ngờ Bùi Lẫm đột nhiên xuất hiện, một cước đá văng ông ôm chặt lấy .
Bên tai thấy giọng Đào Thư: "Đi!"
Tôi hít một sâu ngẩng đầu lên:
"Cảm ơn, giảng viên gọi , ở đây?"
Anh mím môi một cách tự nhiên:
"Lo lắng cho , nên đuổi theo."
mà, chuyện quá kịp thời, kịp thời đến mức cứ như Bùi Lẫm vốn dĩ theo xa.
Tôi bối rối cau mày, còn định hỏi thêm, nhưng cơn đau nhói sắc bén ở mắt cá chân làm gián đoạn.
Bùi Lẫm quỳ một gối xuống, nắm lấy mắt cá chân nhẹ nhàng xoa bóp:
"Đau lắm ?"
Tôi gật đầu.
Giọng trầm thấp: "Đi bệnh viện ngay."
Vừa dứt lời, cả lơ lửng.
Sao còn bế kiểu công chúa nữa!
Tôi với gương mặt đỏ bừng ngừng giãy giụa.
Bùi Lẫm siết chặt hơn, cảnh cáo: "Lệnh Giác, đang tức giận, đừng làm loạn."
Tôi lập tức ngoan ngoãn, nhỏ giọng chuyển đề tài:
"Còn điện thoại nữa..."
Bùi Lẫm đành tạm thời đặt xuống, lội qua nước lấy điện thoại bế lên về phía bệnh viện.
May mắn là chụp CT cho thấy tổn thương xương, chỉ bong gân, cần nghỉ ngơi nhiều.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, Bùi Lẫm cũng yên tâm lấy thuốc.
Khi rời bệnh viện là mười một giờ, dù báo cáo với giáo vụ, bây giờ cũng thể về ký túc xá nghỉ ngơi .
Tôi kéo kéo tay áo : "Tôi đặt cho một phòng khách sạn gần trường nghỉ tạm một đêm ?"
Bùi Lẫm hỏi ngược : "Còn ?"
Tôi chỉ chân: "Tôi đến chỗ Trì Nguyên là , sẽ chăm sóc , với cả cha ... chính là đàn ông ban nãy, sợ ông sẽ tìm gây rắc rối."
câu chạm điểm nào của Bùi Lẫm, sắc mặt đột ngột đổi, trở nên u ám khó lường.
Tôi bất an lên tiếng giải thích.
nắm lấy tay , đặt thẳng lên má .
Ánh mắt Bùi Lẫm nghiêm túc buồn bã:
"A Giác luôn kháng cự , tình yêu của gây áp lực cho ? Hoàn thể cho cảm giác an , khiến thể tin tưởng ? Hay là ghét bỏ ."
Cái quả là ngậm m.á.u phun , rõ ràng đều vì mà suy nghĩ!
Tôi tức giận bóp lấy miệng , nghiến răng :
"Tôi thích ! thừa nước đục thả câu, hiểu !"
Bùi Lẫm với cái miệng chu như mỏ vịt, ánh mắt lóe lên tia sáng:
"Cậu bao giờ thừa nước đục thả câu cả. Tóm A Giác cứ yên tâm dưỡng thương, những chuyện khác cứ giao cho ."
Nói xong, Bùi Lẫm đợi trả lời, chặn một chiếc taxi một địa chỉ.
Khoan , đây chẳng là khu chung cư mà Trì Nguyên thuê ?
Tôi cố gắng đè nén nghi hoặc trong lòng, lặng lẽ theo Bùi Lẫm thang máy.
‘Tầng 19.’
Cùng tầng lầu.
Bùi Lẫm đặt lên ghế sofa, đó tự phòng ngủ ga trải giường và chăn đệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-yeu-benh-hoan/chuong-6.html.]
Tôi nghiêm túc quan sát thứ trong phòng, nhưng khựng khi thấy cảnh vật ngoài cửa sổ.
Chiếc rèm in hình ch.ó con ở tầng 19 đối diện kéo hờ một nửa.
Một cảm giác khác lạ lướt qua trong lòng.
Cho đến khi Bùi Lẫm , giả vờ hỏi một cách bâng quơ:
"Đây là nhà ?"
Anh và bế lên:
"Lúc mới nhập học sợ quen ở ký túc xá nên mua. Lâu lắm ở, giờ tiện cho dưỡng thương."
Tôi băn khoăn nữa, nhảy lò cò bằng một chân phòng ngủ chuẩn nghỉ ngơi.
tại , Bùi Lẫm ngay bên cạnh!
Anh vỗ vỗ chiếc gối giải thích:
"Phòng khách ban đầu cải tạo thành phòng tập gym .
Nếu ngại, sẽ sofa ngủ."
Tôi đương nhiên thể đuổi , bèn xuống lắc đầu.
Ngủ một mạch đến trưa, theo Bùi Lẫm báo cảnh sát, nhưng giữa chừng mang điện thoại tiệm sửa chữa.
Thợ sửa chữa bảo năm ngày đến lấy, đúng ngày 30, ngày áp chót của tháng Bảy.
Lòng thắt .
Trước khi tháng Tám đến, thể ở riêng với Bùi Lẫm nữa, ít nhất là thể về nhà .
Vì thế, khi làm xong biên bản, quả quyết đề nghị về ký túc xá, lý do là sợ đàn ông đó gây rắc rối.
Một tia u ám lóe lên trong mắt Bùi Lẫm, đưa tay xoa đầu :
"A Giác yên tâm, ông thể làm hại nữa. bây giờ thuốc. Tiền đóng hết ."
Tôi thể từ chối, đành theo đến bệnh viện.
Sau khi xếp hàng và thành điều trị, giờ giới nghiêm của ký túc xá trôi qua, đành theo Bùi Lẫm về nhà.
Ngày thứ hai, Bùi Lẫm đưa gặp luật sư, lỡ giờ giới nghiêm.
Ngày thứ ba, Bùi Lẫm đưa đến trại tạm giam, đàn ông đó tạm giữ.
Tôi trợn tròn mắt: "Bắt thế nào? Còn Đào Thư thì ?"
Bùi Lẫm nhẹ như : "Tôi tìm thấy camera giám sát , Đào Thư sẽ sớm đó thôi, đừng lo lắng."
, nếu gây tổn thương thực chất, khó để kết tội đàn ông đó.
những bằng chứng còn sót từ , giữ kỹ:
"Hồi bé —"
Lời còn xong, Bùi Lẫm bịt miệng ;
"Đừng nghĩ, đừng , tin ."
Tôi bao giờ cảm thấy an như lúc .
càng làm như , càng nhận thức rõ ràng rằng tất cả những điều đều là ảo tưởng đẽ
do hệ thống thêu dệt nên cho .
Thấy thời gian ngày càng gấp gáp, tuyệt đối thể hủy hoại Bùi Lẫm.
"Tôi về ký túc xá, quần áo."
Bùi Lẫm cuối cùng cũng đồng ý.
khi về đến ký túc xá, lão Trương đang vui vẻ chơi game bỗng đặt điện thoại xuống, nháy mắt hiệu:
"Ái chà, hai đứa bây về thế?"
Cảm giác kỳ lạ quen thuộc nổi lên trong lòng, nhưng thể xâu chuỗi chúng .
Tôi giơ tay làm bộ đ.á.n.h :
"Về quần áo. Tao còn mày đấy, dám cho tao leo cây."