Tinh Tế Đệ Nhất Chế Tạp Sư - Chương 9: Chân tướng phơi bày và màn vả mặt cực gắt

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:05:45
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái gì?"

Thầy Tần mới cùng Hiệu trưởng thảo luận xong kế hoạch bồi dưỡng Phù Thành. Bọn họ dự định gọi lên văn phòng kiểm tra thử, nếu tư chất thực sự xuất sắc như lời thầy Tần , sẽ tiến cử cho lão Âu Dương Chấn Hoa. Thậm chí bọn họ tính xa đến mức, nếu Âu Dương nhận, Hiệu trưởng sẽ tận dụng các mối quan hệ để gửi gắm cho Phó hội trưởng Hiệp hội Thẻ bài Tinh hệ 10.

Tâm trạng kích động còn kịp lắng xuống thì tin tức động trời ập đến.

"Phẩm hạnh của Phù Thành ác liệt đến thế ?" Hiệu trưởng nhíu mày.

Nhà trường cực kỳ coi trọng đạo đức học sinh. Vạn nhất dốc lòng bồi dưỡng một kẻ lấy oán báo ơn thì chẳng quá nực ? Hơn nữa, lão Âu Dương Chấn Hoa nổi tiếng là nghiêm khắc, trong mắt chứa nổi hạt cát. Nếu giới thiệu một học sinh phẩm hạnh đoan chính cho ngài , thì là tạo quan hệ mà là kết thù oán.

Hiệu trưởng thở dài: "Vậy chuyện dừng ở đây !"

Thật đáng tiếc. Ông cứ ngỡ Khải Minh Tinh rốt cuộc cũng sắp sản sinh một nhân vật tầm cỡ như lão tổ tông nhà họ Mục.

Thầy Tần cam lòng, ông : "Hiệu trưởng, chỉ dựa vài câu của trò Phùng mà kết luận Phù Thành phẩm hạnh thì phần võ đoán quá. Biết trong đó hiểu lầm gì thì ?"

"Cũng ." Hiệu trưởng chần chừ.

Thầy Tần quả quyết: "Tôi sẽ tìm điều tra rõ chuyện ngay... Không, sẽ đích ."

Trưa hôm đó, thầy Tần tìm đến khu nhà trọ giá rẻ nơi dì cả Cốc đang thuê. Ông tùy tiện chọn một hộ gia đình để hỏi thăm.

, ông thấy bà lão oang oang: "Phù Thành hả? Ông hỏi nó làm gì? Cái thằng ranh con đó chẳng thứ lành gì !"

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bà lão , ai khác chính là bà già Triệu nhiều chuyện.

Thầy Tần nhíu mày: "... Cụ thể là như thế nào?"

Bà già Triệu chẳng quan tâm thầy Tần là ai, tròng mắt bà đảo một vòng, tuôn một tràng: "Nghe lúc dượng cả nó nhận nuôi, nó liền xúi giục dì cả ly hôn với chồng... Ở nhà họ Cốc, nó lười chảy thây động móng tay việc gì, còn một hai nháo đòi dì cả mua thực phẩm tự nhiên cho ăn. Dì nó chỉ là giáo viên trung học bình thường, lương ba cọc ba đồng, để chiều ý nó mà ngoài giờ lên lớp còn chạy vạy làm thêm ba chỗ, nhiều mệt xỉu ngay cửa nhà đây ... , hồi bé nó còn ăn trộm tiền nhà nữa..."

"Ông tin cứ hỏi mấy nhà quanh đây xem, họ đều làm chứng cả đấy."

Mấy nhà hàng xóm quanh đây là bạn bè thiết của bà , mấy lời bịa đặt nhai nhai bao nhiêu .

Thầy Tần: "... Tôi , cảm ơn bà."

Bước khỏi nhà họ Triệu, trán thầy Tần nhăn đủ để kẹp c.h.ế.t ruồi. Chẳng lẽ lời Phùng Tấn là thật? Phẩm hạnh của Phù Thành thực sự tồi tệ đến ?

Ông suýt nữa thì xe về. nghĩ , lặn lội đường xa đến đây , thôi thì hỏi thêm vài hộ nữa cho chắc chắn.

lúc , một "cơn lốc nhỏ" gào thét lướt qua ông. Giây tiếp theo, "cơn lốc" phanh kít .

Cậu nhóc đầu thầy Tần, hỏi: "Chú cũng tới mua thẻ bài hả?"

Thầy Tần xua tay: "Không ."

"Được !" "Cơn lốc nhỏ" chính là Cốc Trì.

"Thật sự mua ? Anh trai cháu là Phù Thành, hiện đang học ở trường Nhất Trung, thẻ bài nhà cháu đều do vẽ. Thẻ nước cấp F chỉ 124 Tinh tệ, đảm bảo bộ đều đạt chuẩn nha."

"Không cần ." Thầy Tần từ chối theo phản xạ.

ông lập tức khựng : "Khoan , Phù Thành?"

"Cháu là... em họ của Phù Thành?"

Cốc Trì gật đầu: " ạ."

Thầy Tần khỏi kinh ngạc. Nếu Phù Thành tệ hại như lời đồn, thì quan hệ giữa và chị em Cốc Trì căng thẳng mới đúng. bộ dạng Cốc Trì, quan hệ của họ vẻ , nếu thằng bé nhiệt tình giúp Phù Thành kiếm khách như ?

Chẳng lẽ hiểu lầm thật?

Thầy Tần lập tức phấn chấn: "Rẻ thế , chú mua mấy tấm."

Cốc Trì hớn hở: "Vậy chú theo cháu."

Thầy Tần theo nhóc về nhà. Dọc đường, ông khéo léo dò hỏi: "... Phù Thành là họ cháu, các cháu ở cùng ?"

Cốc Trì đáp tỉnh bơ: "À, qua đời, quyền nuôi dưỡng thuộc về cháu."

Thầy Tần: "Bố cháu cũng đồng ý ?"

Cốc Trì: "Không ạ, cho nên cháu nhân cơ hội đá ông luôn ."

Thầy Tần: "..."

Tuy nhiên, sự thật quả nhiên khác xa lời Phùng Tấn và bà già . Bà già Triệu bảo Phù Thành xúi giục dì cả ly hôn, nhưng giọng điệu thằng bé thì giống .

Ông càng thêm tò mò: "Vậy quan hệ giữa các cháu chắc chắn nhỉ?"

Cốc Trì hất cằm: "Đương nhiên . Anh còn hơn cả ruột cháu, làm gì ruột nào cho em trai hơn một ngàn tiền tiêu vặt mỗi tháng chứ."

Nói đến đây, mặt Cốc Trì đầy vẻ tự hào. Cũng nhờ tiền mà giờ thành đại ca trong lớp. Trước thằng ủy viên thể d.ụ.c lớp bên bắt nạt chỉ vì hai đứa trùng tên mà trai hơn nó. Giờ thì khỏi cần tay, bạn cùng lớp tự động tẩn cho thằng một trận, dọa nó dám bén mảng tới lớp nữa.

Thầy Tần: "..."

Ông thể rằng bản làm còn nổi một ngàn tiền tiêu vặt mỗi tháng ?

Ông định hỏi thêm vài câu, nhưng Cốc Trì ngốc: "Chú hỏi nhiều thế để làm gì?"

lúc , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Cốc Yến về.

Quan trọng nhất là, cô bé liếc mắt một cái liền nhận thầy Tần: "Ngài là... chủ nhiệm lớp của Phù Thành?"

Dì cả Cốc Phù Thành phân lớp 2 nên sớm dò la thông tin về giáo viên chủ nhiệm, định bụng hôm nào rảnh sẽ mua quà đến biếu. Lúc Cốc Yến cạnh nên tình cờ thấy ảnh của thầy Tần.

Không đợi thầy Tần phản ứng, Cốc Trì thốt lên: "Chủ nhiệm của Thành á? Vậy nãy chú cứ hỏi dò chuyện của mãi thế?"

Cốc Yến nhíu mày: "Cái gì?" Ánh mắt cô bé thầy Tần trở nên đầy nghi hoặc.

"Được ." Thầy Tần đành thật: "Thực hôm nay thầy đến để điều tra cảnh gia đình em Phù Thành. Vì hiện tại ở trường đồn đại nhân phẩm em lắm..."

Ông thuật sơ lược những lời đồn đại .

Cốc Yến: "..."

Kẻ tung tin cũng khá nhiều đấy chứ. Không cần đoán cũng chuyện dính dáng đến lợi ích, nếu thầy Tần cần lặn lội từ khu 1 sang tận khu 10 nghèo nàn để xác minh.

Nếu là đây, chắc Cốc Yến giúp Phù Thành. hiện tại, cô bé chỉ : Cảm ơn " em thiện lành" nào đó tạo cơ hội giúp cô hàn gắn mối quan hệ chị em "plastic" với Phù Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-te-de-nhat-che-tap-su/chuong-9-chan-tuong-phoi-bay-va-man-va-mat-cuc-gat.html.]

Cô bé cau mày, giọng đanh : "Là kẻ hổ nào bịa đặt thế ạ?"

Thầy Tần mừng rỡ: "Ý em là Phù Thành giờ hề bắt nạt các em?"

Cốc Yến mặt đỏ tim đập, dối chớp mắt: "Không ạ. Ngược thì , vì em thiên vị nên bọn em bắt nạt , nhưng đó chỉ là trò đùa trẻ con thôi. Giờ bọn em lớn , hiểu chuyện cả , hòa thuận lắm ạ."

Nói xong, cô bé sang lườm Cốc Trì hiệu.

Cốc Trì: "..."

Tuy hiểu bà chị đổi trắng đen, nhưng trực giác mách bảo nếu dám vạch trần bả lúc thì nửa đời đừng hòng sống yên . Cậu nhóc gật đầu lia lịa: "Vâng , đúng đấy ạ."

Tảng đá trong lòng thầy Tần trút bỏ. Hóa chỉ là hiểu lầm.

Cốc Yến hỏi dồn: "Không thầy thể cho bọn em , rốt cuộc là ai ở trường tung tin đồn nhảm về Phù Thành nhà em ?"

Thầy Tần ậm ừ: "Cái ... cũng hẳn là bịa đặt, chắc hiểu lầm gì đó thôi."

Như nhớ gì đó, ông thêm: "Ngược , khi đến đây thầy vài lời . Chính là bà cụ ở căn nhà xám đằng , bà bảo Phù Thành ở nhà làm gì, còn ăn trộm tiền..."

Ông nghĩ, nếu chị em Cốc Yến với Phù Thành như , thì rõ ràng bà già Triệu đang vu khống. Bán , thầy Tần chẳng thấy áy náy chút nào.

Cốc Yến: "..."

Cô bé tức đến bật . Uổng công đây cô còn chút đồng cảm với bà già Triệu, kết quả bà lưng đ.â.m nhà cô một dao. Lần tới cô sang nhà mụ già đó làm loạn, cô nhất định góp vui mới .

"Nếu sự việc sáng tỏ, thầy xin phép về ." Thầy Tần dậy.

Cốc Yến định mời thầy ăn tối nhưng ông từ chối. Ông thói quen ăn uống để học sinh tốn kém.

Chờ thầy Tần khuất, Cốc Trì mới hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì thế chị?"

Cốc Yến vươn tay xoa đầu thằng em. Lông tóc mềm mại, xúc cảm khá , hèn gì Phù Thành thích xoa đầu nó. Cốc Yến ngứa tay xoa thêm cái nữa.

Cô bé hất hàm kiêu ngạo: "Giờ mày thể nhắn tin cho ông quý hóa , bảo là tiền tiêu vặt cho mày phí một xu nào ."

Cô bé cũng chuẩn thử đôi giày thể thao mới. Trước đó cô còn ngại mặt Phù Thành, nhưng giờ thì khỏi cần xoắn xuýt nữa. Đây là phần thưởng cô xứng đáng nhận!

---

Ở một diễn biến khác, tin đồn cũng nhanh chóng lọt tai Kiều Tuấn.

Phù Thành mà là loại đó ? Sao thể chứ?

Tuy nhiên, Kiều Tuấn vẫn thể tin Phù Thành tệ hại như . Cậu thói quen đoán già đoán non lưng khác, nên định bụng chờ Phù Thành tắm xong sẽ hỏi thẳng.

Nào ngờ giây tiếp theo, quang não của vang lên.

Văn phòng Hiệu trưởng phát một thông báo, nội dung là đính chính tin đồn thất thiệt về Phù Thành.

Kiều Tuấn: "..."

Cậu ngay mà! Phù Thành thể là . Vậy là .

Kết quả là, nhân vật chính của drama - Phù Thành - từ đầu đến cuối chẳng gì về sóng gió hôm nay.

Bởi vì thầy Tần về trường báo cáo ngay sự thật cho Hiệu trưởng. Hiệu trưởng cũng phấn khởi, lập tức cho gọi Phùng Tấn lên.

"Trò Phùng, chuyện nhà trường điều tra rõ, trò Phù Thành loại như trò nghĩ... Thầy Tần xác minh thì phát hiện một bà già họ Triệu vì hiềm khích cá nhân với gia đình Phù Thành nên liên tục hắt nước bẩn lên trò . Những lời đồn trò , tám chín phần mười là từ bà ..."

Mặt Phùng Tấn cứng đờ.

Gã thừa nhận những gì gã đều là nồi chõ suy diễn . lửa làm khói? Gã ngờ nhà trường coi trọng Phù Thành đến mức phái xác minh tận nơi.

Và đáng c.h.ế.t hơn là chị em nhà họ Cốc bênh vực Phù Thành. Phải , giờ Phù Thành tiền đồ, bọn họ nịnh bợ còn kịp, dám đắc tội , dù trong lòng hận thấu xương nữa.

Quả nhiên, lũ dân đen vẫn là dân đen, cả đời chỉ chút tiền đồ thôi.

Nói cách khác, giờ cả trường đều là gã "hiểu lầm" Phù Thành. Gã thể tiếp tục "yêu cầu" đám thiếu gia tiểu thư đuổi Phù Thành khỏi Khải Minh Tinh nữa.

thể làm gì đây? Chỉ thể diễn tiếp vai .

"Hóa , thế thì em xin bạn Phù Thành một tiếng mới ."

thể để hình tượng thiện lương, hào phóng, giúp đỡ khác của sụp đổ.

Vừa bước khỏi văn phòng Hiệu trưởng, quang não của gã bỗng đổ chuông. Là vị thiếu gia họ Âu Dương gọi tới.

Giọng trẻ con non nớt vang lên: "Anh ơi, em ở nhà một chán quá , em tới tìm chơi ?"

"Không !"

Phùng Tấn buột miệng thốt lên, giọng trở nên sắc nhọn chói tai. Trong đầu gã chỉ còn một ý nghĩ: Nhỡ thiếu gia Âu Dương chạy tới Nhất Trung đụng mặt Phù Thành thì ?

Gã lập tức điều chỉnh giọng điệu, dịu dàng : "Lát nữa còn chút việc xử lý, sợ thời gian chơi với em. Hay là để tối mai qua nhà xem phim với em nhé?"

"Dạ, ạ."

Tại một căn biệt thự đỉnh núi ở ngoại ô phía Nam khu 1, một bé chừng bảy tuổi đang cuộn tròn trong chiếc tủ quần áo chật hẹp, vẻ mặt thất vọng ngắt kết nối.

Cậu bé vùi đầu bộ lông dày của chú ch.ó Alaska nhỏ trong lòng: "Đại Hoàng ơi, tao buồn quá, ông nội đang tiếp khách, Tấn tới ..."

"Gâu gâu." Chú ch.ó Alaska l.i.ế.m liếm mặt chủ.

Rồi như nghĩ điều gì, nó sủa thêm một tiếng: "Gâu gâu."

"Đi đến trường tìm Tấn á?"

Cậu bé chút động lòng, nhưng sợ hãi: " bên ngoài đông lắm, nhỡ gặp thì ?"

"Gâu gâu!" Chú ch.ó Alaska sủa một tiếng đầy khí thế.

Cậu bé do dự một hồi lâu, cuối cùng sự thúc giục của chú chó, gật đầu: "Được , mày nhất định bảo vệ tao đấy nhé."

Nói , bé lấy hết can đảm, đẩy cửa tủ quần áo bước .

Bên , Phù Thành Kiều Tuấn lôi xềnh xệch khỏi cổng trường: "Thức tỉnh thành năng lực đúng là quá tuyệt, buổi tối miễn tiết tự học."

"Nghe trường cái công viên giải trí lớn lắm, dạo một vòng thì phí."

---

Loading...