Toàn Giới Giải Trí Đều Bị Tôi Bức Điên - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-03-21 07:33:01
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Địch Nham một tay che đũng quần. Đừng cắt ! Cắt Vương Thúy Thúy !

Vương Thúy Thúy già còn dùng . Hắn còn thể chút tác dụng về mặt tạo hình.

Vương Thúy Thúy vô cớ rùng một cái. Sao cảm thấy chỗ nào lạnh lạnh nhỉ? Theo bản năng đưa tay sờ đũng quần.

Còn về tại sờ, Vương Thúy Thúy cũng rõ lắm. Suy đoán là cái kéo của Lâm Thanh Hạnh dọa sợ .

Vương Thúy Thúy vẫn luôn tìm gạo của Lâm Thanh Hạnh, thậm chí còn chú ý đến quá trình Lâm Thanh Hạnh lên núi.

Vừa thấy giọng Lâm Thanh Hạnh, Vương Thúy Thúy mới vội vàng từ góc trong cùng của Phòng Quan Tài Lâm Thanh Hạnh chui .

Bây giờ thấy trong tay Lâm Thanh Hạnh ngoài một cái kéo lớn chẳng gì cả, Vương Thúy Thúy yên tâm . Xem Lâm Thanh Hạnh tìm gì ăn .

Cũng thôi. Sáng nay khi tất cả khách mời lên núi, ông mới cho nhân viên công tác xua đuổi động vật, lưu dấu vết hoạt động của con . Như khách mời thể nào giống như hôm qua, bắt thỏ bắt gà .

Đây cũng là nguyên nhân sáng nay một đám ù ù kéo lên núi chẳng tìm gì.

Mấy vị khách mời đấu với ông ? Quả thực là mơ!

Ông , Vương Thúy Thúy, là ai chứ? Ác mộng của tất cả minh tinh khi tham gia show thực tế!

Hôm nay khách mời còn thể vùng vẫy một chút. Chờ thêm mấy ngày nữa, mỗi ngày làm việc đổi đồ ăn cũng thể duy trì sự sống của họ, họ sẽ ý thức , họ là đối tượng ông nô dịch.

Chờ ông tìm lương thực của Lâm Thanh Hạnh, ông nhất định hung hăng chỉnh đốn Lâm Thanh Hạnh!

Ông tối nay nhất định trừng lớn mắt xem Giang Thừa Quân và Lâm Thanh Hạnh! Ông tin, hai tối nay còn làm chuyện !

Không thể nào tối nào cũng làm chứ!

Tâm trạng Vương Thúy Thúy tồi: “Hạnh Hạnh về ?”

“Thu hoạch gì thế?”

“Cho xem nào.”

Vương Thúy Thúy hả hê, thấy Lâm Thanh Hạnh hai tay trống trơn, cố ý mở miệng hỏi.

Lại ngờ giây tiếp theo, Giang Thừa Quân và Trần Ngọc Ngưng tới: “Xem , thỏ Hạnh Hạnh bắt .”

Trần Ngọc Ngưng giơ tám ngón tay: “Thúy Thúy ! Tám con! Đủ tám con!”

Gương mặt già hả hê của Vương Thúy Thúy lập tức đổi: “Sao thể!?”

“Tôi rõ ràng...”

Vương Thúy Thúy quá kinh ngạc, suýt nữa tuột miệng. Không chứ! Lâm Thanh Hạnh tay chân gầy nhom như , cầm kéo liền bắt tám con thỏ? Nói ai mà tin chứ!?

Lâm Thanh Hạnh: “Xem , thật cho ông xem đấy, ông vui ?”

“Nói chừng ông còn đang tính toán trộm thỏ của nữa đấy.”

Vương Thúy Thúy nghẹn lời. Lâm Thanh Hạnh đúng là chuẩn thật.

Lý Vũ Ấm cũng chút ngạc nhiên. Lâm Thanh Hạnh bắt nhiều thỏ như ? Thỏ là thứ đường là nhặt ?

Lý Vũ Ấm định chuyện, nhưng thấy cái kéo lớn của Lâm Thanh Hạnh lập tức im bặt.

Giang Thừa Quân lấy nấm Lâm Thanh Hạnh nhặt về, khóe môi nhếch lên một đường cong nhàn nhạt. Chỉ cần hiểu Giang Thừa Quân một chút đều , Giang Thừa Quân cái thứ bắt đầu giả vờ .

“Cũng lợi hại lắm. Cũng chỉ bắt tám con thỏ, nhặt nhiều nấm mà thôi.”

“Đối với Hạnh Hạnh mà , chút quá đơn giản.”

Lâm Thanh Hạnh: “Khiêm tốn chút , thầy Giang.”

“Chỉ là thỏ cứ chui mặt thôi, cũng bắt.”

Thỏ con của Lâm Thanh Hạnh: ?

Không bắt thỏ ?

Thôi kệ. Nó đuổi thỏ đến mặt Lâm Thanh Hạnh, cũng coi như là thỏ chui mặt Lâm Thanh Hạnh .

Mọi : “...”

Khiêm tốn chút ! Hai đúng là câm miệng mà!

Lâm Thanh Hạnh: “Hôm nay liền tạm thời c.h.ế.t nữa, sống thêm chút .”

Giang Thừa Quân: “Thế giới thật , tồn tại là niềm vui.”

Tạ Cảnh Lan: “Xem mặt mũi con thỏ, miễn cưỡng sống thêm chút . Sợi dây thừng chuẩn dùng để thắt cổ còn dùng đến, thật đáng tiếc.”

Trần Ngọc Ngưng: “Ai nha, ai mà ngờ chứ? Lần sức lực để sống sót .”

Mọi làm việc mệt lả cả ngày, bụng đói meo: “...”

Sống ! Ai sống qua các chứ!

còn chúng biểu diễn màn thắt cổ cho các xem, cho mấy chị các biểu diễn một tiết mục ?

Hôm nay Trần Ngọc Ngưng cùng lên núi, Lâm Thanh Hạnh chia cho Trần Ngọc Ngưng bốn con thỏ. Trần Ngọc Ngưng tỏ vẻ cô một cũng ăn hết, chỉ cần một con thỏ.

Trần Ngọc Ngưng hiểu rõ, sống thì theo Lâm Thanh Hạnh.

Lâm Thanh Hạnh mà thật sự sống nổi nữa, Lâm Thanh Hạnh sẽ lựa chọn c.h.ế.t.

Mà Lâm Thanh Hạnh thật đối xử với bản , cách nuôi dưỡng . Có gì ngon đều khoanh vùng nhét miệng , một chút cũng bạc đãi cái miệng duy nhất của .

Cho nên vẫn theo Lâm Thanh Hạnh. Thật sự sống nổi nữa thì theo Lâm Thanh Hạnh cùng thắt cổ.

Bốn nướng ba con thỏ. Mỡ thỏ nướng chảy , rắc lên gia vị đổi bằng điểm tích lũy. Mùi thì là và ớt cay lập tức kích thích tỏa .

Ngay cả nhân viên công tác của tổ chương trình cũng nhịn nuốt nước bọt, huống chi là Lý Vũ Ấm, Địch Nham, Phương Chấn Viễn mấy vị khách mời .

Hạ Ý Xuân như cũ trong góc âm thầm đau thương, rơi lệ.

Vương Thúy Thúy: “!”

Đáng ghét! Ông đến để sửa trị khách mời, xem khách mời ăn cỏ ăn trấu, đến đảo hoang mùi thịt nướng!

Đồ ăn của tổ chương trình bọn họ cũng chỉ ngon hơn khách mời một chút thôi. Dù nhiệm vụ phim nặng, cả ngày, ăn cơm đều tranh thủ thời gian.

Nước dãi Vương Thúy Thúy sắp chảy .

Vương Thúy Thúy dời tầm mắt . con thỏ đáng sợ thật đấy! Thỏ c.h.ế.t , mùi thỏ nướng còn cứ chui mũi !

Bụng Vương Thúy Thúy kêu ùng ục một tiếng.

Lâm Thanh Hạnh giơ tay kiểu linh vật (tạo dáng đáng yêu): “Bảo bảo ơi! Bụng bụng sấm sét kìa! Bụng bụng bảo bảo sấm sét kìa! Sấm sét bảo bảo đ.á.n.h bụng bụng!”

Vương Thúy Thúy: “!!!”

Lâm Thanh Hạnh: “Bảo bảo bụng bụng sấm sét ! Cậu thể cho gọi một suất cơm hộp ăn hả!”

【Bảo bảo bụng bụng...】

【Có một trò chơi...】

【Hòa bình tinh (PUBG Mobile)...】

【Các ồn ào quá! Các đang làm gì ?】

【Leng keng gà! Leng keng gà!】 (Tiếng gà trong PUBG)

【Lâm Thanh Hạnh! Cậu xem dẫn lính gì kìa!】

【Phải ? Người ơi, quân hôn ? Tôi bệnh tâm thần nặng.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/toan-gioi-giai-tri-deu-bi-toi-buc-dien/chuong-29.html.]

Tôn nghiêm của Vương Thúy Thúy đều Lâm Thanh Hạnh hát cho nát vụn. Trong đầu là "bảo bảo bụng bụng" của Lâm Thanh Hạnh.

Vương Thúy Thúy gia nhập đại quân hận Lâm Thanh Hạnh: “Tôi hận , Lâm Thanh Hạnh!”

Lâm Thanh Hạnh: “Thúy Thúy ! Cậu thích ?”

Lâm Thanh Hạnh cụp mắt: “Thật đáng tiếc, Thúy Thúy . Tôi coi là bạn , thuần túy hận . Leng keng gà! Leng keng gà!”

Vương Thúy Thúy: “...”

Hay là Lâm Thanh Hạnh vẫn dùng màn thầu đập ông ? Lâm Thanh Hạnh mau cút khỏi đầu ông !

Không trị Lâm Thanh Hạnh, ông còn mấy nô lệ thể trị. Chỉ cần ông nắm đồ ăn, liền nắm mạch m.á.u của mấy vị khách mời .

Nghĩ như một chút, tâm trạng Vương Thúy Thúy hơn một chút!

Cuối cùng, Địch Nham và Phương Chấn Viễn nhịn nữa: “Hạnh Hạnh ơi, cho bọn ăn một miếng .”

“Cậu còn bốn con thỏ, ...”

Lâm Thanh Hạnh híp mắt, lặng lẽ cầm lấy kéo. Địch Nham và Phương Chấn Viễn lập tức nuốt xuống lời chuẩn dùng đạo đức bắt cóc Lâm Thanh Hạnh.

【Cười c.h.ế.t mất! Còn định dùng đạo đức bắt cóc Lâm Thanh Hạnh nữa chứ! Lâm Thanh Hạnh căn bản đạo đức.】

【Địch Nham & Phương Chấn Viễn: Rút một lời bắt cóc đạo đức.】

Địch Nham & Phương Chấn Viễn lập tức hoảng loạn giải thích: “Tôi, chúng ý đó! Chúng thể trả tiền mua!”

Lâm Thanh Hạnh chống cằm, nụ mặt trông khá hiền lành, “Tôi thích tiền lắm, nhưng các cũng đấy, hòn đảo nhỏ tiền căn bản chẳng dùng .”

Địch Nham & Phương Chấn Viễn: “...”

Thằng nhóc khá lắm, định ăn cả gốc lẫn ngọn ?

Ý gì là thích tiền nhưng tiền dùng chứ? Dịch thì chẳng là chỉ đưa tiền thì mặc kệ ? Còn thêm thứ khác nữa chứ gì!

Lâm Thanh Hạnh: “Hai dùng 20 tích phân mua một con thỏ của thì thể xem xét.”

Địch Nham: “ mà cả ngày cũng kiếm nổi 20 tích phân.”

Anh cuốc đất cả ngày cũng chỉ kiếm 9 tích phân.

Lâm Thanh Hạnh chớp mắt, “Hôm nay kiếm bao nhiêu thì đưa hết cho , còn thì mai làm trả tiếp.”

“Chỉ là giữa ...”

Địch Nham phấn chấn hẳn lên, Lâm Thanh Hạnh chẳng lẽ định cho chút ưu đãi ! , chơi khăm cũng là tình cảm mà!

Thì thấy Lâm Thanh Hạnh thong thả : “Quan hệ chúng lắm, chắc ngại tính lãi cho chứ gì. Thôi thế , lãi tính theo tỉ lệ một đổi một nhé. Hôm nay đưa 10 tích phân, còn nợ 10 tích phân, thì mai trả 20 tích phân, trả hết thì cứ thế mà nhân lên.”

Địch Nham: “...”

Địch Nham nổi, “Lãi của cao quá ?”

Lâm Thanh Hạnh thản nhiên: “Anh đừng tưởng , Vương Thúy Thúy cho vay cũng tỉ lệ một đổi một mà.”

“25 tích phân của mua một con thỏ ở chỗ , chứ ở chỗ Vương Thúy Thúy mua nổi ? Thỏ của ít nhất cũng ba cân ( 1.5kg) đấy.”

“Anh xem mua thỏ lời hơn mua đồ của Vương Thúy Thúy lời hơn.”

Lâm Thanh Hạnh thờ ơ : “Tôi cũng nhất thiết bán cho các , mua thì thôi.”

Giang Thừa Quân đang lật con thỏ nướng bên cạnh, mặt đổi sắc giả vờ quạt lửa, nhưng thực tế là đang bắt chước dáng vẻ Lâm Thanh Hạnh (quạt mùi thơm về phía Địch Nham), tiếp tục quạt.

Mùi thỏ nướng thơm lừng lan tỏa, mỡ chảy trong khí tỏa hương thơm quyến rũ.

Địch Nham nuốt nước bọt, cái đầu đang cân nhắc lợi hại cũng mùi thỏ nướng làm cho mê , trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: hôm nay nhất định ăn món thịt thỏ .

Không chỉ Địch Nham động lòng, mà Phương Chấn Viễn và Lý Vũ Ấm cũng xiêu lòng. Con thỏ to ba cân lận, nếu Lâm Thanh Hạnh bán thêm cho họ ít cơm nữa thì càng .

Trời mới , cái bánh bao nguội ngắt khó nuốt c.h.ế.t! Bánh bao khô khốc, mà ngày nào họ cũng làm việc như cu li.

Cả ba đều nhao nhao đồng ý, chuyển hết tích phân làm việc hôm nay tài khoản của Lâm Thanh Hạnh. Một khi mở miệng vay tích phân, ba còn hào phóng vay thêm của Lâm Thanh Hạnh cả cơm và canh gà.

Mười tích phân mua của Lâm Thanh Hạnh hai bát cơm trắng nấu chín, thêm hai bát canh gà và hai phần thịt gà. .

Gặp chuyện thế , hôm nay họ ăn một bữa cho no nê!

Lý Vũ Ấm bưng bát canh gà hầm nấm đỏ, trong lòng tính toán: Lâm Thanh Hạnh tìm nấm thì cũng tìm , nhớ kỹ loại nấm đỏ .

Hắn thể lặp thành công của Lâm Thanh Hạnh.

Đến lúc :

Địch Nham nợ Lâm Thanh Hạnh 20 tích phân.

Lý Vũ Ấm nợ Lâm Thanh Hạnh 20 tích phân.

Phương Chấn Viễn nợ Lâm Thanh Hạnh 25 tích phân.

Mọi còn trả cho Lâm Thanh Hạnh 1000 tệ tiền mua thỏ.

Vương Thúy Thúy: “!!!”

Thế mà Lâm Thanh Hạnh cũng cơ hội làm ăn , khoan ! Đám nô lệ của nợ tích phân của Lâm Thanh Hạnh thì còn là nô lệ của nữa ?

Khốn kiếp! Lâm Thanh Hạnh dám dùng chính quy tắc đặt , dùng mấy con thỏ làm vốn ban đầu, từ một nô lệ biến thành địa chủ.

Vương Thúy Thúy nghiến răng ken két, nghĩ đến đám nô lệ nhỏ bé của đều biến thành nô lệ của Lâm Thanh Hạnh, chỉ .

【 Toang , trừ Trần Ngọc Ngưng và Hạ Ý Xuân , tất cả đều Lâm Thanh Hạnh tóm gọn một lưới . 】

【 Mấy tên ngốc còn hề hề , lãi suất một đổi một mà cũng dám vay . Mấy nai lưng làm cả ngày may kiếm 10 tích phân. Mỗi ngày trả Lâm Thanh Hạnh 10 tích phân, còn nợ 10 tích phân, chớp mắt một cái 10 tích phân đó nhân đôi thành 20 . 】

【 Chủ yếu là do Vương Thúy Thúy làm nền . Cùng là lãi suất một đổi một, nhưng 20 tích phân của Lâm Thanh Hạnh đổi ba cân thịt, còn của Vương Thúy Thúy chỉ hai lạng thịt. Chỉ thể là Vương Thúy Thúy quá đáng hơn thôi. 】

【 Vương Thúy Thúy sắp mất quyền thống trị hòn đảo hoang . 】

Giang Thừa Quân bên cạnh thầm tính toán: Lâm Thanh Hạnh thích hoạt động chân tay, nhưng động não lợi dụng quy tắc, ngay cả mùi thỏ nướng cũng tận dụng để dụ ba tên ngốc mắc câu, còn dùng Vương Thúy Thúy làm đối tượng so sánh, khả năng nắm bắt tâm lý khác đúng là quá lợi hại.

là kiểu bad boy ranh mãnh.

Lâm Thanh Hạnh đối xử với vẫn khác, hề "vặt lông cừu" của , chơi khăm .

Vương Thúy Thúy trông như già mười tuổi, nghiến răng ken két. Lâm Thanh Hạnh ép đến nước , cũng chỉ thể chơi lớn hơn nữa.

Đám nô lệ nhỏ bé của chỉ thể là nô lệ của , thể biến thành nô lệ của Lâm Thanh Hạnh, nếu tin rằng ngày mai Lâm Thanh Hạnh sẽ khởi nghĩa, biến luôn cả thành nô lệ.

Đợi ăn xong, Vương Thúy Thúy cầm loa phóng thanh: “Mọi mỗi ngày cuốc đất cũng vất vả , tổ chương trình chúng đương nhiên sẽ thiết kế tiết mục vô nhân đạo như để chơi khăm .”

“Tối nay, chúng sẽ mở phần chơi trò chơi, đây cũng là một cách quan trọng để kiếm tích phân.”

“Trò chơi hôm nay là 'Ai là nội gián'. Nếu nội gián thắng, nội gián sẽ nhận 20 tích phân, các khách mời khác mỗi trừ 1 tích phân. Nếu nội gián thua, các khách mời khác nhận 10 tích phân, nội gián trừ 5 tích phân.”

Chẳng là tất cả đều đang nợ Lâm Thanh Hạnh ?

Giờ sẽ san bằng sổ nợ .

Hắn chỉ san bằng sổ nợ, mà còn moi hết tích phân từ tay Lâm Thanh Hạnh nữa.

【 Hắn bắt đầu san bằng sổ nợ ! Vương Thúy Thúy, ông định dùng thủ đoạn nham hiểm gì đây! 】

【 Các khách mời mau cảm ơn Lâm Thanh Hạnh , Lâm Thanh Hạnh tự nhập cuộc, ép Thúy Thúy mở phần trò chơi đấy. 】

Vương Thúy Thúy tràn đầy tự tin, hơn nữa còn gian lận, để Lâm Thanh Hạnh bốc lá bài nội gián.

Lâm Thanh Hạnh lá bài tay —— Xe máy.

Vừa Lâm Thanh Hạnh đầu tiên. Cậu suy nghĩ một lát : “Có thể cưỡi qua đường.”

Loading...