Phong Thượng Thanh xách đồ từ siêu thị về nhà, bước thấy sofa là một tên say đến còn hình . Anh nhíu mày ghét bỏ, dùng chân đá nhẹ hai cái.
“Dậy , đừng nó mà nôn lên sofa của . Không thì thiến .”
Lý Nhận lật , ngửa bụng lên , mí mắt khép hờ. Mái tóc mái dài quá trán ướt sũng dán lên gương mặt. Quần áo mặc chẳng , cúc áo sơ mi bung toang từ cổ xuống tận bụng, n.g.ự.c lộ một mảng da thịt trắng loáng. Lý Nhận trời sinh khóe môi cong lên, mang theo khí chất lười nhác như mèo. Gương mặt , dù lời nào, cũng toát lên vẻ ôn hòa đầy phong độ.
Huống chi lúc mang dáng vẻ tính công kích. Đổi là khác, sợ rằng nhào tới từ lâu . Tiếc là Phong Thượng Thanh tuy là gay, nhưng giống Lý Nhận ở một điểm — khẩu vị rõ ràng. Anh chỉ thích mấy trai mười tám mười chín tuổi non nớt, đương nhiên… ngoại trừ Lý Manh.
Phong Thượng Thanh đá Lý Nhận thêm hai cái. Lý Nhận chỉ lật bất động. Phong Thượng Thanh lạnh, vặn nắp chai nước khoáng mua, nhắm thẳng mặt Lý Nhận mà đổ xuống.
“Đệt!”
Lý Nhận dội ướt như chuột lột — , như mèo rơi nước. Giống hệt giẫm trúng đuôi, bật dậy khỏi sàn nhà.
“Phong Thượng Thanh, định g.i.ế.c hả !”
Phong Thượng Thanh khoanh tay :
“Nếu còn luyến tiếc , thì cút về . Đừng ở chỗ làm chướng mắt.”
Lý Nhận tiện tay chộp khăn lau mặt, nghiêng đầu bĩu môi:
“Luyến tiếc cái gì chứ? Tôi cho , trừ khi tự tới cầu xin , bằng tuyệt đối về. Lý Nhận làm .”
Phong Thượng Thanh trợn trắng mắt — hiển nhiên chẳng tin nổi một chữ.
Quả nhiên, Lý Nhận cứng bao lâu mềm nhũn như con tôm luộc. Anh nghiêng tựa Phong Thượng Thanh, lẩm bẩm:
ฅ^•ﻌ•^ฅLãnMiêuPhươngฅ^•ﻌ•^ฅ
“Anh xem… quá đáng ? Thật Anh Lương là thế nào, . Anh chỉ là quá , ai cũng coi là . Với , Lý Manh cái kiểu hai mặt đó, đạo hạnh sắp thành tinh . Anh Lương nó lừa cũng… bình thường mà, đúng ?”
Phong Thượng Thanh “rầm” một tiếng, đặt mạnh lon đồ hộp trong tay xuống bàn .
“Ê ê, nhẹ tay chút coi. Lon đậu vàng là món thích nhất đó. Anh đập bể ăn vô miệng kính thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-nhan-tot-nhat/chuong-4-bo-nha-ra-di.html.]
Phong Thượng Thanh nghiến răng ken két: Tốt nhất là mắc cho ruột gan đứt đoạn, đồ vô dụng.
Lý Nhận gãi gãi tai:“Anh xem… nếu bây giờ tự về, mất giá, mất mặt ?”
Phong Thượng Thanh lấy nước khoáng tạt thêm nữa.
“Hừ… tới mới nhớ, hình như quên mất một chuyện.”
Phong Thượng Thanh lập tức tiếp lời:“Anh nhất là cả đời đừng nhớ .”
Mỗi Lý Nhận câu , xui xẻo nhất luôn là Phong Thượng Thanh.
“Là chuyện gì nhỉ?”
Lý Nhận sờ sờ cằm.
Động tác Phong Thượng Thanh quá quen — hễ làm là sắp nhớ . Anh lập tức chuồn.
“À! Tôi nhớ !” — đúng như dự đoán.
“Hôm nay là ngày mấy? Có mười hai tháng tư ? Đệt! Hôm nay là sinh nhật của Anh Lương! Tôi nó quên mất chuyện quan trọng như chứ?! Anh Lương trong lòng chắc hận c.h.ế.t mất ! Không , mua hoa, mua bánh kem, mua nhẫn, mua… bao cao su!”((Haizzzz, ẻm thật là..))
Ba món đầu còn tạm hiểu , cái cuối là cái quái gì?!
Phong Thượng Thanh đổ nước nữa — trực tiếp lấy lon đồ hộp nện đầu Lý Nhận, xem trong đó rốt cuộc là não bông gòn.
Lý Nhẫn dĩ nhiên dạo một vòng quanh Quỷ Môn Quan. Anh bắt đầu chỉnh trang bản , mặc quần áo chải tóc, còn ngoái đầu gọi:
“Thượng Thanh nhanh lên! Lát nữa còn mua quà nữa đó!”
Phong Thượng Thanh nghiến răng:“Chuyện mất mặt như , đừng kéo theo.”
“Không , uống rượu lái xe . Anh đưa chứ. Ê ê, Phong Thượng Thanh điên , lấy dép ném ?!”