Tình Yêu Bệnh Hoạn - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-11-30 16:42:32
Lượt xem: 322

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Trương liếc Bùi Lẫm một cái, xua tay cầu xin:

" sai , Giác ca, tao dám nữa."

Bùi Lẫm , bước qua chúng phòng vệ sinh.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng , lão Trương nhanh chóng ghé sát :

"Hai đứa mày quen ? Mấy hôm Bùi ca còn chuyên môn gửi lì xì kêu tao ngoài ngủ một đêm, bảo là tỏ tình với mày cơ đấy."

Lòng trùng xuống:

"Lúc nào?"

Lão Trương bĩu môi:

"Chính là cái hôm mày kêu tao giúp đỡ đấy."

Tôi chớp chớp mắt đầy nghi hoặc, lách qua lão Trương chui chăn.

Bùi Lẫm sợ trừng phạt nên mới cho lão Trương về ư?

Thế nhưng, Bùi Lẫm thấy hệ thống, cũng tin lời về việc kiểm soát.

Cả đêm đó vẫn thể nghĩ thông suốt, nhưng điều duy nhất thể chắc chắn là tuyệt đối thể ở bên cạnh Bùi Lẫm.

Tôi điên cuồng gọi điện cho Trì Nguyên, bảo đến đón .

ngay khi định lẻn , Bùi Lẫm, mua bữa sáng về, chặn .

Anh thẳng :

"Bảo bối tính ?"

Tôi c.ắ.n chặt môi :

"Tôi đến nhà Trì Nguyên mang quần áo về."

Bùi Lẫm ấn xuống giường: "Để , chân vẫn còn đau."

Tôi sốt ruột gần như nhảy dựng lên: "Anh sống ở ..."

Bùi Lẫm ngắt lời :

"Tôi , bảo bối, mà."

Tôi chợt ngẩng đầu lên, chạm đôi mắt đen sâu thẳm của , bất giác lùi .

Hình như còn đường lui.

Tôi kéo tay Bùi Lẫm , nhưng vì thể để lộ hệ thống nên đành :

"Xin , làm liên lụy đến . Điều kiện rớt môn cuối tháng là giả, tẩy não . Anh nghĩ kỹ xem, đầu học kỳ mới chuyển đến, chuyển ký túc xá một tháng, đó chúng còn tính là bạn bè. Nếu chúng thật sự làm chuyện đó, sẽ hối hận đấy."

Bùi Lẫm kiên định trả lời:

"Sẽ hối hận, việc thích sẽ hối hận."

Tôi thực sự ngửa mặt lên trời mà gào thét, cái hệ thống c.h.ế.t tiệt cải tạo Bùi Lẫm thành một tên cứng đầu mất .

Chỉ còn nước cuối cùng, chạy tính.

Sau khi lấy điện thoại từ tiệm sửa chữa, lập tức mua vé tàu về quê ngày mai.

Chỉ là ngờ, ngay tối hôm đó, Bùi Lẫm cầm lịch sử đặt vé hỏi :

"Bảo bối, bỏ ?"

Trừ bản , ai chuyện , ngay cả việc xin phép giáo vụ, còn định làm báo cáo .

Sao Bùi Lẫm lấy lịch sử đặt vé?

Chuông báo động trong đầu vang lên dữ dội, thúc giục chạy trốn.

Bùi Lẫm vẻ nếu lý do thì sẽ tha cho .

Tôi nghĩ hết tất cả những lý do xin nghỉ mà từng dùng trong đời.

Thế nhưng kịp mở lời, điện thoại đột nhiên phát tiếng kêu lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-yeu-benh-hoan/chuong-7.html.]

Tôi giật đẩy :

"Đợi chút, xem tin nhắn ."

Là một lạ, nhưng nội dung tin nhắn khuấy đảo bộ suy nghĩ trong đầu :

‘Anh bạn, lúc sửa điện thoại cho thì phát hiện một đoạn mã virus gọi là ‘thử nghiệm cải tạo’ ? Chà, còn giấu khá sâu, cài đặt hiển thị biểu tượng màn hình. Tôi xử lý sạch sẽ cho , giờ nó sống đấy chứ?’

Khoan , virus? Hệ thống là giả?

Vậy Bùi Lẫm hệ thống kiểm soát cũng là giả.

Lão Trương tách , việc trực tiếp hỏi qua nhà bên cạnh , video giật, việc đón ở cổng khu chung cư, kịp thời cứu , tầng lầu đối diện.

Và cả ứng dụng biến mất màn hình, việc chuyển từ ngành khoa học máy tính sang và cả lịch sử mua vé của nữa…

Tôi rùng , cứng đờ tại chỗ.

Tất cả thứ đều hướng về đàn ông mắt .

Bùi Lẫm nắm lấy tay đặt lên môi :

"Bảo bối, đừng bỏ rơi .

Hơn nữa, đến cuối tháng , nên ‘trả bài’ , —"

Tôi cố nén cơn giận ngắt lời :

"Tôi chỉ là thông tin cá nhân của nên mua vé."

Tôi chìa tay về phía :

"Được , đưa điện thoại cho , rót nước cho , dùng tài khoản của mua cùng chuyến tàu là , nhé?"

Bùi Lẫm cứng đờ tại chỗ.

Lòng cũng như lửa đốt.

Cuối cùng, vai rũ xuống, như thể đưa một quyết định trọng đại, nhẹ nhàng và đưa điện thoại cho :

"Được, mua ."

Sau khi chắc chắn khỏi, mở giao diện điện thoại, ngay cạnh ứng dụng mua vé là một "hệ thống cải tạo thường thức" khác.

Tôi run rẩy nhấn , giao diện dừng ở khung chat của ID 404 và .

Tôi thử nhấn dấu chấm câu và gửi , màn hình, ID 404 cũng bật một câu trả lời mới bằng dấu chấm câu.

Thì Bùi Lẫm vẫn luôn tự biên tự diễn.

Tôi thất thần ném điện thoại xuống.

Cho đến khi Bùi Lẫm bưng nước đối diện .

Tôi cuối cùng thể nhịn nữa, giơ cao tay , tát mạnh mặt :

"Anh vì cái ứng dụng mà dằn vặt, tự trách, vui lắm ? Bùi Lẫm, coi như con khỉ để diễn trò ? Tôi là món đồ chơi mà dày công chọn lựa ?"

Tôi ôm mặt nức nở:

"Tôi thích mà. Thế nhưng, tại đối xử với như ?"

Cơ thể Bùi Lẫm khựng , cúi đầu .

"Xin ."

Tôi bao lâu.

Chỉ nhớ Bùi Lẫm cúi đầu lau nước mắt cho , thoa t.h.u.ố.c lên lòng bàn tay sưng đỏ, đau rát của , cuối cùng mới đưa đến nhà Trì Nguyên.

"Đã làm thất vọng . hối hận."

Tôi ngơ ngác cánh cửa đóng chặt, cảm thấy cả như xé toạc.

Một bên là tình yêu, sự quan tâm và bảo vệ của Bùi Lẫm.

Một bên là sự lừa dối từng bước tính toán kỹ lưỡng.

Loading...