TÌNH YÊU CỦA DÃ CẨU VÀ MÈO KIÊU NGẠO - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-11-17 10:17:58
Lượt xem: 638

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Môi của Tạ Thương Đằng nắng chiếu nên nứt nẻ, nhưng đồng t.ử đen sâu hun hút.

Chậc, là cá ? Khát nước đến thế ?

Tôi nhai nát múi quýt trong miệng, cúi đầu xuống. Tạ Thương Đằng theo phản xạ ngước lên, lập tức ngả .

“Được , đừng đằng chân lân đằng đầu.” Tôi dùng ngón cái lau nước quýt môi, hỏi: “Bây giờ nếm thử , ngon ?”

Tạ Thương Đằng trầm ngâm một lát, “Ừm” một tiếng, “Rất ngon.”

Gió sân thượng rít lên, thổi tung mái tóc đen mềm mại trán.

Tôi nhấc chân móc cằm Tạ Thương Đằng, hỏi : “Ba thường xuyên đ.á.n.h ?”

“Nói .” Tôi chằm chằm đến mức phát cáu. Mũi chân dùng lực, cằm móc lên cao hơn.

Cậu cau mày: “Không liên quan đến .”

Lại là câu . Tôi khẩy một tiếng, rụt chân về.

“Tạ Thương Đằng, điều khiến rác rưởi ghét nhất là gì ? Là trông đợi. Giống như ba yêu , đ.á.n.h , mắng , ép ông trả nợ, ông đều thấy là điều đương nhiên. Bởi vì chính là một thứ rác rưởi ai cần, mà rác rưởi thì sẽ bao giờ nghĩ giá trị.”

Tạ Thương Đằng đột nhiên lên tiếng: “Không cũng ?”

Tôi nổi điên, thẳng chân đạp ngã lăn đất, quýt vương vãi khắp nơi, “Mày đang vớ vẩn cái quái gì đấy? Tao với mày giống ! Đừng dùng cái logic dơ bẩn của mày để suy đoán về tao!”

Tôi túm cổ áo Tạ Thương Đằng, xốc dậy khỏi mặt đất, “Tao cho mày , ba tao yêu tao đến c.h.ế.t , tao gì là nấy, còn mày thì ? Mày cái ch.ó gì? Mày chỉ một đống nợ trả hết và một cuộc đời thối nát!”

Tạ Thương Đằng xốc lên, mặt dính bụi bẩn, tóc tai rối bù, trông t.h.ả.m hại vô cùng, nhưng đôi mắt đó sáng rực hơn bao giờ hết. Cậu : “Kỷ Văn Đăng, thật đáng thương.”

Tôi kích động. Một tay ấn mạnh lan can sân thượng. Gió lùa cổ áo , đồng phục phồng lên trong gió, trông như một con chim thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

“Mày nữa xem?” Tôi nghiến răng, “Có giỏi thì nữa !”

Tạ Thương Đằng mặt hề một chút sợ hãi, ngược còn tỏ vẻ khó hiểu, “Tôi , đáng thương.”

8.

Cuộc đối đầu sân thượng hôm đó, cuối cùng kết thúc bằng sự rút lui t.h.ả.m hại của .

Sao Tạ Thương Đằng dám là rác rưởi?!

Tôi về lớp học, một cú đạp đổ tung cái bàn. Không ai dám đến can ngăn .

Rác rưởi. Không trông đợi.

Hai cụm từ , là những thứ từ bé đến lớn. Hôn nhân của ba là một cuộc liên hôn thương mại từ đầu đến cuối, họ căm ghét , nhưng buộc dựa dẫm . Và , chính là sản phẩm duy nhất, khó xử, trong cuộc hôn nhân thất bại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-yeu-cua-da-cau-va-meo-kieu-ngao/chuong-3.html.]

Họ bao giờ tiếc lời bày tỏ sự chán ghét dành cho , cứ như thể sự tồn tại của , luôn nhắc nhở họ về sự tồi tệ và nhục nhã khi lên giường với .

Thứ cần là tiền, nhưng họ chỉ đưa tiền cho . Dùng tiền để đuổi khéo , dùng tiền bịt miệng , dùng tiền cô lập khỏi thế giới của họ. Cứ như thể tiền là vạn năng.

Nên cũng dùng cách tương tự để đối xử với tất cả .

Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu

9.

Đến quán bar uống rượu say mèm, đua xe bắt Đồn Cảnh sát.

“Cậu bé, gọi giám hộ đến đón.”

“Họ c.h.ế.t hết .”

Người đàn ông mặc đồng phục cau mày, ném điện thoại của xuống mặt, “Vậy thì gọi nhà .”

Tôi cầm điện thoại lên, một ai là gọi. Cuối cùng, gọi cho Tạ Thương Đằng.

Bắt máy ngay lập tức.

Đầu dây bên yên tĩnh.

“Đến đây, mang theo tiền.” Tôi địa chỉ, trực tiếp cúp máy.

Cậu sẽ tìm , luôn luôn tìm .

Nửa giờ , Tạ Thương Đằng xuất hiện ở cổng Đồn Cảnh sát.

Có vẻ như bò dậy khỏi giường, tóc rối, cổ áo còn mở rộng, để lộ chiếc vòng cổ màu đen .

Người mặc đồng phục liếc qua thứ cổ , , ánh mắt trở nên phức tạp, “Cậu nhà của ?”

Tôi mím môi, gì.

Tạ Thương Đằng tất thủ tục, dìu khỏi Đồn Cảnh sát.

“Tôi cứ nghĩ đủ đáng thương .” Cậu dìu , gần như dồn bộ trọng lượng cơ thể lên , “Không ngờ nửa đêm gọi dậy từ giường, đến Đồn Cảnh sát chuộc một tên say xỉn.”

“Câm miệng!” Tôi bực bội đẩy một cái, “Tạ Thương Đằng, thấy sướng ? Thấy như một con ch.ó mất chủ, ai quản, chỉ thể gọi cho , trong lòng đang nở hoa ?”

Tạ Thương Đằng ánh đèn đường, một nửa ảnh ẩn trong bóng tối. Cậu , chỉ .

“Nói ! Chẳng giỏi ăn lắm ? Hôm nay sân thượng còn đáng thương, là rác rưởi ?” Tôi hung hăng đá , “Cậu giả câm làm gì?! Cậu nghĩ Tạ Thương Đằng là thứ ? Chẳng qua là một con ch.ó mà dùng tiền mua về! Một con ch.ó điên dám c.ắ.n cả chủ nhân!”

“Kỷ Văn Đăng.”

“Gì!”

Loading...