Kính cửa xe gõ nhẹ hai cái. Lòng giật thót.
Người quen quá. Hình như là... là hâm mộ thường xuyên đến thăm , nào cũng đòi “hôn hôn” đó. Tặng đồ chơi, hôm đến thăm còn ngã từ cây xuống. Hóa là cô .
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Không đúng! Bây giờ quấn kín như bưng mà?
Cô áp sát cửa kính, giơ điện thoại chĩa về phía , “Anh ơi, xuống?”
“Anh ơi, nhớ em ?” Cô điên cuồng vui sướng gõ cửa kính.
Toàn căng cứng, tay run rẩy chuẩn khởi động xe.
Cô đột ngột bò lên xe. Nửa hình như rắn quấn chặt lấy cánh cửa. Nếu cứ thế khởi động... e rằng sẽ chết.
Nụ của cô thật rợn .
“Anh ơi, em yêu nhất mà! Anh đừng , còn cho em ‘hôn hôn’ nữa!”
Cửa kính xe cô dùng vật cùn đập vỡ. Cú va chạm cực lớn. Mảnh vỡ bộ văng khoang lái. Tôi theo bản năng đưa tay lên chắn mặt.
cô nhân cơ hội mở cửa xe, điên cuồng đè lên .
“Anh ơi, Tuyền Cửu ơi, hôn em , hôn em !”
Tôi nén cảm giác ghê tởm, một cước đạp cô xuống. Cô chịu buông tha, như thể hề cảm thấy đau đớn, bám riết lấy.
“Em yêu nhiều như , tại yêu em? Anh Tuyền Cửu ơi, hôn em ! Em hôn em, tại hôn em?”
Ánh bạc lóe lên. Trong tay cô xuất hiện một con d.a.o gọt hoa quả, đ.â.m mạnh về phía .
Trong khoảnh khắc. Cơn đau từ vết thương lan . Cơ thể như thể xé toạc. Tôi đau đến mức đầu óc choáng váng, cảm giác bộ gian đều méo mó và cuồng.
Qua lâu, lâu... Tôi thấy tiếng xe cứu thương “ù...a...ù...a”. Có đang gọi tên .
Tôi cố hết sức mở to mí mắt nặng trĩu. Cuối cùng cũng hé mở một khe hở mơ hồ.
Là Đàm Tẫn. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y . Sắc mặt tệ vô cùng, lông mày nhíu chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi. Trông còn trai nữa.
bộ dạng , hình như từng thấy ở . Nhớ . Là em trai cắn thương cấp cứu. Anh cũng vẻ mặt như thế . Hối hận, tự trách, tức giận, lo lắng.
... Tôi nhớ gửi tin nhắn cho chị Bạch mà. Trong khoảnh khắc, một lượng lớn thông tin ùa đại não. Tôi thể chống đỡ nữa, lịm .
13.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-da-dau-tranh-voi-chinh-minh-rat-lau/chuong-6.html.]
Mở mắt nữa. Đàm Tẫn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y . Anh ngủ sâu. Quầng mắt thâm quầng.
Tôi lặng lẽ . Trước khi hôn mê, đột nhiên nghĩ đến nhiều điều. Mọi chuyện dường như đều thể theo dấu vết.
Tại tin nhắn gửi cho chị Bạch, đến là Đàm Tẫn? Tại Đàm Tẫn cứ bắt giữ cách với hâm mộ, thậm chí còn lấy việc đình chỉ công việc của đe dọa? Thậm chí từ lâu lâu đây, tại Đàm Tẫn cho phép một thăm em trai?
Hình như tại . chính miệng .
Tôi cử động hai cái. Đàm Tẫn lập tức tỉnh giấc. Giọng chút yếu ớt, “Đàm Tẫn, tại ở đây?”
Anh đột nhiên bùng nổ, “Vì hèn, kiếp hèn hạ! Dù bóp cổ c.h.ế.t cũng tự nguyện chạy đến tìm , như , hài lòng ?”
Tôi cố chống đỡ cơ thể dậy. Người đang nổi cơn thịnh nộ lập tức đưa tay đỡ lấy . Miệng vẫn lẩm bẩm chửi rủa, “Cậu đ.â.m thành cái rây , còn dậy làm gì?”
“Ngồi dậy hôn .”
Anh sững sờ. Giống như quả b.o.m sắp nổ bỗng nhiên tắt lửa.
Tôi nén đau, nâng mặt lên và hôn. Anh đờ đẫn một lúc lâu mới cúi xuống cẩn thận đỡ lấy .
Hơi thở gấp gáp của phả lên mặt . Rõ ràng là một gã lão luyện tình trường, mà lúc bối rối như một thằng nhóc ranh cướp nụ hôn đầu.
Tôi thấy thật đáng yêu. Khẽ nhéo má hỏi, “Đàm Tẫn, thích ?”
“Cậu phí lời!”
“Vậy em nhé. Đàm Tẫn, em thích , thích, thích !” Cuối cùng cũng . Hóa thích một chút cũng khó.
Đàm Tẫn cứng đờ lâu. Cho đến khi thấy vành mắt đỏ hoe. Đàm Tẫn .
Một hung dữ và nóng nảy như . Ánh mắt ẩm ướt. Nước mắt đọng thành hạt, trượt xuống bên má. Khóc đến mức khiến xót xa.
Anh cứng đầu đến chết, chờ câu của bao lâu chứ?
Tôi hôn lên giọt nước mắt của , “Đàm Tẫn, em ... yêu , còn thì ?”
Anh ôm lòng, ôm chặt, “Anh thể hiện còn đủ rõ ràng ? Nếu thích em, tại cho em tiền, cho em quà cáp, kiếp là nhà từ thiện chắc?”
“Anh tìm cách để gần em, bảo vệ em, còn em bạo lực lạnh, em đánh, em mắng. Anh thấy em đau còn khó chịu hơn cả em bóp cổ đến chết, mà em còn hỏi thích em ?”
“Anh là một thiếu gia em đá, em còn mở miệng thích em? Dựa mà bắt ? Dựa em cần là cần ? Dựa mà chuyện đều do em quyết định?”
“Dựa , dựa chứ?”