"Tiểu Hồi, con ngoài với một lát."
"Mẹ định đưa ? Con cũng ."
"Hạ Tễ Sơ! Con quỳ đấy cho , con dám nhúc nhích thử xem."
Hạ Tễ Sơ vẫn cố vươn tay kéo lấy . Tôi nháy mắt hiệu cho em , khẽ gạt tay em .
Em ngoan ngoãn quỳ xuống, ngẩng đầu hỏi : "Anh ơi, sẽ chứ?"
Tôi trả lời thế nào. Em : "Anh, em đợi về."
"Đợi mãi luôn."
27.
Tôi lẳng lặng theo , bóng lưng bà. Mẹ chắc chắn đang giận lắm. Bà vốn cực kỳ cưng chiều Hạ Tễ Sơ, bao giờ nỡ nặng lời lấy một câu, đ.á.n.h mắng phạt. Con nuôi và con ruột của xảy chuyện chấn động thế … Bà chấp nhận mà nổi trận lôi đình cũng là lẽ đương nhiên.
Có lẽ sẽ tống khứ , đưa nước ngoài. Có lẽ bà sẽ nhận nữa, lẽ cứ nhắc đến là bà thấy buồn nôn. Có lẽ bà nghĩ hủy hoại Hạ Tễ Sơ, hủy hoại cả gia đình .
Hình như làm hỏng bét chuyện . Tôi làm vai trò một trai, cũng chẳng làm tròn bổn phận của một đứa con ngoan.
28.
Khép cánh cửa thư phòng, định quỳ xuống thì ôm chầm lấy. Giọng nghẹn ngào tiếng : "Mẹ xin con, với con quá!"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Mẹ thừa Tiểu Sơ luôn bám lấy con là đúng, nhưng vì nỡ làm nó buồn nên mới dung túng cho nó."
"Mẹ ngờ nó nảy sinh tâm tư như thế với con, còn làm chuyện như đối với con."
"Mẹ xin con!" Mẹ ngẩng mặt lên, gương mặt giàn giụa nước mắt. Thần sắc bà khẩn thiết, mang theo vẻ khẩn cầu: "Mẹ thể xin con một việc ?"
Cái gì đến cuối cùng cũng đến. Chỉ cần , đều sẽ đồng ý. Vốn dĩ là do một tay nuôi nấng trưởng thành mà.
"Con đừng báo cảnh sát ?"
"Nếu con báo cảnh sát, cả đời nó coi như xong hẳn."
"Nó đúng là một thằng khốn, sẽ tống nó thật xa, đưa nước ngoài. Nếu con hả giận, sẽ đ.á.n.h gãy chân nó."
"Mẹ với con, thế là công bằng với con, nó đúng là đồ khốn nạn, nó dám cưỡng..." Tay nắm chặt lấy cánh tay .
Hơi đau một chút, nhưng cảm giác chân thực.
"Mẹ định đuổi con ?"
Mẹ ngạc nhiên: "Nó làm sai chuyện, đuổi con làm gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-cung-la-cua-em-ay/chuong-11.html.]
"Các con đều là con trai của . Con nghĩ sẽ thiên vị đến mức đó ?" Mẹ bỗng nhiên giơ tay lên, phát nhẹ một cái mặt .
Cảm giác giống như một sự vuốt ve hơn.
"Mẹ đ.á.n.h nó mà đ.á.n.h con ?"
"Con nghĩ con con ruột nên sẽ vứt bỏ con cần phân biệt trắng đen?"
"Cái suy nghĩ của con bắt đầu từ bao giờ thế?"
"Gần đây, là vài năm , là từ ngày Tiểu Sơ trở về, hoặc giả là từ lúc con mới đặt chân nhà con nghĩ như ?"
Tôi mím chặt môi, dám lên tiếng.
"Gậy của ? Có chuyện gì mà cứ nghẹn trong lòng lâu như thế, thấy con cũng đáng ăn đòn đấy."
"Lúc bảo con gọi bằng , gì với con?"
"Mẹ là..." Tôi quỳ xuống ôm lấy eo bà, áp mặt đó, "Mẹ , con chính là con của , là con cái trong nhà ."
"Mẹ ơi, con xin ! Con thực sự, thực sự làm con của , con thực sự yêu ngôi nhà ." Sự dồn nén bấy lâu nay, cộng thêm sự hoang đường đêm qua, cùng nỗi lo sợ cứ đeo đẳng mãi. Vòng tay ấm áp giống như đám mây nâng đỡ khi rơi xuống vực sâu, trôi tất cả những bất an.
Bàn tay từng dắt về nhà, bàn tay ấm áp , từng chút một vuốt ve đỉnh đầu . Bà đỡ dậy xuống. Đối mặt với , bà nắm lấy tay , xắn tay áo lên, khẽ thổi vết thương đ.á.n.h nhầm , "Là với con, để con cảm thấy bất an, để con thấy công bằng, để con tự coi là ngoài, là làm ."
"Mẹ đúng là thiên vị, yêu thương Tiểu Sơ nhiều hơn một chút. thiên vị vì nó là con ruột còn con thì ."
"Trong mắt , các con đều là con của . Mẹ thiên vị nó hơn vì sự áy náy của , áy náy vì để lạc mất nó."
" đó là chuyện của , con bao giờ nợ nần gì nó, cũng cần bù đắp cho nó."
"Nó làm chuyện thế , ba con nhất quyết đòi báo cảnh sát."
"Trong những chuyện đại sự, ba sẽ thiên vị . Mọi thứ trong nhà , hai đứa mỗi đứa một nửa. Ba bao giờ coi con là ngoài trong gia đình cả."
"Chuyện , là ích kỷ xin con một điều. Dù con nhất quyết báo cảnh sát, cũng sẽ trách con, oán hận con nửa lời."
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, "Con báo cảnh sát ."
"Vậy thì đưa nó thật xa, đưa nó nước ngoài."
"Mẹ ơi, cũng đừng làm thế." Tôi bổ sung thêm: "Cũng đừng đ.á.n.h em , đau lắm."
Mẹ im lặng vài giây, "Vậy chuyện của hai đứa, quản nữa? Để hai đứa tự giải quyết?"
"Con sẽ để bản chịu ấm ức, nghĩ ngợi lung tung nữa chứ?"
"Con sẽ thế , chúng con sẽ tự giải quyết thỏa." Tôi dậy bước ngoài.