“Không việc gì thì làm thêm đây.” Lười nhiều với bà , bước , lúc cô của mới cuống quýt.
Bà vội vàng mở lời: “Thật dì đến đây là bàn bạc với con một chuyện!”
“Anh họ con gần đây chuẩn kết hôn , nhà gái đòi ba vạn tiền lễ, cô , con thể cho cô một ít ?”
Tôi nhạt, “Ba vạn cũng nhiều, nhà gái cũng đòi hỏi quá nhiều, đáng lẽ hai lo chứ?”
“Hơn nữa, cô thấy giống tiền ?”
Cô hề hề, “Tiền bồi thường tử tuất của ba con, vẫn còn đó ?”
Mặt lạnh băng.
15.
“Tiền bồi thường đến giờ vẫn chây ỳ về tài khoản. Tôi tiền.”
“Có việc bận, đây.” Tôi đầu bước .
Cô thấy nể mặt, cuống quýt. Lại nữa kéo tay , mặt mày hung tợn, lớn tiếng la lối: “Tao nuôi mày từ bé, cho mày ăn cho mày mặc, bây giờ tao xin mày một chút tiền mày cũng cho! Ôn Nhiên, lương tâm mày chó ăn ?!” Tay bà , vốn quen làm nông, lực khá mạnh, móng tay sắp cắm cánh tay .
Hành động giằng co khiến ít sinh viên hiếu kỳ sang. Cô càng bắt đầu giở trò ăn vạ, “Hôm nay mày đưa tiền cho tao, nếu tao sẽ khiến mày học nổi ở đây! Mau đưa tiền đây!”
Tôi định giật tay bà thì một quả bóng rổ vút đến, đập thẳng tay cô . Bà kêu oai oái rụt tay .
Nhìn quả bóng rổ nảy lên nảy xuống mặt đất, ngơ ngác đầu . Thì thấy Lục Triều đang bước nhanh đến.
Anh trực tiếp che chắn phía , xuống cô . Áp chế và bất mãn, “Làm trò ăn vạ gì thế?”
Điều khiến cô c.h.ế.t lặng trong chốc lát. làm thể làm khó bà ?
Bà trực tiếp xuống đất bắt đầu la lớn: “Đánh ! Mấy đứa sinh viên đánh ! Tôi báo cảnh sát! Hết phép tắc !”
Tôi vội vàng kéo tay Lục Triều, kéo lùi . Bị cô làm phiền thì xong đời , “Lục Triều, mau !”
Chàng trai cúi đầu vết lằn cánh tay , giọng nhàn nhạt, nhưng thần sắc nghiêm túc, “Đừng sợ. Ôn Nhiên, sẽ bảo vệ em.”
16.
Sau khi chú cảnh sát đến đầu đuôi câu chuyện, trực tiếp trách mắng cô một trận. Bảo bà đừng đến quấy rối nữa.
Bà tức giận lưng bỏ .
Tôi bà chắc chắn sẽ tìm đến nữa, giở đủ mánh khóe để tính toán tiền của . Thế nhưng bây giờ, còn bận tâm đến bà nữa. Bởi vì trong lúc giải quyết chuyện , Lục Triều đều ở bên cạnh .
Anh hết những điều khó của . Tôi dám những cảm xúc muôn màu trong mắt , thẫn thờ về ký túc xá.
Lục Triều thấy tâm trạng trầm uất, gì đó nhưng mở lời thế nào, chỉ lặng lẽ theo .
Anh sẽ như thế nào đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-bi-ban-cung-phong-lanh-lung-mac-chung-mong-du-an-dau-hu/chuong-7.html.]
Sẽ thương hại ư?
Người thích thực chỉ là một kẻ đáng thương, gì nổi trội, còn một đống rắc rối.
Bảo vệ ?
Thật sự sẽ bảo vệ ?
Theo tính cách của Lục Triều, làm . vẫn cảm thấy trong lòng vô cùng phiền muộn, tiêu hao nội tâm nghiêm trọng..Sự ghê tởm đối với gia đình cô đạt đến đỉnh điểm.
Không , giải quyết chuyện của cô , nếu đây sẽ là một rắc rối lớn giữa và Lục Triều.
17.
Vẫn nghĩ cách, ngày hôm cô hả hê gọi điện thoại cho .
Bà khu làng trong phố nơi căn nhà của ông nội sắp quy hoạch thành khu giải tỏa. Theo giá đất ở khu vực đó, đó sẽ là một khoản tiền bồi thường khổng lồ. Cái thằng vô lương tâm như sẽ nhận một xu nào. Sau sẽ cạch mặt .
Tôi bình tĩnh xong, cúp điện thoại. Được thôi, tiền bồi thường giải tỏa, gia đình cô sẽ càng thèm đếm xỉa đến . Thậm chí còn sợ đến tranh giành tài sản nên sẽ cố ý tránh xa .
Tôi cầu còn .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Thế là gia đình cô vì chia nhiều tiền hơn, dùng bộ tài sản để xây thêm vài tầng nền căn nhà cũ. Cứ tính theo mét vuông như , tiền bồi thường giải tỏa thể nhiều hơn gấp mấy .
Gia đình cô vui mừng khôn xiết. Nhìn căn nhà xây thêm thành, liền hớn hở chờ đợi giải tỏa để chia tiền.
Hàng xóm xung quanh thấy gia đình bà làm trò khoe khoang như , lập tức làm theo. Kết quả đợi mãi, thấy thông báo giải tỏa nào đưa .
Có dò hỏi, thì phát hiện chuyện giải tỏa.
Cô ngớ , những hàng xóm cũng ngớ .
Sau đó, khu đó sôi sục.
Có về quê, tình cờ ngang qua, thấy cô đang cãi ẩu đả với mấy bà hàng xóm, họ đòi gia đình cô bồi thường tiền.
Hôn sự mà họ định cũng tan vỡ.
Tầng lầu xây thêm trái phép còn yêu cầu cưỡng chế chỉnh sửa tháo dỡ.
Tóm , cuối cùng là một bãi chiến trường.
Tôi một thì bình an vô sự.
…
Nhìn Lục Triều mang về cho một ly sữa khi xếp hàng mua, nhịn hỏi : “Tin tức nhà cô sắp giải tỏa là do tung ?”
Lục Triều cúi xuống uống một ngụm. Giọng lờ mờ, “Không , làm bản lĩnh đó?”
Thật ?