Tỏ Tình Với Kẻ Thù - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-03 02:13:03
Lượt xem: 1,377
Cơ thể đang rơi xuống với tốc độ k/inh h/oàng.
Thiếu oxy khiến ý thức dần mờ , sức lực trong cũng theo đó mà chảy hết ngoài.
Sau một cú va chạm dữ dội, chiếc điện thoại văng khỏi tay. Tôi theo phản xạ vươn tay chộp lấy, nhưng nắm thứ gì đó mềm mại và ấm áp.
Lạ thật... Trên máy bay làm gì thứ cảm giác thế ?
“Này, mày định nắm tay tao đến bao giờ nữa?”
Sao chuyện?... Đáng lẽ đều ngất hết mà.
“Điếc ? Ồ… buông tay ?”
Lại nữa .
Lần giọng gần hơn, rõ hơn.
Và cực kỳ quen thuộc.
Bộ n/ão chậm chạp nhận , , là giọng của đó.
Vài phút còn đang gào thét trong khung chat của , giờ đây chẳng còn chút khí thế nào.
Phút cuối cùng buộc thừa nhận: sự bất cần chỉ là giả tạo..
Thực cam lòng, cam lòng đến mức sinh ảo giác.
Chỉ điều... giọng cảm giác xa xôi thế?
Mang theo chút khí chất tuổi trẻ khiến nhung nhớ.
Tôi dùng ý thức mơ hồ cố gắng nghĩ mãi, đột nhiên cảm thấy cánh tay gi/ật mạnh.
Như kẻ ch*t đuối kéo lên khỏi mặt nước, trong khoảnh khắc thở hổ/n h/ển, mở to mắt thấy mặt.
Lông mày nhếch, nụ ngạo nghễ đầy phóng khoáng, khuôn mặt điển trai đến mức gây hấn với khác.
Phí Xích.
Trong chớp mắt, giác quan ùa về.
Tiếng ve râm ran giữa mùa hè oi ả, sàn gỗ nắng tỏa mùi thơm nồng, mồ hôi từ từ lăn trán.
Và cả việc đang nắm ch/ặt tay Phí Xích.
Đây là ảo giác?
“Lâm Gia, đừng bảo là mày cũng tỏ tình với tao đấy nhé?”
Không ảo giác.
Tôi ngây rút tay , mở lòng bàn tay xem: da thịt hồng hào khỏe mạnh, mạch đ/ập rõ ràng.
Nắm ch/ặt, mở , nắm ch/ặt, mở .
Có thể điều khiển cơ thể.
"Thật sự ngốc hả? Ch*t, bảo mày đừng học nhiều quá, giờ thành mọt sách thật ."
Tôi ngẩng đầu, thấy màu áo đồng phục xanh dương Phí Xích.
Đây là mùa hè năm 2016.
Năm đó, học lớp 11, Phí Xích học lớp 12.
Tôi với từ đến nay vẫn như nước với lửa.
Tôi gh/ét cái vẻ lười nhác, vô trách nhiệm mà lúc nào cũng phô .
Hắn thì chê cứng nhắc, nhạt nhẽo, chẳng chút sức sống.
Trớ trêu , em trai ruột của - Phí Yên - là bạn nhất của .
Tôi thường đến nhà họ làm bài tập giờ học, như hôm nay .
"Kinh t/ởm thật đấy."
Phí Xích dựa bất cần bên cửa sổ, khẩy.
Tôi theo ánh mắt xuống: vườn nhỏ, Phí Yên đang tỏ tình.
Bởi một trai.
Trong ba em họ Phí, Phí Yên là con út cũng là trai nhất, luôn hàng tá theo đuổi.
"Đồng tính luyến ái phát khiếp, còn dám lẻn nhà . Ói thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/to-tinh-voi-ke-thu/chuong-1.html.]
Phí Xích nghiêng đầu, ánh mắt xuyên thẳng , khóe miệng nhếch lên đầy châm chọc: " ?"
Không ảo giác , vẻ mặt đùa cợt nhưng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
Nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của .
Lâm Dĩ Gia 17 tuổi dù gh/ét Phí Xích, vấn đề cũng sẽ gật đầu đồng tình.
thể giờ chứa đựng linh h/ồn 25 tuổi.
Tám năm, chúng trải qua quá nhiều.
Từ chỗ gh/ét cay gh/ét đắng, dần thích , thích đến mức lúc ch*t chỉ nghĩ về mỗi .
Không trái lòng .
Tôi lắc đầu: "Không hiểu."
Phí Xích khựng , vẻ mặt đột nhiên tối sầm.
"Hả, đồ mọt sách nhạt nhẽo."
Bóng lưng rời mang theo vẻ bực dọc.
Tôi đờ đẫn bỏ .
Không x/á/c định đây là xuyên trùng sinh.
dù là gì, cũng nghĩa Lâm Dĩ Gia 25 tuổi ch*t .
Lúc nhận tin qu/a đ/ời, Phí Xích sẽ thế nào?
Có áy náy ?
Xét cho cùng, lên chuyến bay định mệnh là để kịp dự hôn lễ của .
Phí Xích năm 18 tuổi vẫn bước hôn nhân.
Lúc , đang bực bội vì đỡ cầu.
"Đứng nhất khối mà bóng cũng đỡ nổi? Suýt đặt vợt tay mày đó, hai con mắt để làm cảnh ?"
Giọng gào thét làm màng nhĩ đ/au nhói.
Không hiểu , cảm giác cận kề cái ch*t vẫn bám lấy . Tôi như vẫn đang chuyến bay , đầu óc thỉnh thoảng choáng váng.
Tôi đặt vợt xuống.
"Không đ/á/nh nữa."
Phí Yên vội giàn hòa: "Đừng để ý , tính x/ấu mà, mới hôm nay ."
Tôi . Phí Xích chẳng ưa ai, luôn tấn công bằng lời cần đối phương là ai.
với đặc biệt hơn cả.
Đang thừ ghế dài, chai nước bất ngờ ném đùi .
Tôi kịp đỡ, chai rơi "cộp" xuống đất.
"Ch*t ti/ệt."
Phí Xích cúi xuống nhặt lên, đưa cho .
"Uống , mặt trắng bệch như m/a, tao sợ mày ngất xỉu đây ."
Thấy động đậy, càu nhàu vặn nắp ép tay .
"Ông nội ơi, tao đút cho ?"
Đến mức , đành đưa tay lên uống một ngụm.
Vị bưởi.
Ngòn ngọt.
Anh bớt căng thẳng, vẻ mặt "thế còn ".
Rồi cầm vợt của đặt sang một bên, xuống ghế thảnh thơi hai đ/á/nh sân.
"Tối qua thức đến sáng làm bài tập ?"
Nhà và nhà là hàng xóm, hai phòng ngủ chỉ cách một lối hoa. Gần đến mức đồ bên cửa sổ, ngẩng đầu là thấy.
"Bớt làm một tờ ngủ sớm ? Hay danh hiệu nhất khối của mày treo tờ giấy đó?"
Nói chuyện thật khó .