4.
Tôi ngủ giường, Tạ Thương Đằng ngủ nệm đất.
Nửa đêm khát tỉnh giấc, xuống giường uống nước.
Khi ngang qua , phát hiện đang mở mắt.
“Không ngủ ?” Tôi từ cao, “Lạ giường ?”
Tạ Thương Đằng chỉ trần nhà.
“Hay là…” Tôi ác ý đoán mò, “Đang nhớ đến cha nghiện cờ b.ạ.c nhà ?”
Cuối cùng đầu , ánh mắt lạnh lẽo, “Câm miệng!”
“Ô, tính khí lớn phết nhỉ?” Tôi xổm xuống, thẳng mắt , “Tạ Thương Đằng, nhất nên hiểu rõ, hiện tại là ai đang b.a.o n.u.ô.i ? Là đang đưa tiền cho , để ba tiền trả nợ, chứ đ.á.n.h gãy chân.”
Tôi đưa tay, chạm mặt .
Cậu né .
“Ha.” Tôi cũng tức giận, dậy, lấy một thứ từ ngăn kéo tủ đầu giường , ném xuống bên cạnh gối .
Đó là một chiếc vòng cổ bằng da màu đen, còn kèm theo dây xích kim loại, “Bắt đầu từ ngày mai, đeo cái .”
Trong bóng tối, rõ vẻ mặt của Tạ Thương Đằng. Chỉ thấy nghiến răng nghiến lợi : “Cậu… … mơ.”
“Không mơ.” Tôi khẽ một tiếng, trở giường. Dùng ngữ khí vô tư nhất mà : “Hoặc là, cũng thể gửi cái cho ba . Cậu đoán xem, ông vì tiền mà tự tay đeo nó cổ ?”
Căn phòng chìm sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Rất lâu , thấy tiếng Tạ Thương Đằng trở . Tôi cũng trêu chọc nữa. Dù , huấn luyện ch.ó cũng cần sự kiên nhẫn.
Ngày hôm , khi tỉnh dậy, Tạ Thương Đằng ăn mặc chỉnh tề. Đứng thẳng tắp bên giường chằm chằm , cổ trống trơn.
Tôi nhặt chiếc vòng cổ đất lên, đến mặt , “Tay.”
Cậu nhúc nhích.
“Muốn giúp đeo ?”
Tạ Thương Đằng im lặng, từ từ nâng tay lên. Nhận lấy chiếc vòng cổ, đó, tự đeo lên cổ . Âm thanh kim loại khóa , trong căn phòng yên tĩnh buổi sáng sớm, cực kỳ rõ ràng.
Một tiếng “cách”. Tim cũng theo đó mà nhảy lên một cái.
5.
Tạ Thương Đằng trở thành tay sai đúng nghĩa của .
Tôi học, mang cặp sách cho . Tôi ăn cơm, xếp hàng trong căng-tin lấy phần ăn. Tôi chơi bóng rổ, ngoài sân đưa nước, cầm áo cho . Cậu như một cái bóng im lặng, mãi mãi theo lưng cách ba bước chân.
Chiếc vòng cổ cổ, sẽ dùng cổ áo đồng phục che . chỉ cần liếc mắt một cái, ngoan ngoãn kéo cổ áo xuống, để kiểm tra.
Mấy bạn của đều thấy hiếu kỳ và kích thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-yeu-cua-da-cau-va-meo-kieu-ngao/chuong-2.html.]
“Anh Đăng, thật sự biến Thủ khoa năm nhất thành ch.ó để nuôi ?”
“Cậu cũng chịu ? là vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm!”
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Tôi những lời , trong lòng hề gợn sóng. Tôi chỉ đơn thuần tận hưởng cảm giác .
Cảm giác kiểm soát một khác. Cứ như thể, thuộc về , chỉ thuộc về .
6.
Sau khi chơi bóng rổ xong, mồ hôi nhễ nhại bước đến bên sân. Tạ Thương Đằng lập tức đưa nước và khăn cho .
Tôi nhận, ngược đưa tay, trực tiếp vén áo của lên. Bên lớp vải ướt đẫm mồ hôi, là đường eo thon gọn, đường nét cơ bụng rõ ràng. Và rõ ràng hơn cả, là đầy rẫy vết thương .
Quả nhiên.
“Nóng ?”
Tạ Thương Đằng chỉ im lặng kéo vạt áo xuống.
“Tôi hỏi đấy?” Tôi bóp lấy cằm , “Câm ?”
Ánh nắng gắt, chiếu da Tạ Thương Đằng trắng nhợt, mái tóc lòa xòa trán mồ hôi làm ướt, dán thái dương, mang theo vài phần cảm giác tan vỡ. Môi khô, còn bong da.
“... Không nóng.”
“Nói dối.”
Tôi vặn nắp chai nước, dội thẳng từ đỉnh đầu xuống. Dòng nước lạnh buốt trôi dọc theo tóc, má, cổ, chảy xuống, làm ướt vạt áo ngực, phác họa rõ ràng đường nét cơ thể đơn bạc bên .
Rõ ràng hỏi chuyện đó.
Xung quanh vang lên một tràng vang và những tiếng huýt sáo.
Tạ Thương Đằng đưa tay, lau nước mặt. Rồi hỏi : “Kỷ Văn Đăng, giàu ?”
Đây là đầu tiên hỏi câu gần như khiêu khích như .
Tôi ngây một chút, đó bật .
“ thế.” Tôi ngẩng cằm, “Tôi cực kỳ giàu. Giàu đến mức, thể mua từ trong ngoài.”
Tạ Thương Đằng thêm gì. Chỉ cúi xuống, nhặt chiếc áo bóng rổ cởi , thấm đẫm mồ hôi, đất lên. Sau đó, cầm quần áo bẩn của , về phía phòng nước.
Tôi theo bóng lưng , chiếc đồng phục ướt sũng dán lưng, lộ hình dáng xương bướm rõ ràng bên . Ngọn lửa tên trong lòng , cháy càng lúc càng mãnh liệt.
7.
Ngày hôm , tin đồn về và Tạ Thương Đằng lan truyền khắp nơi. Tôi chẳng hề để tâm, thậm chí còn làm tới hơn.
Giờ giải lao, gọi Tạ Thương Đằng lên sân thượng, lệnh quỳ bên chân , bóc quýt cho ăn. Từng sợi gân trắng những ngón tay thon dài của bóc tách, đó đưa múi quýt căng mọng đến bên miệng .
Tôi há miệng đón lấy, nước quýt chua ngọt.
“Ngon ?” Cậu chợt hỏi.
Tôi một cái. Rồi giơ tay lên, bóp cằm . Xoay mặt hướng về phía ánh nắng, “Cậu đang hỏi đấy ?”