Tôi Bị Hồn Ma Đeo Bám Sau Khi Mất Trí Nhớ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-12-03 16:50:39
Lượt xem: 579

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Âm thanh đó như lời thì thầm của ma quỷ, vang vọng trong biệt thự.

Trong sự u ám đáng sợ đó, một chút nỗi xót xa tủi .

Anh đang cầu xin khác nhớ đến .

Chỉ một lát , sự ràng buộc vô hình và tiếng lẩm bẩm ma quái đồng thời biến mất.

Bốn phía yên tĩnh, dường như những gì trải qua chỉ là một ảo ảnh.

Đầu óc choáng váng.

Tôi lắc đầu, củng cố niềm tin.

Đừng lãng phí thời gian, tìm thấy chiếc vạc, tìm sự thật.

Tầng hai của biệt thự một phòng sách.

Tôi quyết định đó tìm kiếm, liền bước chân lên lầu và về phía phòng sách.

Một chuyện kỳ lạ xảy .

Tôi theo tuyến đường trong ký ức đến điểm cuối, nhưng đó là phòng sách.

Nơi đó biến thành một cánh cửa màu đen kịt.

Một luồng khí âm u lạnh lẽo tỏa từ lỗ khóa.

Tôi ngây tại chỗ, như ma xui quỷ khiến mà đưa tay mở cửa.

bàn tay còn chạm nắm đ.ấ.m cửa rụt .

Tim đập thình thịch.

Trực giác mách bảo , đừng mở nó , bên trong thứ gì đó đáng sợ.

Tôi bỏ chạy.

Trong lúc hoảng loạn, tìm thấy phòng sách thật.

Tôi vội vàng vặn tay nắm cửa và trốn bên trong.

Phòng sách bố trí đơn giản.

Ba bức tường đều làm thành giá sách, chất đầy cả sách.

Giữa phòng là một bàn làm việc. Trên bàn một chậu hoa khô héo, những đóa hoa rũ xuống còn một chút sinh khí.

Tôi mở ngăn kéo bên trong bàn làm việc, chỉ thấy một chồng giấy ghi chú đóng với .

Trên giấy chữ bằng hai màu đỏ và xanh.

Chữ đỏ : “Cuộc đời chẳng ý nghĩa gì, chi bằng cứ thế ngủ một giấc tỉnh nữa.”

Chữ xanh trả lời: “Em đồng ý . Gặp gỡ mới là ý nghĩa của cuộc đời. Anh sẽ gặp gỡ những nào, họ mang đến cho những kỷ niệm tươi , khi sắp c.h.ế.t đầu cuộc đời , sẽ chỉ thấy hạnh phúc thôi.”

Chữ đỏ : “Cây hoa cuối cùng cũng héo úa, quả nhiên ngay cả thực vật cũng sống bên cạnh .”

Chữ xanh trả lời: “Là do tưới quá nhiều nước đó, để em chăm sóc nhé!”

Chữ đỏ : “Lá rụng ngoài cửa sổ đang tàn lụi, cũng sẽ hóa thành chiếc lá, tuyết chôn vùi, kết thúc một đời vội vàng và hời hợt.”

Chữ xanh trả lời: “Đại văn sĩ (nhà văn), đừng đa sầu đa cảm nữa, em làm bánh kem dâu tây mà thích nhất , ăn ?”

Chữ đỏ đáp: “Ăn.”

Chữ đỏ : “Ngoài cửa sổ đốt pháo hoa, sắp đến đêm Giao thừa . Thật ăn Tết chẳng ý nghĩa gì, chẳng vẫn chỉ một , thật vô vị.”

Chữ xanh trả lời: “Về nhà em , đón năm mới cùng , bố em nhất định sẽ chào đón ! À đúng , nhớ nhắc em mua pháo hoa nhé, em quên lắm.”

Chữ đỏ : “Ác quỷ hỏi Thiên sứ, nếu yêu âm dương cách biệt, kéo em cùng đọa đày xuống địa ngục ?”

Đây là trang giấy ghi chú cuối cùng.

Chữ xanh trả lời.

Tôi chậm rãi mở to mắt.

Nét chữ xanh thật quen thuộc.

Đó chính là nét chữ của !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-bi-hon-ma-deo-bam-sau-khi-mat-tri-nho/chuong-2.html.]

Tôi chợt rùng .

Tại chữ của xuất hiện ở đây?

Hơn nữa, đoạn đối thoại giữa chữ đỏ vô cùng mật.

nếu là mật, tại chút ấn tượng nào?

Đêm nay chắc chắn thể ngủ yên.

Tôi một giấc mơ kỳ lạ.

Dường như là phần tiếp theo của giấc mộng xuân hôm .

Người đàn ông đó ôm lấy .

Tôi thể cảm nhận mái tóc mềm mại của , cọ khiến nhột.

Anh nâng cằm lên hôn.

Lần , phản kháng.

Thậm chí còn chủ động nghênh đón.

Tôi và đắm chìm trong dòng sông tình ái, trôi nổi bồng bềnh.

Sau cơn hoan lạc, dùng đôi mắt sưng đỏ vì của cố gắng .

cuối cùng vẫn chỉ như hoa trong sương, thể thấy rõ.

Giọng nhuốm đầy vẻ lo lắng.

“Anh là ai, rốt cuộc là ai? Nói cho , thật sự nhớ gì cả...”

Tôi thấy lạnh một tiếng.

“Hạ Dương, em quên lời thề ước của chúng . Em tàn nhẫn quá!”

Nghe gọi tên , đầu càng đau hơn.

Ký ức đ.á.n.h mất gần như cuộn trào trở , nhưng thể xuyên qua lớp màng ngăn cách đó.

Tôi ôm đầu nức nở.

“Tôi, thật sự, thật sự... nhớ ...”

Anh cúi xuống, dùng ngón tay lạnh buốt lau giọt nước mắt nóng hổi của .

Giọng dịu dàng đến mức như sắp tan chảy.

“Không nhớ cũng . Tôi chỉ cần em ở bên cạnh , mãi mãi ở bên . Không rời xa , rời xa . Mãi mãi ở bên , mãi mãi ở bên ...”

Anh liên tục lặp những lời .

Giống như đang niệm một lời nguyền rủa mê hoặc lòng .

Tôi vô thức lẩm bẩm theo.

“Mãi mãi ở bên ...”

Ý thức dần trở nên mơ hồ.

Anh kéo sa đọa cơn ác mộng đen tối và sâu thẳm nhất.

Sáng hôm , cả đều khó chịu.

Ý thức hỗn loạn, chỉ cảm thấy trải qua một giấc mơ dài, mệt mỏi.

Tôi để trong lòng.

Sau khi uống một tách cà phê, miễn cưỡng tỉnh táo .

Căn biệt thự quá u ám, khiến khó mà chịu đựng .

Thế là mở cửa sân phơi nắng.

Bên ngoài trời nắng chói chang, nhưng thể sưởi ấm cơ thể ẩm ướt và lạnh lẽo của .

Tôi xích đu thất thần, ánh mắt chiếc hộp thư bên cổng thu hút.

Vì tò mò, tiến đến mở nó , bên trong một xấp thư.

Loading...