Tôi bao nuôi anh, có được không? - Phần 5
Cập nhật lúc: 2026-05-03 12:20:13
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
12. Đường Thục khó
Tiểu thiếu gia phát hiện Thẩm Văn Hiên và Hàn Dữ Tiêu đang chiến tranh lạnh.
Kể từ lúc hai họ làm bạn cùng bàn, Thẩm Văn Hiên cứ như bắt cóc mất dạng. Lúc tan học cũng chẳng thèm tới tìm tiểu thiếu gia nữa, cứ ủ rũ rầu rĩ Hàn Dữ Tiêu đè gí ghế bắt học thuộc từ vựng. Tiểu thiếu gia ngang qua hóng hớt một mẩu, thể nể phục Hàn Dữ Tiêu vì hạ quyết tâm bồi dưỡng cho Thẩm Văn Hiên. Lôi hẳn sách giáo khoa từ lớp 9 dạy , tận tình dìu dắt từ tận gốc rễ lên cơ mà.
hai ngày nay, tan học là Thẩm Văn Hiên lóc cóc chạy sang chỗ . Miệng thì thao thao bất tuyệt nhưng tâm trí cứ để , ánh mắt còn thỉnh thoảng liếc trộm về phía Hàn Dữ Tiêu.
Tiểu thiếu gia Thẩm Văn Hiên chuyện kiểu râu ông nọ cắm cằm bà , đang từ trận bóng đá bẻ lái một nhát sang chuyện dì hai mới đẻ con gái. Cậu chỉ yên lặng hút sữa tươi, cũng chẳng buồn vạch trần.
"Chung Nịnh." Thẩm Văn Hiên đột nhiên hạ thấp giọng, khẽ gọi.
"Hửm?" Tiểu thiếu gia c.ắ.n ống hút, kề tai gần.
"Mày với cái tay Ngưu lang mà mày b.a.o n.u.ô.i ... cái mà hai đứa bay ở bên cạnh sắp hai tháng ..." Mặt Thẩm Văn Hiên ửng đỏ. Lớp học giờ chơi ồn ào như cái chợ vỡ, căn bản chẳng ai thấy lầm bầm cái gì, thế mà vẫn bày cái vẻ lén lút như đang làm chuyện trái với lương tâm. Giọng lí nhí trong cổ họng như muỗi kêu: "Mày với ... 'làm' ?"
Lúc đầu tiểu thiếu gia hiểu ý , dùng ánh mắt vô tội trân trân .
Thẩm Văn Hiên nhắm tịt mắt, c.ắ.n răng dứt khoát rống tai bạn : "Chúng mày lên giường với ? Mày bao , chẳng nhẽ làm cái quần què gì cả ??"
Lần thì đến lượt tiểu thiếu gia sặc, ho sù sụ đến kinh thiên động địa. Sắc hồng lan nhanh từ hai gò má kéo lên tận mang tai.
"Tao, tao với ... Bọn tao ..." Tiểu thiếu gia lắp bắp, đưa mắt với Thẩm Văn Hiên, "Chủ yếu là hai bọn tao..."
Một lúc lâu , tiểu thiếu gia mới rầu rĩ thì thầm một câu: "Vẫn ."
Thẩm Văn Hiên cạn lời: "..."
Thẩm Văn Hiên: "Thế mày bỏ tiền bao làm cái đết gì... Để nắm tay chơi đồ hàng chắc?"
Tiểu thiếu gia phục, định bụng cãi : Bọn tao còn hôn môi cơ mà, hôn bao nhiêu chứ! kịp hé miệng thì chuông học reo vang. Thẩm Văn Hiên giật thon thót, mang vẻ mặt đau khổ nhích từng bước một lết về chỗ .
Cậu lóng ngóng mở sách , lóng ngóng liếc trộm Hàn Dữ Tiêu một cái. Hàn Dữ Tiêu đến nửa ánh mắt cũng thèm bố thí cho , chỉ trầm mặc mở sách, bắt đầu ghi chép. Thẩm Văn Hiên đành ngậm ngùi mở sách theo, nhưng ghi chép cái gì , bình thường chép ké Hàn Dữ Tiêu mà.
Vẽ hươu vẽ vượn lên sách một lát, lén thò chân cọ cọ chân Hàn Dữ Tiêu gầm bàn. Thấy đối phương chẳng phản ứng gì, bò bàn, áp má xuống mặt gỗ, hai má phồng lên hệt như một con chuột hamster.
Cậu cực kỳ nhỏ giọng, dùng chất giọng dính dính nũng nịu gọi: "Hàn Dữ Tiêu..."
Khác với lúc gọi Chung Nịnh, ngay cả bản cũng nhận thanh âm của chứa đầy sự làm nũng, chút tủi chút bám , như cơn mưa phùn len lỏi tâm trí khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-bao-nuoi-anh-co-duoc-khong/phan-5.html.]
Lực đạo chữ tay Hàn Dữ Tiêu lập tức tăng mạnh, ngòi bút hằn học đ.â.m thủng cả trang giấy mỏng. Thế nhưng vẫn cố nhẫn nhịn, sống c.h.ế.t thèm Thẩm Văn Hiên lấy một cái.
Thẩm Văn Hiên thấy mất mặt, cũng chẳng thèm giảng nữa, cứ thế ngẩn ngơ bò bàn ngắm góc nghiêng của Hàn Dữ Tiêu. Dưới ánh nắng ban mai, Hàn Dữ Tiêu mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, sạch sẽ gọn gàng, trai đến mức thể bốc đóng phim thần tượng thanh xuân ngay.
Thẩm Văn Hiên chép miệng, thầm nghĩ Hàn Dữ Tiêu trai thật đấy. Vốn dĩ ghét Hàn Dữ Tiêu, còn suốt ngày kiếm chuyện đối đầu. khi Hàn Dữ Tiêu phụ đạo, còn xông giúp đ.á.n.h bầm dập mấy tên lưu manh đến gây sự, mới phát hiện tên cũng trượng nghĩa, còn thông minh. Cậu vốn định làm em cả đời với Hàn Dữ Tiêu, giống như với Chung Nịnh . Ngờ Hàn Dữ Tiêu chẳng thèm.
Thẩm Văn Hiên cụp đuôi ỉu xìu, mặt sang hướng khác, thèm Hàn Dữ Tiêu nữa, càng càng thấy đau đầu.
Một lát , một cục giấy vo tròn chuyền qua mấy bàn phía , lăn đến mặt . Vừa mở , đập mắt là nét chữ tròn vo nắn nót của Chung Nịnh.
"Bọn tao hôn nhé!!!" Tiểu thiếu gia chơi hẳn ba dấu chấm than. Đại khái là nghĩ nghĩ thế nào vẫn thấy phục, bèn nhét thêm mấy chữ nhỏ xíu bên : "Không chỉ một ."
Thẩm Văn Hiên - thanh niên tuy từng yêu đương nhưng luôn tự cho là lão làng kinh nghiệm đầy - trực tiếp trợn trắng mắt, xoẹt xoẹt xoẹt một dòng đáp trả nhờ bạn chuyền đường cũ cho tiểu thiếu gia.
Tiểu thiếu gia mở xem, tức đến phát . "Thế thì mày vẫn là một con gà tơ đồng trinh chứ gì nữa..."
Cậu tức tối xé nát mảnh giấy nhỏ, chuẩn dùng cả lý lẫn tình để chứng minh cho Thẩm Văn Hiên thấy mối quan hệ giữa và Ngu Hành Chu bước tiến bộ mang tính lịch sử như thế nào.
Liền thấy giọng phẫn nộ của giáo viên bục giảng vang lên: "Chung Nịnh và Thẩm Văn Hiên, lên trả lời câu hỏi cho ."
Học bá tiểu thiếu gia mang vẻ mặt ngơ ngác lên, và tiếp tục ngơ ngác trả lời sai bét. Cuối cùng, mang bộ mặt ngơ ngác lóc cóc cùng Thẩm Văn Hiên xuống cuối lớp chịu phạt .
"Tại mày tất." Tiểu thiếu gia lầm bầm tai Thẩm Văn Hiên. Đây là đầu tiên trong đời phạt đấy.
Thẩm Văn Hiên, khách quen Vip của tổ phạt , bật : "Tại tao cái gì, tao sai ."
Ánh mắt Thẩm Văn Hiên vẫn tự chủ mà dính chặt lấy Hàn Dữ Tiêu đang bên cửa sổ, càng càng thấy hút mắt. "Thật Hàn Dữ Tiêu lớn lên... còn xinh hơn cả con gái chứ." Cậu thì thào lẩm bẩm. Đợi lúc tiểu thiếu gia tò mò ngó sang thì xua tay lắc đầu.
một lát , đưa tay móc lấy ngón tay tiểu thiếu gia. "Tối nay tới nhà tao ." Cậu rủ.
Tiểu thiếu gia tình nguyện cho lắm, còn bận tìm Ngu Hành Chu cơ mà.
"Trong máy tính của tao mấy cái phim... giữa đàn ông với đàn ông ... mày hiểu ," Thẩm Văn Hiên nháy mắt làm mặt quỷ, "Mày xem ? Mày xem thì làm giải quyết chuyện 'tính phúc' cho tay Ngưu lang của mày ?"
Tiểu thiếu gia nghệch mặt . Cậu ngẩng đầu lơ đãng lên bảng đen một chốc. "Y hu hi đường Thục khó, khó như lên trời... Ngu Hành Chu trai thế thì chắc chắn cả tá bạn gái cũ với bạn trai cũ... Tằm tùng cập cá phù... Ngu Hành Chu chắc chắn là kinh nghiệm phong phú lắm ... Nhĩ tới bốn vạn 8000 tuổi... Ngu Hành Chu liệu làm chuyện đó với ..."
"Xem." Tiểu thiếu gia đỏ bừng mặt, bấu chặt lấy ngón tay Thẩm Văn Hiên.
"Thẩm Văn Hiên! Chung Nịnh! Đứng phạt cấm chuyện!"
Tiểu thiếu gia cùng Thẩm Văn Hiên ngoan ngoãn cúi gằm mặt xuống sách. Hai đứa nhóc từ mặt đến mang tai đều đỏ lựng lên như gấc. Giáo viên hài lòng gật gật đầu, thầm nghĩ hai tên chắc chắn là nhận thức lầm của .