((Chương là bắt đầu mốc thời gian trọng sinh của Lý Nhận nha))
Mùa hè rực lửa.
Mùa hè mười sáu tuổi — một mùa hè mà Lý Nhận cả đời thể quên.
Năm đó, hè đến sớm bất thường. Mới đầu tháng năm, thời tiết nóng đến mức khiến chỉ ngâm trong nước lạnh suốt hai mươi bốn tiếng mỗi ngày.
Lý Nhận học sớm. Thời nhập học hạn chế tuổi, mười lăm tuổi thi cấp ba, đỗ trường Nhị Trung của huyện. Nhị Trung huyện và Nhị Trung thành phố — chỉ khác một chữ, nhưng là một trời một vực. Nhị Trung thành phố là học sinh giỏi, mũi nhọn thi đại học; còn Nhị Trung huyện thì tụ tập đủ loại học sinh trung bình, cá biệt, nghịch ngợm, trong mắt đời đều là đám “vô dụng”.
Dĩ nhiên, trong đó cũng vài thi trượt, thành tích bình thường, trong mắt thầy cô là học sinh ngoan, trong lòng vẫn ôm ấp giấc mơ đại học — dù đại học chính quy, thì cao đẳng cũng .
Lý Nhận thuộc loại “ học hành gì”.
Vào Nhị Trung huyện , tối tối về nhà, thức trắng chơi game; ban ngày lên lớp thì ngủ mê man. Hết học kỳ một năm lớp mười, thi cuối kỳ đúng hai trăm điểm. Lý Nhận còn đắc ý — cũng trách , trong đám bạn bè, là điểm cao nhất. Đi cùng bọn họ, đuôi gần như vểnh lên trời.
Chớp mắt, chỉ hơn một tháng nữa là nghỉ hè. Đám bạn hẹn sẵn — đợi nghiệp cấp ba xong, cả bọn sẽ cùng xông pha giang hồ.
Thế nhưng chẳng từ khi nào, bọn họ phát hiện Lý Nhận đổi.
Từ sét đ.á.n.h đó, còn trèo tường trốn học chơi game nữa. Cậu bắt đầu dậy sớm mỗi ngày học từ vựng tiếng Anh, học văn ngôn. Rảnh rỗi ôm sách toán cao cấp, cầm bút gãi đầu bứt tai. Cửa phòng giáo viên toán gần như sắp giẫm sập.
Và thế là bọn họ nhận một vấn đề nghiêm trọng —Lý Nhận… Nó đổi lòng .
Thật , bọn họ đoán sai.
Lý Nhận quả thật đổi lòng.
Bởi vì bây giờ, còn là Lý Nhận mười sáu tuổi nữa.
Cậu vẫn là Lý Nhận, nhưng linh hồn, trái tim thì ba mươi tuổi.
Nói cách khác — trọng sinh.
Ở tuổi ba mươi, từ căn hộ của tình rơi xuống lầu, đưa bệnh viện cấp cứu nhưng qua khỏi. Khi mở mắt nữa, trở về tuổi mười sáu — cái tuổi rực rỡ nhất, cũng đau đớn nhất đời .
Vô tâm vô phế như Lý Nhẫn, khi nhận chuyện , giường ba ngày. Rồi cũng nghĩ thông suốt.
Nếu ông trời cho một cơ hội làm cuộc đời, thể lãng phí?
Huống chi — mười sáu tuổi, là năm mất quan trọng nhất, quý giá nhất đời .
Lý Nhận bắt đầu trở nên “ngoan”.
Người vui nhất chính là Tưởng Vân.
Cha nào chẳng mong con thành tài. Tưởng Vân cũng — bà hy vọng Lý Nhận tiền đồ, thi đại học , tìm việc định, lập gia đình, cưới vợ sinh con.
Tưởng Vân từ nhỏ bệnh tim, bệnh di truyền. Nhà họ Tưởng mắc bệnh lạ — truyền cách thế hệ. Bà nội , cha thì , đến Tưởng Vân , Lý Nhận thì ; đời nữa cũng y như . Không ai trong dòng họ sống quá năm mươi tuổi.
Kiếp , Tưởng Vân c.h.ế.t sớm. Cô ( dùng Cô vì Tưởng mới 30 mấy thôi, còn trẻ) chịu kích thích quá lớn, đến bốn mươi qua đời.
Cho nên kiếp , Lý Nhận trông kỹ. Không cho bà chịu bất kỳ kích thích nào. Đi cũng kè kè bên cạnh, chăm sóc còn hơn cả nuôi con gái — sợ tan trong miệng, sợ lạnh trong tay.((ý Lý Nhận “Yêu thương đến mức nâng trong tay còn sợ lạnh, đặt trong lòng còn sợ tan.”))
“Con đây,”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-nhan-tot-nhat/chuong-8-trong-sinh-o-tuoi-16.html.]
Tưởng Vân đèn gọi ,“Giúp xỏ kim , mắt kém quá .”
Tưởng Vân khi còn trẻ là mỹ nhân dịu dàng, khí chất. Nếu , năm đó Lý Bá Sơn cũng chẳng thể gặp đem lòng yêu bà. Lý Nhận thừa hưởng gần như bộ ưu điểm của cả hai — đôi mắt to trong veo như mèo, gương mặt tuấn tú, dáng cao gầy. Mười sáu tuổi cao mét bảy, tay chân thon dài, mang theo nét non nớt riêng của tuổi thiếu niên.
Đôi môi Lý Nhận đặc biệt — giống bà cố mất. Môi mỏng, khóe môi cong, nhân trung uốn cong như vầng trăng khuyết, dễ khiến khác yêu thích. Hồi nhỏ, là bảo bối trong nhà — lớn nào thấy cũng bế, hôn, khen mãi thôi.
Sau lớn lên, chơi bời hư hỏng, suốt ngày đ.á.n.h gây sự. Dáng vẻ đổi, dù mặt mũi ưa đến , cũng chỉ gọi là… lưu manh con.
bây giờ, dường như trở .
Không còn nét ngông nghênh, cả trông trong trẻo, mềm mại, ngoan ngoãn đến lạ.
Tưởng Vân gọi ánh đèn. Lý Nhận lập tức đặt bút xuống, bước tới giúp bà xỏ kim.“Xỏ hai sợi hả ?”
ฅ^•ﻌ•^ฅLãnMiêuPhươngฅ^•ﻌ•^ฅ
Cậu đưa kim lên đèn hỏi.
“Ừ. Một sợi chắc, dễ đứt. Hai sợi xỏ ?”
“Dạ, .”Cậu xong, sợi chỉ luồn qua.“Xong .”Cậu trả kim chỉ cho Tưởng Vân. Cô híp mắt:“Con trai giỏi thật.”
Lý Nhận bất lực, giọng mềm hẳn:“Tối đừng khâu nữa. Áo con cần gấp. Mắt kém, ban ngày khâu cho rõ.”
Cậu định làm bài tập thì tay Tưởng Vân kéo .
Cậu đầu khó hiểu, thấy cô chớp chớp mắt, từ áo lấy một bao thuốc.Khóe mắt Lý Nhận giật nhẹ:“Ở ?”
Tưởng Vân tươi:“Mua đó. Lên cơn thèm ? Muốn hút thì hút , thì bút của con sắp con c.ắ.n nát .”
Lý Nhận hút t.h.u.ố.c từ hồi cấp hai, nghiện cũng nhẹ. Kiếp mới bắt đầu cai, sống lâu, bên thật lâu — nên tránh xa t.h.u.ố.c lá, rượu bia, tất cả những thứ rút ngắn tuổi thọ. Huống chi khói t.h.u.ố.c còn cho tim của Tưởng Vân.
mới cai bao lâu, cơn thèm vẫn khó chịu.
Cậy bao thuốc, tay ngứa ngáy, trong lòng giằng co dữ dội.
Cuối cùng, vẫn nhận lấy.
Rút một điếu, đưa phần còn cho Tưởng Vân.
“Mẹ, mỗi ngày chỉ cho con một điếu thôi. Còn giữ giúp con.”
Tưởng Vân thở dài:“Tiểu Nhẫn…”
“Quyết .”Cậu dứt khoác .“Hút t.h.u.ố.c , sớm muộn con cũng cai hẳn. Con ngoài hít thở chút, lát .”
Nói xong, liền chộp hộp diêm bàn , mở cửa .
Bước chân vội vàng—vì.. Cậu sợ nếu chậm thêm chút nữa, sẽ đổi ý, xin cả bao thuốc.((😂))
Tưởng Vân bao t.h.u.ố.c trong tay, cất bất lực mà ngọt ngào:“Con trai… lớn thật .”
Lý Nhận thấy câu đó.
Cậu đến sân, đang định châm t.h.u.ố.c trăng hoa gió mát, thì đột nhiên từ bụi cỏ bên cạnh lao ba . Chưa kịp phản ứng, bao tải trùm thẳng lên đầu .
“Đệt! Cuối cùng cũng bắt mày ! Không uổng công tao cho muỗi đốt bấy lâu! Mau mau, kéo !”
Hai cùng lập tức giữ chặt hai tay Lý Nhận. Người mở đường, cẩn thận đẩy cửa sân. Ba kéo Lý Nhận chạy mất hút trong đêm.