Tôi bao nuôi anh, có được không? - Phần 1
Cập nhật lúc: 2026-05-03 12:02:59
Lượt xem: 40
Tôi thể b.a.o n.u.ô.i ? - Tác giả: Hoa Lầm Nha
Câu chuyện về tiểu thiếu gia giả vờ "dân chơi" nhưng thực chất mềm mại đáng yêu, nỗ lực b.a.o n.u.ô.i đại lão.
1. Xin chào
Có một bé thụ là thiếu gia ngoan ngoãn, mềm mại đáng yêu như thế : con ngoan trò giỏi, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, hệt như một cục bột trắng trẻo, tính tình hổ và nũng nịu.
một bí mật động trời. Cậu trót đem lòng thích một Ngưu lang. Hơn nữa còn là "đầu bảng" của hộp đêm.
Đã là "đầu bảng" thì giá tất nhiên đắt, thế nhưng tiểu thiếu gia nhà thứ khác thể , chứ tiền thì đè c.h.ế.t .
Sau đó, liền nhờ vả bạn hỏi thăm xem công "đầu bảng" thích kiểu như thế nào, kim chủ mới thể b.a.o n.u.ô.i .
Ngờ , công chẳng là Ngưu lang đầu bảng gì cả, là ông chủ của cái hộp đêm đó cơ! Thế nên thông tin thu thập sai bét...
Ông bạn mang vẻ mặt đau xót bẩm báo rằng: Anh "đầu bảng" thích kiểu cuồng dã, càng "dân chơi" cuồng dã càng .
Tiểu thiếu gia về nhà cứ lăn qua lộn , vắt óc suy nghĩ về hai chữ "cuồng dã". Ngày hôm , ngoan ngoãn đeo chiếc cặp lồng nhỏ, mặc áo sơ mi trắng, giả vờ xin nhà mua sách. Đến khách sạn, lập tức bộ đồ do bạn "hữu nghị" tài trợ.
Áo ba lỗ họa tiết da báo bó sát mix cùng quần jean rách tả tơi, cổ đeo một sợi dây chuyền vàng to chà bá, mười ngón tay thì đeo tới tám chiếc nhẫn.
Sau đó, mang phong thái vô cùng "cuồng dã" bước quán, "cuồng dã" sải bước tới mặt công, "cuồng dã" móc một chiếc thẻ đen.
Anh công khẽ nhíu mày, thầm nghĩ tên nhóc ngốc nghếch nhà ai đến đây quậy phá, nhưng trông vẻ ngoài cực kỳ hợp khẩu vị của .
Kết quả, trơ mắt khuôn mặt trắng trẻo của bé thụ nháy mắt ửng hồng. Cậu nghiêm trang ngay ngắn, hai tay ngoan ngoãn dâng thẻ ngân hàng lên, cất giọng lí nhí mềm xèo:
"Chào , xin hỏi... thể b.a.o n.u.ô.i ?"
Anh công dụi tắt điếu t.h.u.ố.c tay, ánh mắt kinh hoàng tột độ của đám đàn em đang quanh, khẽ mỉm : "Được chứ."
2. Hẹn hò và Học tập
Lúc đầu, công chỉ nghĩ thụ là một thiếu gia nhà giàu bình thường, tự mò đến tận hộp đêm thế thì chắc hẳn cũng chẳng con ngoan trò giỏi gì, mặc dù trông vẻ ngoan.
Là một đàn ông trưởng thành lớn hơn thụ ngót nghét một giáp, công tự nhận cũng coi như nửa giám hộ, quyết tâm giám sát thụ học hành đàng hoàng, bắt thụ làm xong bài tập mới hẹn hò.
Kết quả, thụ cắm cúi nửa tiếng là xong sạch sành sanh. Chữ còn cực kỳ tinh tế sắc nét, ngoan ngoãn giao bài cho công kiểm tra, mềm mỏng hỏi: "Xin hỏi, chúng thể hẹn hò ạ?"
Công nét chữ thanh tú xinh của thụ, lặng lẽ gật đầu.
Công còn giao kèo với thụ, nếu kiểm tra tới thụ tiến bộ mười hạng, sẽ thưởng cho .
Mắt thụ sáng rực lên, nhưng ngay đó dùng ánh mắt vô cùng khó xử công.
Công ánh mắt của làm cho lúng túng, manh đến mức tim đập loạn nhịp, thầm nghĩ chẳng lẽ yêu cầu quá đáng lắm : "Thế... nếu thì tiến bộ năm hạng?"
Thụ siêu cấp nhỏ giọng, rù rì thương lượng với : "Tiến bộ ba hạng ạ? Lần em thi xếp thứ nhất trường, thứ ba thành phố, thật sự là chỗ nào để tiến bộ nữa ."
Công: "… là thể hiểu nổi thế giới của học bá các em."
Công nảy sinh ý đồ , cố tình trêu chọc thụ: "Làm một thiếu niên bất lương cuồng dã, thành tích học tập của em thế cơ ?"
Thụ nghẹn họng một nhịp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc đáp lời: "Em là một thiếu niên bất lương học cực kỳ giỏi."
Để chứng minh bản thật sự cuồng dã, bất lương, hùng hổ xắn tay áo lên để lộ mấy cái "hình xăm" dán nước. Trên cánh tay trắng trẻo thon thả là một mảng hoa văn sặc sỡ.
Công căng mắt kỹ, lượt nhận diện Chuột Mickey, Vịt Donald và ch.ó Snoopy.
Cũng may, lợn Peppa.
3. Bảo vệ
Tiểu thiếu gia mới b.a.o n.u.ô.i " nhân viên hộp đêm" bao lâu, ngày nào cũng chạy đến quán tìm .
Hôm đó, một vị khách (thật là ) đến tìm công và thụ thấy. Công đang lo lắng thụ hiểu lầm gì , thấy mím môi, chạy bình bịch tới, nắm lấy tay công giấu lưng .
Khổ nỗi tiểu thiếu gia lùn quá, mới đến vai công, căn bản là giấu nổi.
Cậu nhóc nghiêm túc cảnh cáo vị khách : "Đây là của , phiền tránh xa một chút, cảm ơn."
Đây là đầu tiên trong đời chắn mặt công, bày tư thế bảo vệ một cách vô cùng nghiêm túc.
Công vốn xuất từ giang hồ, nếm mật gai, xông pha đao quang kiếm ảnh mới leo lên vị trí hiện tại. Bao năm qua, khổ nào cũng từng ăn, đau nào cũng từng chịu, ai ai cũng Ngu Hành Chu là một kẻ tàn nhẫn. Người chỉ sợ , lén gọi là Diêm La.
Thế mà hiện tại, một tiểu thiếu gia vóc dáng chẳng lớn hơn con mèo con là mấy, cả mềm nhũn, còn thoang thoảng mùi sữa, dám dùng cái hình bé nhỏ để che chắn cho .
Công cảm thấy vô cùng mới mẻ, cũng cực kỳ thú vị.
Vị khách thật là bạn của công (gọi là Bạn A), đám bọn họ đều dạo gần đây công đang một tiểu thiếu gia từ trời rơi xuống đòi "bao nuôi". Lúc diện kiến bản tôn, cái khuôn mặt "con ngoan trò giỏi" khoác lên bộ đồ da báo mix quần da bó, Bạn A nhịn phì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toi-bao-nuoi-anh-co-duoc-khong/phan-1.html.]
"Tôi bỏ 50 vạn để bao một ngày, thấy ?" Bạn A cố tình trêu chọc tiểu thiếu gia. Trẻ con tầm tuổi , cho dù nhà điều kiện thì tiền tiêu vặt cũng đến mức gọi là vô tận.
Không ngờ tiểu thiếu gia gật đầu cái rụp, sợ đối phương đổi ý, xoẹt một cái rút cuốn sổ séc , ký xoẹt xoẹt: "100 vạn, mua hai ngày."
Nói xong, kéo tay công bỏ chạy thục mạng.
Bàn tay nhỏ, nắm lấy tay công chút chật vật, nhưng siết cực kỳ chặt.
Công lôi xềnh xệch ngoài, chạy một quãng thật xa, tiểu thiếu gia mới thở hồng hộc dừng .
Cậu nhóc thở dốc, lo lắng sờ soạng khắp công từ xuống , rối rít hỏi: "Bọn họ bắt nạt ? Anh ép uống rượu , thấy khó chịu ở ?"
Dưới ánh trăng, tiểu thiếu gia vẫn đội cái đầu xù tổ quốc vô cùng buồn , cổ lủng lẳng sợi xích vàng chóe, tay còn sơn móng tay màu đen, trông lố lăng hết sức.
công khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của , cảm thấy bộ dạng của nhóc đáng yêu c.h.ế.t .
Anh đưa tay xoa đầu tiểu thiếu gia, tóc vuốt keo nên sờ cứng.
Anh cúi đầu, ghé sát rạt mặt tiểu thiếu gia.
"Có hôn một cái ? Tiểu thiếu gia." Anh trầm giọng hỏi.
4. Nụ hôn
Tiểu thiếu gia từng hôn ai bao giờ, thậm chí ngay cả tay con gái cũng từng nắm.
khuôn mặt trai bức của công, hai phiến môi hình dáng tuyệt , đỏ bừng mặt, lí nhí đáp: "Muốn."
Cậu ngượng ngùng công nhắm chặt hai mắt , hàng mi dài run rẩy như hai cánh bướm nhỏ đậu gò má.
Công vốn là một tay sành sỏi tình trường, cho dù là thời kỳ giang hồ đầu đường xó chợ lúc công thành danh toại như hiện tại, mỹ nhân vây quanh chỉ thừa chứ thiếu.
tiểu thiếu gia lúc đang nhắm nghiền mắt, ngoan ngoãn mặt , mang dáng vẻ tin tưởng và ỷ , trái tim công bất giác mềm nhũn.
Anh đặt một nụ hôn thật khẽ lên môi tiểu thiếu gia. Đây thậm chí còn chẳng tính là một nụ hôn đúng nghĩa, chỉ đơn giản là hai đôi môi chạm , nán vài giây, tách .
Một sự ngây thơ đến mức tưởng tượng nổi thể xuất hiện công.
thế đối với tiểu thiếu gia là quá đủ kích thích . Cậu bụm miệng, dám tin mở to mắt công, chút ngượng ngùng, nhưng sướng đến phát điên.
Một lúc lâu , mới dám lén kéo áo công, nhỏ giọng nài nỉ: "Có thể... hôn thêm một cái nữa ?"
Lần thì công thật sự bật thành tiếng. Anh phát hiện còn giá hơn cả tay Ngưu lang kim bài trướng. Tiểu thiếu gia vì mà vung tiền như rác, cuối cùng chỉ đổi lấy vài cái chạm môi.
"Em là kim chủ, em quyết định." Công cúi đầu, hôn tiểu thiếu gia thêm một cái.
Tổng cộng hôn mười cái. Vị chi là 100 ngàn tệ một nụ hôn.
Lúc công đưa tiểu thiếu gia về nhà, khuôn mặt ngây thơ ngoan ngoãn của , cũng bắt đầu thấy tò mò. Hào môn danh giá ở thành phố đếm đầu ngón tay, gia đình thể cho một học sinh trung học tiền tiêu vặt khổng lồ đến mức thì càng hiếm.
Anh đang mải suy nghĩ thì chợt tiểu thiếu gia ở ghế phụ cất giọng hỏi: "Số tiền em b.a.o n.u.ô.i một tháng đây, là... đưa thiếu ?"
Tiểu thiếu gia từng bỏ 50 vạn để bao một tháng.
hôm nay nhờ sự "nâng giá thị trường" của Bạn A, tiểu thiếu gia tự nhẩm tính , b.a.o n.u.ô.i công một tháng thì chắc chắn ngàn vạn. Nghĩ đến đây, biểu cảm của nhóc trở nên vô cùng đau đớn.
"Có lẽ em nhiều tiền đến thế." Tiểu thiếu gia buồn bã ỉu xìu, nước mắt lưng tròng chực trào .
"Em... đợi năm 18 tuổi em thể sẽ nhiều tiền, thể..." Tiểu thiếu gia định " thể đợi em ", nhưng ngay lập tức nhận và công mới quen vài ngày, bản lấy tư cách gì mà đòi chờ đợi.
Công im lặng. Anh thừa giờ phút điều đúng đắn nhất nên làm là hùa theo lời dối , lừa tiểu thiếu gia rằng thật sự đắt giá như . Để nhóc khó mà lui, đừng lãng phí thời gian lên nữa, cứ ngoan ngoãn về nhà làm một đứa trẻ ngoan .
khóe mắt lướt qua những giọt nước mắt đang đọng mi tiểu thiếu gia. Đứa trẻ mới một giây còn sung sướng lâng lâng vì vài nụ hôn, giờ đang tủi thành tiếng.
Tiểu thiếu gia là thật lòng thích . Công ý thức điều một cách vô cùng rõ ràng.
Đến khi mở miệng, công những lừa gạt tiểu thiếu gia rằng đắt giá, mà còn xui khiến thế nào tự hạ giá trị con xuống đáy vực.
"Gã đó lừa em đấy, chỉ móc 5 ngàn thôi." Ông chủ hộp đêm tiếc lời bôi nhọ em chí cốt của , "Anh đắt đến thế , tiền em trả sắp đủ bao cả năm trời ."
Tiểu thiếu gia kinh ngạc mở to hai mắt. Khóe mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng đôi mắt tròn xoe như một chú sóc con.
"Thế... thế mỗi ngày em đều thể đến tìm chứ?"
Công cân nhắc một chút, cảm thấy thể làm chậm trễ tương lai con nhà : "Không , thành tích học tập của em phép tụt, tụt là đến tìm ."
Công sực nhớ sinh vật bên cạnh là một "học bá", cái loại chễm chệ trong top 3 thành phố. Bắt lùi hạng thì đúng là ép quá đáng, thế nên châm chước: "Giữ vững top 20 thành phố thì sẽ gặp em."
Trong lúc chuyện, bọn họ về đến cổng nhà tiểu thiếu gia.
Công ngẩng đầu lên biển tên —— Chung gia, nhà giàu một của thành phố .
Tiểu thiếu gia tên là Chung Nịnh.