TÔI CHẠM THẤY THIẾT BỊ ĐỊNH VỊ CỦA NGƯỜI CŨ TRÊN NGƯỜI EM TRAI ANH TA - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-17 06:13:02
Lượt xem: 454

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu giống như một miếng kẹo mạch nha dai dẳng, gỡ mãi . cũng là một phong cảnh mắt nhất trong văn phòng .

Đám thanh niên trong công ty, nhất là mấy mới đến, đều tưởng là trợ lý mới tuyển. Vừa trai, miệng ngọt, thấy ai cũng gọi gọi chị. Chưa đầy một tuần, thu phục bộ lòng trong bộ phận . Ngày nào cũng tiếp tế đồ ăn vặt, nước uống cho . Ngay cả dì lao công cũng khen ngớt lời.

Chỉ mới . Thằng nhóc căn bản là "tiểu nãi cẩu" (cún con) ngoan hiền gì cho cam. Cậu là một con sói đội lốt cừu. Một con sói... luôn chực chờ để tha về hang.

Hôm tan làm, chặn ở hầm gửi xe. Cậu tựa cửa xe , tay xoay xoay chùm chìa khóa, "Thẩm tổng, ăn một bữa nhé?"

"Không rảnh." Tôi đáp lời ngắn gọn súc tích.

"Đừng mà!" Cậu nắm lấy cổ tay , "Hôm nay sinh nhật trai , nhà họ Hoắc tiệc gia đình, bảo đưa qua đó."

Tôi nhíu mày: "Tôi làm gì?"

"Đi phá đám chứ làm gì." Hoắc Nhiên đầy ẩn ý xa, "Anh là yêu cũ khắc cốt ghi tâm nhất của , xuất hiện ngay trong ngày sinh nhật , chẳng sẽ tạo nên hiệu ứng kịch tính lắm ?"

Tôi suýt nữa thì tức , "Hoắc Nhiên, rốt cuộc làm cái gì?"

"Anh trai phái đến giám sát , và đây là cách giám sát đấy ? Xúi giục đến làm trai nghẹn họng?"

Nụ mặt Hoắc Nhiên chợt thu liễm . Cậu đăm đăm , "Ai do phái đến?"

Cậu nhạo một tiếng: "Tôi chỉ là tò mò, một thể khiến trai coi trời bằng vung của ghi nhớ suốt ba năm, rốt cuộc là hạng thế nào. Sau khi gặp mới thấy... trăm bằng một thấy."

"Thẩm Ngôn!" Cậu tiến sát gần , hạ thấp giọng, "Tôi đến để giám sát . Tôi đến là để... cướp ."

12.

Tôi sững sờ. Cướp ? Từ tay trai ? Cái thứ ngôn từ cuồng dã gì thế ?

Tôi còn kịp phản ứng, Hoắc Nhiên lôi , nhét thẳng trong xe . Một chiếc siêu xe màu đỏ cực kỳ phô trương, lạc quẻ với bộ trang phục áo phông trắng, quần jeans hôm nay của .

"Cậu điên ? Thả !" Tôi định mở cửa xe, cửa khóa c.h.ế.t.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Cậu chồm sang thắt dây an cho . Khoảng cách gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương cỏ xanh dìu dịu . Không mùi nước hoa, mà là một mùi hương sạch sẽ, giống như mùi quần áo mới giặt phơi nắng gắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-cham-thay-thiet-bi-dinh-vi-cua-nguoi-cu-tren-nguoi-em-trai-anh-ta/chuong-4.html.]

"Đừng quậy." Giọng khàn, "Tôi chỉ cho rõ."

"Nhìn rõ cái gì?"

"Nhìn cho rõ, trai , rốt cuộc gì khác ." Nói xong, đạp mạnh chân ga. Chiếc xe gầm rú một tiếng lao vút .

Nhà tổ của họ Hoắc ở lưng chừng núi. Khi chúng đến nơi, cửa đậu kín những chiếc xe sang trọng. Hoắc Nhiên tùy ý đỗ xe sang một bên, nắm tay kéo thẳng trong.

Đội bảo vệ ở cửa nhận , cung kính gọi một tiếng: "Nhị thiếu gia!"

Hoắc Nhiên chẳng buồn mảy may để ý. Cậu dắt xuyên qua hoa viên, bước đại sảnh yến tiệc lộng lẫy ánh đèn. Những mặt trong sảnh, giàu thì cũng quý. Ánh mắt của tất cả đồng loạt đổ dồn về phía chúng vì sự đột nhập bất ngờ . Và cả đang ở vị trí trung tâm đám đông, nhân vật chính của ngày hôm nay.

Hoắc Diễm.

Anh mặc một bộ vest đen cắt may vặn, tay cầm một ly vang đỏ. Anh mặt cảm xúc chúng . Chính xác mà , là đôi bàn tay đang nắm chặt của chúng .

13.

Cả đại sảnh im phăng phắc đến mức một cây kim rơi cũng thể thấy. Hoắc Nhiên dường như cảm nhận bầu khí ngưng trệ . Cậu dắt từng bước một tiến đến mặt Hoắc Diễm. Sau đó, giơ đôi tay đang nắm chặt của hai đứa lên. Đối mặt với Hoắc Diễm, nở một nụ mang đầy tính khiêu khích, "Anh, sinh nhật vui vẻ!"

"Em mang quà đến cho đây. Anh thích ?"

Ánh mắt của Hoắc Diễm chậm rãi dời từ đôi bàn tay đang nắm chặt sang khuôn mặt . Ánh mắt thâm trầm đến mức như rỉ nước.

Tôi cảm thấy da đầu tê dại. Tôi thấy Hoắc Nhiên đúng là một kẻ điên. Và cũng điên theo . Vì theo đến đây chứ? Lẽ nên ở nhà ngâm bồn tắm cho thoải mái, chứ ở đây để vây xem như một con khỉ trong rạp xiếc thế .

"Thẩm Ngôn." Hoắc Diễm lên tiếng. Giọng lạnh cứng, "Em nhất nên cho một lời giải thích."

Tôi thể giải thích cái gì? Giải thích rằng em trai bệnh, cưỡng ép bắt cóc tới đây ?

Tôi còn kịp nghĩ từ ngữ để đối đáp, Hoắc Nhiên bên cạnh nhanh nhảu cướp lời, "Giải thích cái gì? Nhìn ?"

"Chúng em ở bên ." Câu của chẳng khác nào một quả b.o.m nổ tung trong đại sảnh yên tĩnh.

Mọi đều lộ vẻ mặt kinh ngạc hóng hớt. Sắc mặt của Hoắc Diễm hiện tại thể dùng từ " xí" để mô tả nữa.

Loading...