Tôi bị các bạn cùng phòng phát hiện bí mật lớn - 6

Cập nhật lúc: 2025-12-14 09:42:31
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn.

 

Vệ sĩ gõ vách ngăn hỏi Lục Uyên .

 

Lục Uyên .

 

“Cậu nơi nào đến ?”

 

“Nếu , nhà còn phòng trống, thể ở một đêm.”

 

Tôi c.ắ.n môi, cảm thấy tùy tiện đến nhà khác , đang định khách sạn.

 

Anh mở miệng .

 

“Nhà chỉ một .”

 

“Xem như báo đáp ân cứu mạng hôm qua của Vân Diên.”

 

“Vân Diên đừng từ chối, thì sẽ áy náy mãi.”

 

Giọng chân thành, rơi nụ hiếm hoi , vô thức gật đầu.

 

“Vậy làm phiền .”

 

10

 

Tối đó theo Lục Uyên về nhà .

 

Dì giúp việc chuẩn sẵn nước nóng và quần áo để .

 

Sau khi đồ xong, Lục Uyên ở bàn ăn gọi .

 

“Dì nấu khuya , ăn chút .”

 

Ở nhà khác dù cũng gò bó, ngoan ngoãn xuống, ăn khẽ.

 

Tôi kiếm chuyện :

 

“Hôm nay cảm ơn nhé, Lục Uyên.”

 

Anh đáp:

 

“Không gì.”

 

“Chúng là bạn học, giúp đỡ là chuyện nên làm.”

 

Tối đó ngủ trong phòng khách.

 

Ngoài trời sấm chớp mưa to, dấu hiệu dừng .

 

Tôi mơ thấy giấc mơ đó.

 

Trong mơ, ở trong một căn biệt thự, gia đình nhận nuôi một đứa con trai mắc chứng tự kỷ.

 

Nhiệm vụ của là chơi với bé.

 

Sau bé mở miệng , còn giá trị thì đưa .

 

Trong mơ, bé chạy theo xe lâu, cho đến khi ngã xuống đất.

 

Tôi xuống xe, sự yêu cầu của bố bé, lừa rằng sẽ tìm .

 

“Rầm” một tiếng.

 

Giấc mơ và hiện thực chồng lên .

 

Tôi tiếng vật nặng rơi xuống từ phòng bên cạnh của Lục Uyên đ.á.n.h thức.

 

Tôi sợ gặp chuyện, vội chạy xem.

 

Tôi gõ cửa, cửa khóa chặt, tự động mở .

 

Trước mắt là Lục Uyên đang cố chống đỡ tìm đồ trong tủ.

 

Tay run rẩy, trán đầy mồ hôi lạnh.

 

Tôi nhận bệnh khát da của tái phát, liền hỏi t.h.u.ố.c để ở .

 

Anh nghiến răng đau đớn, chỉ tủ.

 

“Ngăn thứ hai.”

 

Tôi kéo thì thấy bệnh án và lọ t.h.u.ố.c điều trị khát da, nhưng lọ t.h.u.ố.c trống rỗng.

 

Giọng yếu .

 

“Tôi quên mất.”

 

“Lẽ hôm nay lấy thuốc.”

 

Nếu gặp đường, kế hoạch của sẽ xáo trộn ?

 

Tôi đúng là đồ gây họa.

 

Nhìn cơn mưa lớn ngoài cửa sổ, sợ đường đến bệnh viện xảy chuyện, suy nghĩ một lúc trực tiếp ôm lấy Lục Uyên.

 

Tôi hỏi:

 

“Như đỡ hơn ?”

 

Hơi thở vẫn gấp gáp, liền cởi áo để da kề da nhiều hơn.

 

Hình như vẫn đủ.

 

Khi đang sốt ruột nghĩ cách, lật đè xuống.

 

Không gió từ lúc nào đóng cửa .

 

Giọng dì lo lắng vang lên bên ngoài.

 

“Tiểu Lục, cháu chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-bi-cac-ban-cung-phong-phat-hien-bi-mat-lon/6.html.]

“Có bệnh tái phát ?”

 

Lục Uyên kiềm chế giọng, lễ phép đáp:

 

“Cháu .”

 

“Dì nghỉ ạ.”

 

Tiếng bước chân dì dần xa.

 

Người cũng nhịn nữa.

 

Tôi sững sờ, :

 

“Xin .”

 

“Nếu lát nữa thích, cứ đẩy .”

 

Anh chỉ cho lệ.

 

Thực tế cho cơ hội hối hận.

 

Anh giống như con sói cô độc nơi hoang dã, thô bạo và bá đạo, thưởng thức con mồi mà khao khát từ lâu.

 

Tôi nhắm mắt .

 

Nếu là , cho dù đau cũng hối hận.

 

11

 

Mưa tạnh trời quang.

 

Khi tỉnh dậy, Lục Uyên đang xử lý công việc.

 

Anh đang gọi điện cho bác sĩ.

 

Bác sĩ điều trị cho nước ngoài dự hội thảo, tạm thời về, dặn tự ý dùng thuốc.

 

Anh cúp máy, ngẩng đầu .

 

Tôi :

 

“Tôi cố ý trộm cuộc gọi của .”

 

“Nếu chê, mấy ngày Quốc khánh thể ở bên .”

 

lúc đứa trẻ dạy gia sư cũng nước ngoài chơi .”

 

Anh lặng lẽ , cuối cùng :

 

“Vậy làm phiền .”

 

Đêm qua chỉ dán chặt lấy .

 

Lúc khó chịu mới bất đắc dĩ hôn .

 

Ngoài làm gì quá giới hạn.

 

Anh quá quân tử.

 

Cho dù bệnh cũng kiềm chế như .

 

Xem nhầm .

 

Tôi ở biệt thự.

 

Anh làm việc, thì dạo vườn hoặc phòng chiếu phim xem phim.

 

Mỗi bữa ăn đều ăn cùng .

 

Anh luôn chu đáo giúp bóc vỏ tôm, gỡ xương cá.

 

Nhìn dáng vẻ hảo của , mong thời gian trôi chậm .

 

Như thể ở bên thêm lâu một chút.

 

thời gian trôi nhanh.

 

Chớp mắt kỳ nghỉ chỉ còn một ngày.

 

Buồn bã xong, phòng chiếu phim xem mấy bộ phim cũ.

 

Khi mở cửa phòng chiếu phim, cánh cửa phòng chứa đồ bên cạnh mở .

 

Tôi định giúp đóng .

 

Dưới ánh sáng mờ, thấy một bức tường đầy ảnh.

 

Tôi kìm bước .

 

Trên tường là ảnh một thiếu niên từ nhỏ đến lớn.

 

Thậm chí còn những tấm riêng tư hơn.

 

Bí mật mà luôn cố che giấu phơi bày trần trụi bức tường đó.

 

Máu trong như đông cứng .

 

Một cảm giác sợ hãi bao trùm lấy .

 

Anh rốt cuộc là ai?

 

nhiều ảnh của như ?

 

Khi , ánh mắt chạm ánh đó.

 

Người cong môi .

 

Anh :

 

“Anh Vân Diên.”

 

“Cuối cùng em cũng tìm .”

 

Loading...