Anh chỉ im lặng đó, hề sắp xếp công việc cho .
Tôi đành tự hỏi.
“Chào , xin hỏi nên xưng hô với thế nào? Và công việc cụ thể của là gì ạ?”
Anh lười biếng đến mức mí mắt cũng thèm nhấc lên, giọng điệu uể oải, trầm buồn.
“Phù Yếm. Dọn dẹp vệ sinh, chuẩn ba bữa ăn, mặt khi gọi. Phòng của em ở phía ngoài cùng bên trái tầng một. Bình thường giữ im lặng, thích ồn ào.”
Phù Yếm xong thì nhắm mắt sưởi ấm bên lò, vẻ mặt như “đừng làm phiền ”.
Nghe xong nội dung công việc, kìm mà lẩm bẩm trong bụng.
Nào quản gia, rõ ràng là bảo mẫu thì !
mức lương một vạn tệ, những điều chẳng thành vấn đề.
Tôi rón rén kéo hành lý phòng.
Căn phòng dọn dẹp , bên trong còn thoang thoảng mùi hương hoa.
Tôi mệt, ngả xuống giường.
Cảm giác mềm mại ấm áp khiến cảm thấy một niềm hạnh phúc khó tả.
Tôi vô thức mỉm .
Cuộc sống mới sắp bắt đầu .
Không sẽ những chuyện thú vị nào xảy đây?
Tôi làm việc trong biệt thự theo đúng quy trình và nhiệm vụ giao.
Tuy tính cách của Phù Yếm kỳ quái, nhưng sẽ vô cớ gây khó dễ cho .
Vì , công việc khá thoải mái.
Cứ ở mãi trong biệt thự, thấy ngột ngạt quá.
Thế nên, hễ rảnh rỗi là sân tắm nắng.
Trong sân một chiếc xích đu, thích đung đưa thả hồn ngơ ngẩn.
Tôi đắm chìm trong thế giới nhỏ của một cách vui vẻ.
Cho đến một hôm, Phù Yếm bắt gặp .
Anh bưng một chậu hoa tàn úa, tâm trạng dễ chịu cho lắm.
Tôi vui vẻ, còn thì phiền muộn thôi, thế là tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Bị chủ bắt gặp đang trốn việc, lập tức ngượng ngùng dậy.
"Anh Phù, điều gì phân phó làm ạ?"
Phù Yếm u sầu chằm chằm chậu hoa.
"Đây là cái cây thứ mười hai trồng, cũng c.h.ế.t."
Anh đây là đang chuyện phiếm với ?
Tôi lúng túng đáp thế nào.
Dù thì, làm một tuần nhưng chúng chỉ với mười câu.
Tôi đoán đang nghĩ gì, chỉ là ánh mắt cô độc khiến lòng khẽ rung động.
Đó là cảm giác bất lực khi trân trọng một thứ gì đó nhưng thể giữ .
Lần đầu tiên, thấy sự mong manh ẩn vẻ lạnh lùng của đàn ông kiêu ngạo .
Một hôm nọ, đang làm bánh kem dâu tây trong bếp.
Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ chiếu rọi .
Mùi bánh nướng thơm lừng làm căn bếp trở nên ấm áp.
Phù Yếm mùi hương thu hút , tìm tòi xuống.
Anh nhíu mày , lúc đang dính đầy bột mì và kem.
Cứ như một chú cún con lấm lem .
Tôi ngượng ngùng lau lau lớp bột mì má.
bột mì giống như tránh né, cố gắng lau thế nào cũng sạch.
Phù Yếm cuối cùng chịu nổi nữa, rút một tờ khăn ướt giúp lau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-bi-hon-ma-deo-bam-sau-khi-mat-tri-nho/chuong-4.html.]
Ngón tay lướt nhẹ mặt .
Mùi cồn nhẹ tỏa từ khăn ướt.
Mùi bánh kem thanh ngọt, nổi bậc lên hương vị dâu tây tươi mát.
Tất cả hòa quyện thành một khung cảnh ngọt ngào như một giấc mơ.
Tôi cảm thấy lâng lâng, như ăn socola vị rượu.
Phù Yếm kề gần, khiến khuôn mặt đỏ bừng.
Anh cũng nhận hành động thật mờ ám, vội vàng kéo giãn cách, vẻ mặt trở nên khó xử.
Bầu khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Tôi vội vàng cắt một miếng bánh đưa cho .
"Anh nếm thử xem..."
Phù Yếm chần chừ, nhận lấy miếng bánh.
Dưới ánh mắt chờ đợi của , ăn một miếng.
Vẻ mặt lập tức giãn , như bầu trời quang đãng cơn mưa.
Tôi cũng lây sự vui vẻ đó, :
"Anh thích ? Nếu thích thì làm cho nữa nhé."
Phù Yếm gì, chỉ ăn thêm một miếng bánh nữa.
Dưới ánh nắng, niềm vui lấp lánh trong đôi mắt của .
Đáng yêu quá, nghĩ.
Phù Yếm là một kẻ xu hướng tự làm hại chính .
Anh luôn quý trọng cơ thể . Anh thích dầm mưa, thích phơi gió, thích nhịn ăn.
Anh giống như một đóa hoa tàn tạ, ngừng đốt cháy sinh mệnh cho đến khi sự sống kết thúc.
Tôi tự hủy hoại bản như .
Phù Yếm là một nhà văn.
Khi cảm hứng, thể nhịn ăn mấy ngày liền.
Chế độ ăn uống điều độ kéo dài khiến sức khỏe ngày càng tệ.
Cũng vì thế mà đổ bệnh, tĩnh dưỡng vài tháng mới khỏi.
Nhìn gương mặt tái nhợt của , thề rằng thể tiếp tục như .
làm để dỗ một lớn cứng đầu chịu ăn cơm đây?
Tôi đau đầu.
Một nọ, đang sáng tác trong phòng khách.
Tôi cao hứng, giơ muỗng lên đút cho như dỗ trẻ con.
"Ăn một miếng tiếp nhé?"
Tôi cứ tưởng sẽ thèm để ý, ngờ dừng bút, chằm chằm .
Tôi bỗng đổ mồ hôi hột.
Nói chuyện kiểu với ông chủ của quả là quá phận.
Có khi nào sẽ giận dữ và sa thải ?
Tôi bắt đầu lo lắng cho phận của .
hề giận, thậm chí còn ăn một miếng cơm từ tay đút?!
Thật thể tin nổi!
Tôi đắn đo múc thêm một muỗng, đưa đến bên môi .
Anh ngoan ngoãn ăn.
Vành tai còn âm thầm nổi lên vệt màu đỏ đáng nghi.
Ôi trời!
Chẳng lẽ Phù Yếm là kiểu thiếu thốn tình thương yêu của ?
Từ hôm đó, vẫn thường xuyên lách trong phòng khách.