Tất cả là tại Lục Triều, hại mỗi đêm tim đập chân run ngủ ngon, sức đề kháng chắc chắn giảm sút.
Hỏng , sắp cảm .
Đang âm thầm than vãn, bên cạnh đột nhiên đưa tới một chiếc áo khoác.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Áo khoác gió màu đen, còn là hiệu chim tổ gì đó, giá từ bốn con trở lên. Khác một trời một vực so với chiếc áo khoác chất lượng kém mua Taobao với giá 19.9 tệ bao ship.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu. Phát hiện đưa áo khoác chính là Lục Triều.
4.
“Ôn Nhiên, lạnh thì mặc .”
Tôi Lục Triều, chiếc áo. Quả quyết cầm lấy mặc .
Không mặc phí của, việc tự gây tối qua, trả một chút cũng là điều đương nhiên.
Chỉ là trong áo khoác vẫn còn vương vấn mùi hương thanh mát của tên nhóc , y hệt cái mùi mỗi đêm phả cổ . Khiến đột nhiên thấy mặt nóng ran, cổ họng khô rát ngứa ngáy.
“Lục, Lục Triều, cảm ơn!”
“Không cần khách sáo” Lục Triều lạnh nhạt đáp , như thể làm một chuyện nhỏ đáng kể. Chỉ là chiếc đồng hồ thông minh kiểu mới cổ tay cứ “tích tích tích” kêu liên tục.
Buổi tối đeo đồng hồ thì , ban ngày chỉ cần đến gần, là luôn thấy tiếng báo động “tích tích”. Đôi khi nghi ngờ Lục Triều lẽ suy tim sớm hoặc rối loạn nhịp tim gì đó.
Có lẽ nhận thấy ánh mắt đang đặt đồng hồ của , Lục Triều như vô tình che chiếc đồng hồ .
Tôi bĩu môi. Xí, tra nam, thứ đàn ông tồi. Làm bộ làm tịch gì chứ?
Ban ngày lạnh lùng đến mấy, tối cũng đúng giờ leo lên giường giở trò lưu manh ?
Kết quả là tối hôm đó, Lục Triều lên giường . Tôi ngơ ngác vén rèm giường về phía giường .
Rèm giường của tối đen như mực, theo lý mà thì chắc là ngủ . 12h , tiếng ngáy của Đại Tráng vang lên , Lục Triều còn lên giường ?
Lẽ nào hôm nay ngủ muộn, nên mộng du?
Tôi vô cùng khó hiểu xuống. Không đến là nhất. Tối nay khỏe, mừng rỡ ngủ một giấc thật yên .
Thế là sung sướng ôm chăn trở .
cho đến 2h sáng, vẫn thể ngủ , trằn trọc yên, cả càng thêm bồn chồn. Cứ cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
Là tiếng ngáy của Đại Tráng đủ to?
Hay là tiếng nghiến răng của Tiểu Khải đủ lớn?
Cuối cùng phụt một cái bật dậy, nghiến răng nghiến lợi chằm chằm giường Lục Triều.
Mẹ kiếp! Là cái thứ chó má ăn đậu hũ riết thành quen .
Một đêm đến quen, cả khó chịu như con mèo ngửi bạc hà mèo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-bi-ban-cung-phong-lanh-lung-mac-chung-mong-du-an-dau-hu/chuong-2.html.]
Nghiệp chướng mà!
Tôi điên cuồng đ.ấ.m khí đầy bất lực nửa ngày, cuối cùng đành chấp nhận phận. Khốn kiếp, đến, ?!
5.
Ngay lúc chảy nước mũi nghĩ lý do để leo lên giường Lục Triều thì thấy đang trèo lên thang giường .
Động tĩnh nhẹ.
Ngẩng đầu lên , liền thấy một quen thuộc đang vén rèm giường . Vai rộng eo thon, đường nét ngũ quan góc cạnh.
Tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm, chủ động dời sang một bên. Miệng thì thầm chê bai: “Lục Triều, phiền phức quá , đến nữa?”
“…” Lục Triều như thường lệ trả lời, mà thẳng bên cạnh .
Sau đó tay câu lên, ôm lấy. Tôi lọt vòng tay .
Có lẽ là do tên nhóc thích chơi bóng rổ, thích vận động, lúc ấm áp vô cùng. Khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Tôi dựa cổ ngáp một cái, cố ý dùng trán đụng cằm , lải nhải đe dọa, “Đừng làm bậy, rõ ?”
“Tối nay ốm , hôn , nếu còn giở trò lưu manh như tối qua thì sẽ cắn c.h.ế.t .”
“Tránh xa chút, ôm gần thế sợ lây bệnh . Nếu lây cảm, ngày mai giải thích thế nào .”
“…” Lục Triều cụp mắt, chằm chằm .
Hôm nay trời âm u, ánh trăng cũng mờ nhạt vài phần, bên trong rèm giường tối đen như mực. Tôi rõ cảm xúc mặt .
Dù ngoài sự đờ đẫn và ngây , chắc cũng biểu cảm nào khác.
Lại hắt xì một cái, cũng quan tâm đến cái tên mộng du nữa. Buồn ngủ lừ đừ nhắm mắt .
Lần , còn cảm thấy thiếu thốn gì nữa, tác dụng phụ của cơn bệnh, nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Hài lòng thỏa mãn.
Chỉ là khi mơ hồ cơn ho làm tỉnh giấc, hình như đang nhẹ nhàng vỗ lưng . Còn đưa cho một ly nước nóng, uống xong ôm chặt hơn.
Trong cơn mơ màng, cảm thấy lồng n.g.ự.c ấm áp đến say lòng, ngay cả nụ hôn rơi mặt cũng dịu dàng đến ngờ.
Mí mắt nặng trĩu hơn, “hừm hừm” khẽ rên một tiếng ngủ say hẳn.
Trong mơ là một sự ấm áp dịu dàng. Là điều vô cùng khao khát.
6.
Sáng hôm tỉnh dậy, Lục Triều theo lệ còn giường nữa. cảm thấy gối vẫn còn mùi dầu gội đầu của .
Tôi nhịn hít hít mũi. Khá thơm.
Phỉ phui! Giờ trở nên vô liêm sỉ đến mức lén ngửi mùi của . Cứ như một gay biến thái !
Nếu một kỳ thị đồng tính như Lục Triều mà , chắc khuôn mặt sẽ đen như đáy nồi mất.