Tinh Tế Đệ Nhất Chế Tạp Sư - Chương 10: Giải cứu tiểu thiếu gia nhà họ Âu Dương

Cập nhật lúc: 2025-12-21 13:05:46
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì là buổi tối nên vé cửa công viên đắt, còn giảm giá khi dùng thẻ học sinh trường Nhất Trung. Cuối cùng, hai chỉ tốn đến một trăm Tinh tệ mà chơi bảy tám trò. Nếu vì 10 giờ cổng trường đóng cửa, bọn họ chắc còn chơi thêm vài tiếng nữa.

"Hay là thứ bảy tụi đến?" Kiều Tuấn tu một ngụm nước bạc hà – thứ nước tạo từ chính tấm thẻ bạc hà mà Phù Thành vẽ.

Phù Thành đáp: "Hai ngày đó chế tạo thẻ bài kiếm tiền."

nghĩ, đợi hôm nào dì cả và mấy đứa em rảnh rỗi, thể dẫn cả nhà tới đây chơi một chuyến.

Kiều Tuấn: "..."

Phù Thành thế mà bắt đầu kiếm tiền ? Không , cũng thể thua kém bạn cùng bàn quá nhiều.

Kiều Tuấn nắm c.h.ặ.t t.a.y trái, vung vung lên tự cổ vũ bản .

Nào ngờ giây tiếp theo...

Ầm!

Một tòa nhà cao tầng cách đó xa bất ngờ phát nổ. Trong khoảnh khắc, tiếng la hét hoảng loạn vang lên khắp nơi.

Kiều Tuấn: "..."

Kiều Tuấn: "......"

Kiều Tuấn: "........."

Cú đ.ấ.m cổ vũ của uy lực đến thế ?

Chưa kịp hồn, Phù Thành lôi xềnh xệch chạy về phía . Lúc mới thấy mấy sợi dây leo đầy gai nhọn đang phóng từ đống đổ nát của tòa nhà. Ngay đó, robot bốn phương tám hướng đồng loạt tắt ngúm, một phi hành khí loại nhỏ trung rơi thẳng xuống đất như sung rụng.

Khung cảnh hỗn loạn tột độ. Không ít c.h.ử.i thề:

"Vãi chưởng, thực vật biến dị?"

"Cục An làm ăn kiểu gì thế , để thực vật biến dị xuất hiện giữa trung tâm thành phố?"

"Quang não mất tín hiệu , con quái ngoài ác biến chắc chắn còn thức tỉnh năng lực can thiệp sóng điện từ hiếm gặp... Nó tuyệt đối cấp C trở lên."

Lúc , chẳng cần Phù Thành lôi kéo nữa, Kiều Tuấn xoay kéo ngược Phù Thành cắm đầu chạy.

Phù Thành: "..."

lúc đó, ánh mắt dừng ở một đứa bé phía . Cậu bé mặt mày trắng bệch, hai mắt trân trân về phía , run rẩy nhưng hai chân như chôn chặt xuống đất, nhúc nhích nổi.

Ngay khoảnh khắc sắp lướt qua, Phù Thành đột ngột vươn tay, vớt trọn đứa bé lòng.

Như c.h.ế.t đuối vớ cọc, bé theo bản năng túm chặt lấy áo .

Chú ch.ó Alaska nhỏ đang định c.ắ.n áo chủ lôi về, kết quả c.ắ.n khí: "..."

Giữa đường cướp ?

Nó lập tức lao theo. Sau đó... đuổi kịp. Thậm chí vì sơ ý mà ngã oạch một vũng nước nhỏ, bộ lông trắng xám ướt nhẹp hơn nửa, dính đầy bụi đất.

Cũng may sức bùng nổ của Kiều Tuấn quá nghịch thiên, chẳng bao lâu tốc độ chậm . Quan trọng là cảm thấy trọng lượng của Phù Thành bỗng tăng lên đáng kể.

Quay đầu , tá hỏa: "Cậu bắt cóc con nhà ai đấy?"

lúc , chú ch.ó Alaska nhỏ nhảy lên một cái đôn đá bên đường, mượn lực phóng thẳng về phía Phù Thành.

Phù Thành tay mắt lanh lẹ, nghiêng né sang một bên, đồng thời buông tay Kiều Tuấn , một tay tóm gọn lấy gáy con chó.

Hắn buột miệng: "Chó hoang ở thế ?"

Nhóc Alaska: "..."

Nó thế mà tên loài tóm sống dễ dàng như ? Hắn còn dám công kích phận ch.ó của nó?

Nhóc Alaska tức điên, nó sức khua khoắng tứ chi, ý đồ cào nát mặt Phù Thành. Khổ nỗi, bốn chân nó tuy to hơn cổ tay Phù Thành nhưng ngắn cũn cỡn, cái đuôi thì dài hơn chút nhưng chỉ lắc qua lắc .

Kết quả là, con ch.ó đang cố gắng đ.á.n.h võ trong hư , Phù Thành sửa câu hỏi: "Chó ngốc ở thế ?"

Nhóc Alaska: "..."

Kiều Tuấn chứng kiến bộ cảnh : "..."

"Có khả năng nào, con ch.ó nhỏ là thú cưng của đứa bé ? Nó chỉ đang cố bảo vệ chủ nhân thôi."

Phù Thành cái đầu ch.ó còn to hơn đầu một vòng: "Chó nhỏ?"

Nhóc Alaska giãy giụa càng kịch liệt hơn.

Phù Thành thở dài: "Được ." Hắn vẫn kính lão đắc thọ, yêu trẻ kính già: "Đừng giãy nữa, tao đang giúp chủ nhỏ của mày, ? Còn về việc tao... mắng mày, hôm nào tao mời mày ăn bánh ngô nhé? Làm từ ức gà, táo, bắp cải tím, bột ngô... còn cả dầu cá hồi nữa."

Đây chính là bí kíp độc môn của giáo sư hướng dẫn , giang hồ xưng tụng là "Chuyên gia thiến trứng", dùng để dụ dỗ ch.ó mèo hoang triệt sản, dụ con nào dính con nấy.

Nhóc Alaska: "..."

Tuy rằng vẫn còn giận, nhưng cái món bánh ngô vẻ ngon thật. Thế là nó... thôi giãy nữa.

lúc , từng chiếc tinh hạm gầm rú lướt qua đỉnh đầu họ.

"Là của Cục An ! Cục An tới !"

Mọi hẹn mà cùng chậm bước, đầu .

Từng đàn ông vạm vỡ nhảy xuống từ tinh hạm, theo họ là đủ loại mãnh thú: trăn khổng lồ dài hơn mười mét, sư t.ử cao bằng trưởng thành, nhện to như xe tải...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-te-de-nhat-che-tap-su/chuong-10-giai-cuu-tieu-thieu-gia-nha-ho-au-duong.html.]

Rất nhanh, họ bao vây chặt cây thực vật biến dị. Chẳng bao lâu , cái cây hung hăng ban nãy đ.á.n.h cho tơi tả.

Oa!

Nhóc Alaska đang treo lơ lửng, vận mệnh cái cổ gọn trong tay Phù Thành, trố mắt . Sau nó cũng sẽ trở nên lợi hại như ?

Cậu bé trong lòng Phù Thành thì nhịn mà vùi mặt cánh tay . Mùi hương trai dễ chịu quá... dễ chịu hơn cả mùi của Tấn.

Hai phút , khi sợi dây leo to nhất của cây thực vật biến dị đổ rạp xuống, trận chiến bất ngờ chính thức kết thúc.

Mấy vị Ngự Thú Sư lơ lửng giữa trung, tận hưởng tiếng hò reo vang dội từ bốn phía.

"Quá ngầu luôn!" Kiều Tuấn vỗ tay nhiệt liệt. "Lại là một ngày hối hận vì thức tỉnh thành Ngự Thú Sư."

Phù Thành cũng cảm thấy ... Hắn cúi đầu con ch.ó ngốc... nhầm, con Alaska nhỏ trong tay. Thôi, làm Chế Tạp Sư cũng chán.

Nhóc Alaska: "Hắt xì!"

Phù Thành: "Giờ hai đứa nhỏ tính đây?"

Gần như cùng lúc, tín hiệu khôi phục, đám robot xung quanh sống . Sáu bảy con robot lao về phía Phù Thành: "Tiểu chủ nhân, tiểu chủ nhân chứ?"

Chúng quét Phù Thành và Kiều Tuấn từ đầu đến chân, xác định nguy hiểm mới hạ nòng pháo n.g.ự.c xuống.

Phù Thành cúi đầu hỏi bé: "Đây là robot bảo mẫu nhà em ?"

Cậu bé gật đầu cái rụp.

Thế thì quá . Phù Thành giao ngay bé cho con robot dẫn đầu.

"Vậy em ở đây đợi với chúng nó nhé."

Hắn ngẩng đầu với con robot: "Để đề phòng, phiền các ngươi nhắn tin cho phụ thằng bé đến đón."

Robot đáp: "Vâng, cảm ơn các ."

Phù Thành gật đầu, chuẩn rời . Sắp đến 10 giờ .

giây tiếp theo, cảm thấy vạt áo níu . Quay đầu , là bé đang nắm lấy một góc áo .

"Sao thế?"

Cậu bé mấp máy môi, mặt đỏ bừng, mãi mới lấy hết can đảm lí nhí: "Anh, ơi, cho em xin quang não với."

Ngoan quá! Ngoan y hệt Cốc Trì.

Hắn kìm xoa đầu bé, ừm, tóc cũng mềm mượt y như Cốc Trì.

"Được."

Kết bạn xong, đôi mắt bé sáng rực trở . Rồi như nhớ gì đó, sang Kiều Tuấn. Anh hình như cũng là ân nhân, xin thì vẻ bất lịch sự?

Nghĩ , bé chìa quang não về phía Kiều Tuấn.

Kiều Tuấn: "..."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tuy xin nhưng cứ cảm giác như là hàng tặng kèm ghét bỏ thế nhỉ?

Xong xuôi, Phù Thành và Kiều Tuấn về trường.

Một lát , phụ của bé cũng hớt hải chạy tới. Người đó ai khác chính là lão Âu Dương Chấn Hoa, đang các gia tộc lớn ở Tinh hệ 10 săn đón.

Thấy cháu trai bình an vô sự, Âu Dương Chấn Hoa thở phào nhẹ nhõm. Ông vội vàng đón lấy đứa bé từ tay robot, giọng nhẹ nhàng hơn cả ngày thường: "Đi thôi Tiểu Thụy, ông nội đưa cháu gặp Tấn."

Rõ ràng đám robot báo cáo bộ sự việc, bao gồm cả lý do bé chạy ngoài.

Thấy mấy vị khách cũng theo ông nội, bé Âu Dương Thụy vùi mặt lòng ông, lắc đầu. Cậu còn sợ hãi như nữa. Hơn nữa Tấn bảo bận, còn chạy tới làm phiền là của . Huống chi Đại Hoàng (nhóc Alaska) dính đầy bùn đất, chắc chắn khó chịu, đưa nó về tắm rửa.

"Được , chúng về nhà." Âu Dương Chấn Hoa chiều ý cháu.

Về đến nhà, tắm rửa cho Đại Hoàng, dỗ Tiểu Thụy ngủ xong, Âu Dương Chấn Hoa mới thực sự an tâm. Lúc ông mới nhớ vị khách vẫn về.

Thấy ông xuống lầu, một thiếu niên từ ghế sofa dậy.

Bộ vest đen tôn lên vóc dáng thon dài, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ, khuôn mặt tinh tế như sứ trắng, đôi môi mỏng màu đồng điểm xuyết. Cậu khẽ gật đầu: "Âu Dương lão , thật xin . Nếu hôm nay chúng cháu mạo tới chơi làm chậm trễ thời gian của ngài, tiểu thiếu gia chạy ngoài một , suýt chút nữa gặp nạn."

"Chuyện thể trách Mục tiểu thiếu gia , cần áy náy." Âu Dương Chấn Hoa thở dài.

Khải Minh Tinh là hành tinh thực vật, vốn dĩ an , sự cố kiểu cả năm chẳng lấy một , ai ngờ rơi trúng đầu Âu Dương Thụy. Chuyện chỉ thể trách ông dùng hết vận may của dòng họ Âu Dương, khiến con cháu đời phận bi thảm. Hai con trai ông, một c.h.ế.t trận, một c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe. Âu Dương Thụy là con của con gái út, sinh bắt cóc, khi tìm thì thành tấm ảnh thờ, còn thằng bé thì ở cô nhi viện ngược đãi.

Điều khiến tinh thần thằng bé cực kỳ bất . Ông từ chức ở Hiệp hội Thẻ bài, đưa cháu du lịch khắp nơi để chữa bệnh tâm lý, ai ngờ hết gặp xã hội đen thanh toán gặp tinh tặc, khiến bệnh tình thằng bé những thuyên giảm mà còn nặng thêm. Sau đó Tiểu Thụy chịu xa nữa, đây cũng là lý do ông chọn dừng chân ở Khải Minh Tinh.

Âu Dương Chấn Hoa tiếp: "Về thẻ trị liệu cấp 2S mà xin cho Mục lão gia tử, trong vòng nửa tháng sẽ vẽ xong."

Thiếu niên, cũng chính là Mục Chiếu, cúi : "Đa tạ Âu Dương lão ."

"Còn về việc bái làm thầy, cũng nhận . thấy đấy, tình trạng của Tiểu Thụy lắm, sợ rút bao nhiêu thời gian. Tuy nhiên, thể giới thiệu cho học trò của là Lê Sóc."

Nói đến đây, Âu Dương Chấn Hoa chút tiếc nuối. Ông thực sự đ.á.n.h giá cao sự điềm tĩnh, khiêm tốn và chắc chắn của Mục Chiếu, giống ông năm xưa.

Mục Chiếu : "Cháu cảm thấy, ngài chỉ cần dành chút thời gian chỉ điểm, cũng đủ để cháu thụ hưởng vô cùng ."

Mục Chiếu đến thế, Âu Dương Chấn Hoa cũng từ chối nữa: "Cũng ."

"Có điều, mấy hôm từ chối lời bái sư của Phùng Tấn – chính là cứu Tiểu Thụy ở Khải Minh Tinh. Cho nên, hãy đợi khi rời khỏi đây mới chính thức nhận làm đồ nhé!"

Mục Chiếu cúi nữa, giọng trong trẻo: "Vâng, thưa thầy."

---

Loading...