Tình yêu bắt đầu từ chiếc quần bơi - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:38:44
Lượt xem: 231
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó, Lý Mộ Nhiễm nhắn tin cho để động viên.
Cô rằng yêu là tự do, phân biệt giới tính, bảo đừng quá bận tâm đến chuyện giới tính nữa.
Tôi cảm ơn cô nhưng… vẫn học cách chủ động.
Tôi là kiểu thể mặt dày trêu chọc bất cứ ai, cợt nhả vô tư với , nhưng cứ đối diện với thích thì lập tức biến thành một thằng ngốc.
Một tuần trôi qua, Biên Dương chủ động liên lạc với , cũng nhắn tin cho .
Có lẽ… về Mỹ .
Tôi mở avatar màu xanh của lên, xem trang cá nhân.
Vẫn là một trắng.
Cậu đúng là chẳng thích chia sẻ gì cả.
Không weibo, chơi Douyin, đến cả một bài đăng trong vòng bạn bè cũng .
Muốn trộm một chút cuộc sống của cũng .
Tôi thở dài, hụt hẫng thoát khỏi trang cá nhân,
thì thấy trong khung chat của chúng hiện lên một tin nhắn mới.
[Tôi khó chịu, hình như sốt .]
Tôi còn kịp phản ứng, tin nhắn tiếp theo hiện :
[Cậu thể đến nhà ?]
Kèm theo đó là một vị trí chia sẻ.
Tôi còn đang do dự thì gửi thêm: [Nếu tiện cũng . Tuy quen ai khác nhưng đừng lo cho quá.]
Cậu đến mức , làm thể để một ở nhà chịu bệnh chứ…
24
Nửa tiếng , gõ cửa nhà .
nhà Biên Dương kiểu “một một ” gì cả!
Bảo mẫu, tài xế, quản gia, thiếu một ai!
Hơ, đúng là đại thiếu gia.
“Không bảo là nhà ai ?”
Dù thấy sắc mặt tái nhợt của khiến phần xót xa nhưng vẫn nhịn trêu chọc trong lúc đưa nước và t.h.u.ố.c cho .
“Tôi cho họ nghỉ . Dì Lý với sắp cả .”
Câu cứ như đang … ngại khác ở đây?
Không ý thế mà!
“Tôi trả lương đấy?” Tôi vắt khăn lông nhẹ nhàng đặt lên trán .
“Cậu bao nhiêu?”
Hả?
Câu hỏi đó trả lời thật đấy ? Tôi chỉ đùa thôi mà.
“Cậu bao nhiêu cũng trả.”
Giọng yếu ớt, nhẹ như gió thoảng nhưng âm sắc dịu dàng đến lạ.
Lần đầu tiên thấy giọng của một con trai dễ như .
Nói xong câu đó, Biên Dương khép mắt, .
Tôi gục đầu xuống mép giường, lặng lẽ canh bên cạnh.
Chẳng bao lâu , bắt đầu cau mày.
Chắc gặp ác mộng .
Dì Lý khẽ gõ cửa, chỉ mở hé một khe nhỏ.
“Quên với , thiếu gia nhà một tật từ nhỏ.”
“Thường xuyên gặp ác mộng, kéo dài nhiều năm . Trong mơ lúc nào cũng lo âu, sợ hãi, khi ngủ còn run rẩy dữ dội, dùng t.h.u.ố.c an thần mới dịu .”
“Sao mắc chứng đó?”
Biên Dương bình thường định về mặt cảm xúc mà.
“Lúc nhỏ ông chủ và phu nhân cãi . Cãi đến mức tường trong nhà đập nứt, vách hỏng loang lổ.”
“Căn nhà sang trọng như , mỗi họ cãi là cải tạo hết.”
“Thậm chí cả quản gia cũng mấy vì sợ .”
“Lúc đó thiếu gia còn nhỏ, dọa đến ám ảnh. Bao nhiêu năm vẫn hết, dù giờ sống chung với ông bà chủ nữa, nhưng ác mộng thì vẫn ngừng tìm đến.”
Dì Lý những lời bằng giọng đỗi trầm lắng và chân thành. Sau đó mỉm :“Cậu chăm sóc thiếu gia nhé. Cậu dặn chúng tạm thời về nhà nghỉ vài hôm, là sẽ ở chăm sóc.”
“Không dì Lý, dì cứ yên tâm về nghỉ ngơi, sẽ chăm sóc thật .”
25
Sau khi dì Lý rời , Biên Dương quả nhiên gặp ác mộng.
Lúc đầu chỉ nhíu mày, dần dần hô hấp trở nên gấp gáp, ngón tay khẽ cào lấy ga giường.
Tôi bất giác nhớ đến đêm hôm đó trong phòng y tế của trường. Lúc tỉnh , Biên Dương hỏi : “Cậu gặp ác mộng ?”
Hóa … mỗi ngày đều trải qua những cơn mộng dữ như thế.
Không chỉ là ác mộng, mà còn đáng sợ hơn nhiều.
Đêm trong phòng y tế, một cơ thể mát lạnh ôm lấy từ phía . Là Biên Dương ?
Tôi nhúng tay nước đá, áp lên trán .
Không đủ mát.
Thế là dứt khoát tắm nước lạnh trong vòng đến nửa phút, hạ nhiệt xong, xuống, ôm lấy Biên Dương từ phía .
Tôi ôm lâu.
Lông mày dần giãn , nhịp thở cũng định hơn.
Thậm chí còn trở , yên trong vòng tay , mặt phía .
Hơi thở ấm nóng phả lên da , gần đến mức tim như vỡ tung.
Tôi hàng mi cụp xuống của .
Từ tận đáy lòng, nhận thực sự thích .
Không kìm , khẽ hôn lên môi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-yeu-bat-dau-tu-chiec-quan-boi-rbov/chuong-8.html.]
Tôi điên đúng ? Tôi đúng là đồ tồi!
Mộc Dĩ Lâm mà cũng ngày thừa lúc bệnh làm chuyện như thế ?
khi rời môi , kiểm soát bản … tiếp tục cúi xuống hôn.
Tách , hôn tiếp.
Rời , hôn nữa.
Lặp lặp , nhớ làm bao nhiêu .
Vừa căm ghét bản , thể dừng hành động đầy tội .
Tôi đúng là gì!
Cuối cùng, dừng .
Một lúc lâu … Mi mắt Biên Dương khẽ run lên, từ từ mở .
“Cậu tỉnh ?”
Tôi căng thẳng đến mức quên cả buông tay đang ôm lấy .
Biên Dương mở miệng, giọng trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi.
“...Sao hôn tiếp nữa?”
???
26
Tôi giật bật dậy, hoảng hốt hét lên: “Cậu tỉnh từ khi nào ?!”
“Lâu .”
“Thế mở mắt?”
“Muốn xem hôn bao nhiêu .”
Tôi vả cho một nghìn cái, đập đầu chui xuống đất gặp Thổ Địa luôn cho !
Mặc kệ tai đỏ bừng đến sắp chín, vẫn thong thả :
“21 .”
Trời đất ơi… Sao còn chứ?
Xấu hổ c.h.ế.t mất...
Tôi ngoắt , dám mặt .
Cậu bất ngờ kéo xuống, lật đè lên cúi đầu hôn .
Nụ hôn sâu và mãnh liệt, mê hoặc đến mức khiến nghẹt thở.
Tôi vội vàng đẩy : “Cậu còn đang bệnh mà, nghỉ một lát . Sao khỏe thế chứ?”
“Thế gọi là khỏe ? Tôi mà nghỉ ngơi xong thì còn khỏe hơn nữa đấy.”
Biên Dương nham hiểm.
Cái kiểu thể xuất hiện mặt một nam thần lạnh lùng như ?! Trước giờ từng dám tưởng tượng cảnh .
là… đây vẫn là Biên Dương mà từng ?
Cậu xong cúi xuống hôn nữa.
Lần còn mãnh liệt hơn lúc nãy.
Không cho lấy một giây thở dốc.
Cậu chắc là đang bệnh đấy ?
Cứ như thể… đang cố gắng bù từng giây từng phút bỏ lỡ.
27
Hôm đó, trong những nụ hôn mơ hồ rõ thật giả, chúng ôm .
Sáng hôm tỉnh dậy, Biên Dương tắm.
Tôi nhắc nhở: “Cậu còn khỏe , cẩn thận một chút, đừng ngất trong phòng tắm đấy.”
Cậu cởi áo về phía phòng tắm. “Sao? Cậu định tắm cho ?”
Đi đến cửa, đầu .
“Hoặc là… tắm cùng luôn?”
Đầu như bốc khói.
Trong suốt ba năm biến mất, lặp lặp cùng một giấc mơ… Giấc mơ của ba năm .
Trong mơ, tóc Biên Dương còn ướt, mặt đỏ ửng, trong bồn tắm, đưa tay về phía , với vẻ mặt dụ hoặc nhất, giọng quyến rũ nhất: “Tắm ? Đi cùng nhé?”
Không hiểu nước mắt cứ thế rơi xuống. “Tôi chờ câu đó... suốt ba năm .”
Biên Dương bước đến gần , vươn tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mắt. Cậu vẫn còn ngơ ngác: “Cậu... tắm với đến mức đó ?”
“Tôi nhớ cái hôm sẽ giúp việc cho hội sinh viên nữa. Tôi cứ cố chấp hỏi tại hỏi lý do. Cậu buột miệng đáp: ‘Tôi tắm, cùng ?’Chính câu đó, mơ mơ suốt ba năm. Chỉ là trong mơ, giọng lạnh lùng như ngoài đời.”
Biên Dương cúi , hôn lên giọt nước mắt má .
“Bé cưng , ảnh đại diện của là ảnh cận cảnh quần bơi màu xanh đó. Tôi còn zoom mấy mới chụp đấy.”
Cậu hôn lên môi , nhẹ như lông vũ: “Chính cái quần mà kéo tụt đấy.”
Ảnh đại diện màu xanh lam đó, bao năm nay vẫn từng đổi.
Tôi cố nhớ đổi ảnh từ khi nào… hình như là quãng thời gian giúp việc cho hội sinh viên.
“Cái bảng ‘Trương Nham cố lên’ là ném ?” Tôi đột nhiên nhớ .
“Sao nào, đúng thì ?”
“Thế Trương Nham thích ?”
“Hôm ở phòng y tế, cảnh cáo . Tôi là của , bảo về .”
“Tôi cứ tưởng là thỏ con ngây thơ, ai ngờ hóa gian thế?” Tôi dịu dàng , ánh mắt đầy yêu thương.
Biên Dương đưa tay véo nhẹ vành tai .
“Gian thì ?”
“Không tắm nữa ?” Tôi nhắc.
Cậu đè xuống giường, gian: “Còn nhiều cái ‘gian’ hơn đang chờ đấy.”
Cậu cúi xuống hôn .
Trong tai chỉ còn giọng khàn khàn đầy mê hoặc của : “Là chọc đấy.”
[Hoàn]