"Anh cũng đối xử với như ."
"Từ nhỏ đến lớn, luôn kiểm soát thứ của . Tiếc là, ."
"Xương cứng lắm, đ.á.n.h gãy cũng nối ." Cậu dừng một chút, giọng điệu trở nên đầy hàm ý: "Còn , Thẩm Ngôn. Anh trông thì vẻ hưởng lạc, chơi bời. tận sâu trong xương tủy, sợ ."
08.
Tôi câu đ.â.m trúng tim đen. Tôi đạp mạnh phanh xe. Chiếc xe khựng bên lề đường. Tôi đầu, thẳng Hoắc Nhiên, "Xuống xe." Giọng lạnh ngắt.
Hoắc Nhiên , những sợ mà còn : "Giận ? Bị trúng tim đen ?"
"Tôi sợ ?" Tôi lạnh một tiếng, "Hoắc Nhiên, đ.á.n.h giá trai cao quá đấy. Nếu sợ thì ba năm chẳng bỏ ."
"Vậy ?" Hoắc Nhiên rướn tới, chóp mũi gần như chạm chóp mũi , "Thế bây giờ run thế ?"
Tôi quả thực đang run. Không vì sợ. Mà vì tức. Cũng bởi cái tên Hoắc Diễm khơi những ký ức mấy vui vẻ, "Tôi cuối, xuống xe."
Hoắc Nhiên đăm đăm . Không gian chật hẹp trong xe khiến khí trở nên chút ái . Hơi thở của , ánh mắt của , vô hình trung đều tạo áp lực lên .
Hồi lâu , ngả , giãn cách. Cậu giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng: "OK, OK, xuống."
Cậu mở cửa xe, một chân bước ngoài, khựng , ngoái đầu : "Thẩm Ngôn, trai là một gã điên. đôi khi, để đối phó với kẻ điên, cần một kẻ còn điên hơn." Nói xong, đóng cửa xe, xoay màn đêm.
Tôi theo bóng lưng , trong lòng nảy sinh một nỗi phiền muộn tên. Kẻ điên hơn? Cậu đang ám chỉ chính ?
09.
Những ngày tiếp theo trời yên biển lặng. Cả Hoắc Diễm lẫn Hoắc Nhiên đều xuất hiện nữa. Cứ như cuộc gặp gỡ đêm đó chỉ là một giấc mộng hoang đường. , đây chỉ là sự tĩnh lặng cơn bão.
Tôi dốc bộ sức lực dự án đấu thầu. Đây là trận chiến then chốt nhất kể từ khi về nước khởi nghiệp. Chỉ phép thành công, phép thất bại.
Chiều hôm đó, đang xem phương án trong văn phòng thì trợ lý gõ cửa . Trợ lý Tiểu Trần là một sinh viên mới nghiệp, làm việc tận tâm. Cậu ôm một xấp tài liệu, vẻ mặt chút khó xử: "Thẩm tổng, bên phòng nhân sự là phân tới bộ phận một thực tập sinh."
"Thực tập sinh?" Tôi chẳng thèm ngẩng đầu, "Bộ phận gần đây thiếu ."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Là... bên trực tiếp sắp xếp." Giọng Tiểu Trần nhỏ hẳn , "Nghe là bên Tập đoàn Hoắc thị sang bên ... giao lưu học tập."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-cham-thay-thiet-bi-dinh-vi-cua-nguoi-cu-tren-nguoi-em-trai-anh-ta/chuong-3.html.]
Cây bút trong tay khựng . Tôi ngẩng đầu lên, "Hoắc thị?"
"Vâng." Tiểu Trần gật đầu, "Người ở bên ngoài ạ."
Tôi một dự cảm lành: "Cho ."
Cửa đẩy . Người bước mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans, khoác một chiếc balo hai quai. Sạch sẽ, sảng khoái, tràn đầy cảm giác thiếu niên. Cậu toe toét với , để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ xíu, "Chào Thẩm tổng! Tôi tên Hoắc Nhiên, từ hôm nay trở sẽ là thực tập sinh của ."
10.
Tôi Hoắc Nhiên đang bàn làm việc, rạng rỡ như ánh Mặt Trời. Hai bên thái dương giật liên hồi, "Ai sắp xếp cho tới đây?"
"Anh trai chứ ai?" Hoắc Nhiên trả lời một cách hùng hồn, "Anh bảo tới đây theo học tập cho t.ử tế, ngày ngày tiến tới."
Tôi giận quá hóa . Học tập? Học cách làm tức c.h.ế.t ?
Tôi nhấc điện thoại nội bộ bàn, gọi thẳng cho Giám đốc nhân sự, "Giám đốc Vương, chỗ cần thực tập sinh, đặc biệt là của Hoắc thị."
Đầu dây bên , Giám đốc Vương giọng điệu đầy khó xử: "Thẩm tổng, đây là yêu cầu đích danh từ phía Hoắc thị, là một phần của dự án hợp tác . Họ phái một liên lạc viên tới để tiện cho đôi bên trao đổi. Chúng ... thật sự tiện từ chối."
Tôi cúp máy. Rất . Hoắc Diễm, nước cờ lắm. Dưới danh nghĩa dự án hợp tác, đường đường chính chính nhét bên cạnh . Đây là giám sát, cũng là một kiểu tuyên bố chủ quyền.
Tôi ngẩng lên Hoắc Nhiên. Cậu vẫn đang , dường như nhận luồng áp suất thấp tỏa từ , "Thẩm tổng, ?"
Tôi chỉ tay vị trí đối diện . Đó là nơi thường dùng để chất đống đồ lặt vặt, "Ngồi đó . Để chịu thiệt , Nhị thiếu gia nhà họ Hoắc."
Giọng điệu của đầy gai góc, nhưng Hoắc Nhiên chẳng thèm để tâm. Cậu bước tới, thoăn thoắt dọn dẹp đống đồ sang một bên đặt balo lên đó.
"Không thiệt thòi gì cả." Cậu xuống, cách một chiếc bàn , đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì : "Có thể mỗi ngày đều ngắm Thẩm tổng, đó là vinh hạnh của ."
11.
Những ngày đó...
Văn phòng của nghiễm nhiên trở thành địa bàn thường trực của Hoắc Nhiên. Tôi , theo đó. Tôi họp, xách túi cho . Tôi gặp khách hàng, làm tài xế cho . Tôi tăng ca, bò bàn đối diện ngủ khì, hoặc là chơi game.
Cậu gọi đó là: "Bạn bồi".