?"
Tôi cảm thấy trạng thái của bình thường, pheromone , rõ ràng kỳ mẫn cảm qua , mà như phát điên hơn.
Tôi cãi : “Tôi , chỉ đang chữa trẹo cổ cho thôi.”
“Giống như khi chữa mất ngủ cho ?” – Quách Vũ hỏi.
Tôi trợn to mắt: “Gì cơ? Không , chuyên khám nam khoa chứ chữa mất ngủ.”
Tôi cảm giác như nắm điểm mấu chốt gì đó, nhưng Quách Vũ còn nữa.
Tôi giằng khỏi tay Quách Vũ, theo bản năng há miệng định cắn, Quách Vũ né, để một dãy dấu răng cánh tay.
Quách Vũ thở dài: “Cậu vẫn thích c.ắ.n như .”
“Cái gì?” – thấy lời của kỳ lạ quá, "vẫn là ", ch.ó mà c.ắ.n lung tung, chỉ c.ắ.n mỗi Quách Vũ – đồ biến thái thôi.
“Không gì.” – Quách Vũ c.ắ.n , dường như chẳng quan tâm đến sự phản kháng của , dùng ngón tay bóp cằm, ép ngẩng đầu, há miệng .
“Tôi nhớ sâu răng, cẩn thận đừng làm vỡ răng.”
Tôi bóp má, chỉ thể ậm ừ lên tiếng dọa:
“Tôi vỡ răng, rảnh thì lo xem c.ắ.n đến chảy m.á.u .”
Quách Vũ chẳng buồn để ý đến , cúi đầu chăm chú kiểm tra răng .
Xong xuôi, tay siết lấy cổ , ép đầu xuống, môi điên cuồng giày vò như ăn luôn trái cây mọng nước.
“Cậu dựa việc là Beta, đ.á.n.h dấu, nên khắp nơi trêu xong bỏ mặc?”
“Tôi cho , đời chuyện gì dễ ăn như .”
Tôi run giọng, da đầu tê dại, cảm giác quen thuộc ùa về:
“Không chứ … hết kỳ mẫn cảm mà?”
“Huhu, ơi, tha cho em , miệng em chiều nay còn học đấy…”
10
Tôi ôm miệng, rầu rĩ : “Anh… mà hôn nữa là sẽ lên diễn đàn tố cáo cho cả trường , là biến thái, thích đàn ông.”
Quách Vũ thản nhiên: “Thích đàn ông thì ? Alpha và Beta ở bên thì ? Tôi còn ảnh chụp của hai , dán lên diễn đàn làm bằng chứng ?”
Cậu giơ điện thoại lên, hình nền là ảnh của và .
Chăn che nửa đầu , mặt đỏ hồng, đang dựa vai Quách Vũ ngủ, trông cực kỳ khiến khác tưởng tượng lung tung.
Trời đất ơi, rõ ràng là c.ắ.n ngất xỉu, chỉ là ngủ cùng thôi mà!
Tôi giật phắt điện thoại khỏi tay Quách Vũ, tức đến mức thành lời: “Anh… rốt cuộc gì?”
Quách Vũ dùng đầu ngón tay vuốt tóc , đôi mắt màu hổ phách phản chiếu gương mặt :
“Tôi mất ngủ nặng.”
“Cậu thực sự chữa khỏi chứng mất ngủ của , chỉ khi ôm ngủ mới ngủ ngon .”
Tôi lắp bắp: “Vậy nên… ngủ với ?”
Quách Vũ bình thản đáp: “Tiện thể xin một danh phận.”