"Em hề công tác chút nào cả…”
Lý Nhận bám riết lấy Ôn Lương, bĩu môi đến mức treo cả chai xì dầu. Rõ ràng ba mươi tuổi, mà nhờ gương mặt ưa , lúc làm nũng trông chẳng khác nào một đứa trẻ, hề khiến khó chịu.
“Được , chỉ mấy ngày thôi mà, cũng đầu. Đừng bướng nữa.”
Ôn Lương vẫn kiên nhẫn dỗ dành, bàn tay vuốt ve trấn an thuần thục đến lạ. Không còn cách nào khác, ai bảo trong lòng là “phạm nhân tái diễn” cơ chứ.((ý Lý Nhận mè nheo, làm nũng á _ Cốt thụ mà lị.🙊))
Lý Nhận giả vờ lau những giọt nước mắt hề tồn tại, thẳng , tiếp tục diễn trò mặt Ôn Lương.
“Anh Lương, em nỡ rời xa mà…”
“Anh .”
“Nếu ban đêm nhớ em, chỉ cần ôm cái gối ôm , mặt em, tưởng tượng đó là em là .”
Nhắc đến cái gối ôm , Ôn Lương thấy ngượng ngùng. Anh vốn thích búp bê vải, đặc biệt là loại… biến thái đến mức đó.
“Được , mau , trễ nữa là lỡ chuyến bay đấy.”
Lý Nhận chợt nghiêm túc hẳn lên, ánh mắt dò xét Ôn Lương từ xuống , kỹ.
Ôn Lương khẽ :
“Sao thế?”
Lý Nhận đưa tay chạm má , ánh mắt mơ màng say đắm.
“Anh Lương… yêu em ?”
Ôn Lương sững :
“Sao tự nhiên hỏi ?”
“Em yêu . Dù làm gì, em cũng tin . Tim em là của , cũng là của . Chỉ cần , Lý Nhận em… đời kiếp , sống là của , c.h.ế.t cũng là quỷ của .”
Ôn Lương l.i.ế.m môi, đôi môi khô khốc, nụ phần gượng gạo:
“Lý Nhận, em làm ? Sao thấy em hôm nay giống em chút nào.”
Lý Nhận ôm chặt lấy , cằm đặt lên vai Ôn Lương. Một lúc lâu mới buông .
“Em đây. Khi về sẽ mang quà cho . Tạm biệt.”
Vừa gửi nụ hôn gió, còn nháy mắt quyến rũ, còn vẻ nghiêm túc ban nãy. Anh ung dung lên xe, phong thái tiêu sái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-nhan-tot-nhat/chuong-6-su-that-cu-rich.html.]
Trong gương chiếu hậu, bóng dáng Ôn Lương dần nhỏ . Lý Nhận thu nụ đùa cợt, ở ghế phụ, ánh mắt trầm xuống, chằm chằm gương cho đến khi còn thấy gì nữa.
Lúc mới sang hỏi đang lái xe:
“Đồ ?”
Phong Thượng Thanh liếc một cái:
“Vì sự an tính mạng của , để đồ trong phòng khách sạn . Đến nơi tự xem.”
Sắc mặt Lý Nhận lập tức tối sầm. Với trạng thái của , Phong Thượng Thanh cũng dám trêu chọc, chỉ đành đạp ga, phóng thẳng về khách sạn.
Đến căn phòng đặt , Phong Thượng Thanh chỉ tay về phía bàn :
ฅ^•ﻌ•^ฅLãnMiêuPhươngฅ^•ﻌ•^ฅ
“Anh xem từ từ nhé, .”
Nói xong liền xoay rời , thậm chí bước phòng. Thần sắc vẫn bình thường, chỉ bước chân là vội vã hơn hẳn.
Lý Nhận vứt vali sang một bên, bước nhanh đến bàn . Trên đó đặt một túi hồ sơ. Anh chộp lấy, xé — một xấp ảnh trượt khỏi túi, rơi lả tả xuống bàn.
Trong nháy mắt, cả thế giới của chỉ còn hình ảnh của Ôn Lương và Lý Manh.
Ảnh chụp hai mật bên . Ôn Lương khoác vai Lý Manh, còn Lý Manh thì ôm chặt lấy eo , hai , đang gì, gương mặt đều tràn ngập ngọt ngào. Chỉ cần mù cũng quan hệ giữa họ là gì.
Lý Nhận mặt tái nhợt, lặng lẽ quét mắt qua một vòng. Anh nhặt một tấm ảnh lên, cứ thế chằm chằm, ánh mắt dán chặt đó, chớp, rời.
Ngày hôm , Phong Thượng Thanh đến tìm Lý Nhận. Gõ cửa mãi ai trả lời, hoảng hốt, suýt nữa thì nghĩ Lý Nhận c.h.ế.t trong phòng. Đang định gọi nhân viên khách sạn phá cửa thì cánh cửa bỗng mở .
Lý Nhận đó, râu ria lởm chởm, chỉ một ngày mà tiều tụy đến mức , quỷ quỷ.
Anh tựa cửa, dường như vững, từ cao liếc xuống Phong Thượng Thanh, khẽ một tiếng. Ánh mắt mị hoặc, nhưng mở miệng mùi rượu nồng nặc.
“Cậu tới …”
Vừa , lảo đảo trong. Áo trượt khỏi nửa bờ vai, tu rượu, rượu kịp nuốt chảy dọc theo khóe môi, đọng nơi hõm xương quai xanh thành một vũng nhỏ.
Phong Thượng Thanh theo bước , trong phòng thứ nên đập cũng đập, nên đập cũng đập, cả căn phòng tan hoang chịu nổi.
Phong Thượng Thanh Lý Nhận bệt sofa, trầm giọng hỏi:
“Cậu định làm gì tiếp theo?”
Rất lâu , Lý Nhận mới cất giọng khàn khàn:
“Bắt gian tại giường. Không tận mắt thấy sự thật… thể c.h.ế.t tâm .”