Lý Nhận trái ớt đỏ sặc thẳng khí quản. Dù tu liền hai ly bia, nhưng hiệu quả rõ ràng chẳng bao nhiêu, cả khuôn mặt nhăn nhúm méo xệch, trông như chỉ thiếu nước đập bàn cho bõ tức.
“Thế nào, hơn ?”
Lục Kỳ lên tiếng, khóe miệng còn mang theo ý , Lý Nhận chẳng khác nào đang xem trò khỉ.
Lý Nhận lười chẳng buồn để ý.
Quý Phong thì như , liếc Lục Kỳ một cái, lạnh giọng :“Lý Nhận thành thế chẳng do cái ông họ của ? Tôi thật sự nghi ngờ cả nhà các não vấn đề .”
Lục Kỳ câu đó cho khựng , cúi đầu trầm ngâm.
Ngược , Đỗ Khang thấy Lục Kỳ lên tiếng, lập tức như chim sẻ vỡ tổ, há mồm líu lo ngừng:“Anh dựa mà Kỳ như ? Đừng tưởng Kỳ còn giống che chở cho ! Mời các đến ăn là nể mặt, Quý Phong đừng tưởng trong đầu nghĩ gì — bám riết buông, mặt dày vô liêm sỉ!
Còn thằng nhóc nữa, đúng kiểu nhà quê! Kiếp từng ăn lẩu hả? Cái miệng từng ngừng,đến cả ớt cũng nhét mồm — đúng là ngu c.h.ế.t !”
“Thằng ẻo lả , mày mắng ai đó?”
Quý Siêu là chịu nổi nhất khi Quý Phong chửi. Huống chi Đỗ Khang mở miệng là mắng liền hai . Cậu đập bàn bật dậy, chỉ thẳng Đỗ Khang, dáng vẻ chỉ cần đối phương thêm một câu là lao đánh.
Đỗ Khang rõ ràng chẳng coi Quý Siêu gì, trợn trắng mắt, khoác tay Lục Kỳ, khinh khỉnh:“Cậu là cái thá gì?”
Quý Siêu tức đến run , kéo ghế định xông tới thật, Hàn Luân vội vàng giữ .“Quý Siêu, làm gì !”
Hàn Luân buông tay, còn sức nháy mắt với . Lục Kỳ còn ở đây, cãi thì thể mặc kệ, nhưng đ.á.n.h thì chắc. Huống chi sắc mặt Quý Phong khó coi như , thật sự động tay chỉ càng bất lợi cho .
“Ha.”Lúc Lý Nhận tỉnh . Cậu sang Đỗ Khang, khẩy một tiếng, giọng vẫn còn khàn:“Ờ, ai sánh bằng chứ. Bọn là thứ gì, chỉ mới là đồ vật.”((👍))
“Thằng nhóc ranh ,mày mắng ai hả?”Đỗ Khang trừng mắt, ngờ Lý Nhận hiền hiền mà mồm mép sắc bén đến .
“Nhóc ranh mắng đó, hiểu ?”Lý Nhận khoanh tay, tựa lưng ghế. Nếu mặt là bàn lẩu, khi chân gác thẳng lên bàn .
Quý Siêu bọn họ đều Lý Nhận là dạng gì — lưu manh chính hiệu, mở miệng là “ông đây”, “bố mày”. Sau đổi là vì sửa tính.
Quý Phong và Lục Kỳ thì từng thấy.Giờ Lý Nhận nheo mắt, dáng vẻ lười biếng, gương mặt non nớt phối với khí chất , chút thú vị — giống hệt một con mèo phơi nắng.
Đỗ Khang khựng một nhịp mới phản ứng mắng là “nhóc ranh”. Gương mặt trắng nõn đỏ bừng lên, nghiến răng:“Thằng nhà quê, đồ quê mùa, mày cũng dám mắng tao?”
Sắc mặt Lý Nhâhn lạnh hẳn, chỉ tay nồi lẩu cay mặt, Đỗ Khang :“Tin , cái miệng nhỏ của mày mà còn dám sủa thêm một câu, tao sẽ nhét cả nồi ớt cho mày.”
“…”
Lý Nhận nghiêng về phía , áp sát:“Muốn thử xem tao dám ?”
Đỗ Khang dù cũng còn nhỏ. Lý Nhận tuy ít tuổi hơn, nhưng bên trong là một ông già ba mươi. Ở đây chẳng ai già hơn .
Kiếp Lý Nhận vốn là kẻ hung hăng. Kiếp nhờ cái mặt thành niên nên uy lực giảm , nhưng ánh mắt lạnh lẽo vẫn còn nguyên. Bị chằm chằm chớp như , tim thật sự chịu nổi.
Đỗ Khang nghẹn họng hồi lâu mới thở , mặt tái , rúc sát hơn lòng Lục Kỳ.
“Anh Kỳ…”
Thú thật, Lục Kỳ cũng Lý Nhận làm cho giật . Trước giờ thằng nhóc luôn cố ý thu mặt họ, ngờ một khi buông thì khí chất đổi hẳn. Lục Kỳ thậm chí còn cảm thấy — thật sự thể làm chuyện nhét nguyên nồi ớt miệng khác.
ฅ^•ﻌ•^ฅLãnMiêuPhươngฅ^•ﻌ•^ฅ
“Thôi ,” Lục Kỳ cong môi, nhưng trong mắt ý , ánh mắt mang theo cảnh cáo Lý Nhận, tay vỗ nhẹ cánh tay Đỗ Khang trấn an.
“Tiểu Nhẫn chỉ đùa em thôi, em còn lớn hơn nó hai tuổi, tự dọa thành thế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-nhan-tot-nhat/chuong-26-mom-mep-lanh-loi.html.]
Lý Nhận vốn cũng định thật sự so đo với một thằng nhóc. Giống như đàn ông chẳng chấp đàn bà.
cái miệng của Đỗ Khang đúng là khiến ngứa mắt. Nếu chọc Quý Phong, Lý Nhận cũng chẳng thèm hù.
Thuận theo bậc thang Lục Kỳ đưa , Lý Nhận lập tức đổi mặt trong một giây, chớp chớp mắt, ngây ngô:“Vẫn là Kỳ hiểu em nhất. Em chỉ học theo phim truyền hình đùa chút thôi. Anh Khang lớn hơn em, em dặn — gặp lớn hơn tôn trọng, làm đồ nhà quê giáo dưỡng.”
Cái miệng của Lý Nhận đúng là chịu thiệt.
Đỗ Khang đó mắng nhà quê, giờ vòng vo mắng , còn tiện tay báo thù cho Quý Phong.
Lục Kỳ Đỗ Khang lớn hơn Lý Nhận hai tuổi — tức là Quý Phong cũng lớn hơn Đỗ Khang hai tuổi.
Ba chữ “ giáo dưỡng” , chẳng đang mắng Đỗ Khang tôn trọng lớn hơn ?
“Cậu—”Đỗ Khang mặt đổi từ trắng sang đỏ sang xanh, nhưng ánh mắt lúc nãy của Lý Nhận quá thật, lúc dám dễ dàng chọc nữa.
Quý Phong hiểu rõ — Lý Nhận đang giúp xả giận. Trong lòng thể động lòng?
Dù Lý Nhận nhỏ tuổi hơn, nhưng từ ở Kinh Hoa Công Quán, Quý Phong cảm nhận sự che chở .
Được nhỏ hơn bảo vệ cánh, cảm giác … thật sự chua sướng.
Quý Phong nhăn mặt, gầm bàn bóp mạnh đùi Lý Nhận, thấp giọng:“Cảm ơn.”
Khóe môi Lý Nhận run lên — đau thật đấy! dám kêu, chỉ đáp gọn:“Không chi.”
“Bịch—”
Một chai sữa từ trời rơi xuống, đặt ngay mặt Lý Nhận.
Cậu men theo chai sữa lên bàn tay đưa tới — trắng, thật sự trắng. Ngón tay dài, móng màu hồng nhạt, rõ ràng là tay đàn ông.
Ngẩng lên — quả nhiên là Bạch Khiêm Dật.
Anh cụp mắt, mang theo khí thế từ cao xuống. Hàng mi dài như lông vũ, ánh sáng chiếu nghiêng khiến Lý Nhận nhận màu mắt của nhạt hơn thường, rõ ràng như mặt gương.
Thấy Lý Nhận mà động, Bạch Khiêm Dật tự tay vặn nắp chai, đưa tới.
“Uống . Uống xong cổ họng sẽ dễ chịu hơn.”
Phản ứng đầu tiên của Lý Nhận là: Woa… câu dài ghê nè..
Phản ứng thứ hai: Hơi ngại.
Vậy là… nãy Bạch Khiêm Dật ngoài, là lấy sữa cho ?
Lý Nhận chai sữa mặt, Bạch Khiêm Dật kéo ghế xuống.
Một lúc mới :“Cảm… cảm ơn.”
Bạch Khiêm Dật lắc đầu:“Tôi cũng .”
Nghe , Lý Nhận thấy trong lòng thoải mái hẳn, uống sữa cũng thấy hợp lý hơn.
mà — nếu cứ học theo , ăn trúng ớt ?
Ai ngờ, Bạch Khiêm Dật chậm rãi thêm một câu:
“Không nên trêu em.”