Đã khá lâu Lý Nhận ngủ nướng. Ngày thường học, sáng thứ Bảy và Chủ nhật sang nhà Quý Phong học bù, ngày nào cũng dậy sớm. Dù lao động nặng nhọc, nhưng kéo dài tình trạng , cơ thể vẫn tránh khỏi mệt mỏi.
Thế nhưng sáng hôm đó, đúng bảy giờ, khi Tưởng Vân gọi dậy, vẫn cố gắng bò khỏi giường. Cậu ăn sáng cùng , dọn dẹp nhà cửa một lượt, ăn trưa xong thì mấy bạn của Tưởng Vân tới rủ bà đ.á.n.h bài.
Tưởng Vân mặc một chiếc váy hoa nhỏ, may ở tiệm may trong trấn. Kiểu dáng đơn giản, nhưng bà vốn xinh , dáng mảnh mai, thấp, mặc lên trông đặc biệt nhã nhặn. Nếu ngoài mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, e là cũng tin.
“Mẹ nhé,con trai. Nếu lát nữa ngoài chơi thì nhớ khóa cửa, chìa khóa để trong ngăn tủ giày ở cửa.”
“Con , .”
Lý Nhận đáp. Lúc mặt Tưởng Vân, gương mặt ôn hòa, ánh mắt sáng trong, nụ sạch sẽ dễ mến. Mấy bạn cùng Tưởng Vân đều ngớt lời khen.
“Con trai chị lớn lên thật đó, nhất là lúc , trông sạch sẽ, trong trẻo, lòng khác.”
“Đương nhiên ,” Tưởng Vân đầy tự hào, “con trai giống mà.”
Nghe giọng đầy ngọt ngào , Lý Nhận dựa khung cửa, khoanh tay ngực, bất lực mà dung túng.
Tưởng Vân , Lý Nhận dĩ nhiên cũng chẳng ngoài chơi. Cậu dài chiếc chiếu trúc ở phòng khách sách. Chiếu trúc chỉ đủ một , làm bằng tre đan, mùa hè lên mát lạnh vô cùng.
Gần sang tháng bảy, thời tiết cũng bắt đầu nóng hơn. Gia cảnh nhà Lý Nhận tệ, nhưng thời đó, điều hòa vẫn là thứ xa xỉ. Nhà Quý Siêu điều hòa nước mát rượi, còn nhà Lý Nhận thì , chỉ quạt điện.
May mà mùa hè khi cũng oi bức đến mức khó chịu như những năm . Mở cửa cửa cho gió lùa qua, chiếu trúc, bên tai là tiếng ve kêu râm ran lâu , gió nhẹ thổi , thậm chí cần bật quạt cũng đủ mát.
Cậu sách, thế nào ngủ lúc nào .
Không ngủ bao lâu, Lý Nhận đang ngủ ngon thì một giọng như loa phóng thanh đ.á.n.h thức.
“Lão Lý! Lão Lý! Có nhà đó?”
Lý Nhận cau mày, tiếng gọi từ xa tiến gần. Người sải bước nhà, la lớn:
“Lão Lý, đừng ngủ nữa, dậy..dậy..đại ca dẫn chơi!”
Quý Siêu lấy tay đẩy vai . Lý Nhận mở mắt, dậy, bên tai là tiếng Quý Siêu lải nhải ngừng, nhưng chẳng lọt tai câu nào. Một lúc mới dần tỉnh táo, đầu Quý Siêu hỏi:
“Cậu gì?”
Quý Siêu nhíu mày:“Trời đất, tao cả buổi trời, mà mày chẳng chữ nào ?”
Lý Nhận “khí ngủ” đ.á.n.h trúng. Không giống khác cáu gắt, là kiểu mơ mơ màng màng, đầu óc trống rỗng, cả ở trạng thái bình thường. Lúc khác gì, cũng chẳng .
Quý Siêu là kiên nhẫn, bảo nữa là chuyện thể. Dứt khoát kéo thẳng ngoài.
“Ra ngoài , đang đợi, .”
Lý Nhận kéo loạng choạng, suýt nữa thì ngã khỏi giường tre.“Làm cái gì , tao còn mang giày!”
“Vậy thì mang nhanh lên!” Quý Siêu liên tục thúc giục.
“Tao mày , Nhất Minh với Hàn Luân đều hết , chỉ còn thiếu mỗi mày thôi. Mày mà thì em!”
“Lộn xộn cái gì …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-nhan-tot-nhat/chuong-19-bi-don-vao-duong-cung.html.]
Lý Nhận hiểu chuyện gì xảy . Lúc quên sạch chuyện ngày hôm qua. Bị Quý Siêu kéo tới cửa, ngẩng đầu thấy nhà đậu hai chiếc xe.
Chiếc phía Quý Phong, Vu Nhất Minh và Hàn Luân trong. Quý Phong trông vẻ vui, gương mặt lạnh băng, hai tên nhóc phía thì đang vẫy tay gọi .
Chiếc xe phía do Lục Kỳ lái. Cũng chẳng bằng lái , trong xe híp mắt .
Trong lòng Lý Nhận thầm mắng một câu: Âm hồn bất tán.
Cậu đầu với Quý Siêu:“Hôm qua tao , tO , tao ở nhà học bài.”
“Mày đừng chỉ học với học nữa,” Quý Siêu bĩu môi, "tao cho mày , học kiểu đó sớm muộn gì cũng hóa ngốc. Đi , hôm nay chỗ ho lắm. Hơn nữa Kyd còn đích tới , mày chẳng quá mất mặt ?”
Lý Nhận liếc sang Lục Kỳ. Hắn đang , thế nào cũng thấy gian xảo. Trong lòng Lý Nhận lôi cả tổ tông tám đời của c.h.ử.i một lượt, nhưng tình thế bây giờ, cũng .
“Vậy… mày đợi tao một chút.”
Lý Nhận bực bội một câu, về quần áo, để mảnh giấy cho Tưởng Vân, rằng chơi với bọn Vu Nhất Minh, thể về muộn. Sau đó lấy chìa khóa trong ngăn tủ, khóa cửa theo Quý Siêu ngoài.
ฅ^•ﻌ•^ฅLãnMiêuPhươngฅ^•ﻌ•^ฅ
Lý Nhận vốn định lên xe của Quý Phong, nhưng Quý Siêu :
“Ê, xe của Kỳ , xe hết chỗ .”
Lý Nhận nghiến răng, mà như :“Mày , tao với Kỳ , chung ngượng ?”
Cậu dứt lời, Lục Kỳ hạ kính xe, gọi thẳng:“Tiểu Nhận, bên xe còn chỗ, qua xe .”
Quý Siêu liền đẩy một cái:“Đi , Kỳ gọi mày kìa.”
Nói xong, tự leo lên xe , ghế phụ, lấy lòng với trai .
Lý Nhận nghiến đến sắp vỡ răng, thầm c.h.ử.i Quý Siêu đồ khốn. Cậu hít sâu một , bước về phía xe của Lục Kỳ.
Lục Kỳ , trong mắt mang theo ý đắc thắng, cằm khẽ hất về phía ghế phụ.
Khóe miệng Lý Nhận giật giật: Ai thèm sát .
Ngay đó, mở thẳng cửa ghế chui .
Lục Kỳ:“……”
Lục Kỳ sững , miệng như gì đó để ngăn , nhưng muộn. Động tác của Lý Nhận quá nhanh, cửa mở là .
Lục Kỳ từ ghế lái đầu , Lý Nhận còn vẻ khá đắc ý. Trong xe thoang thoảng mùi nước hoa, nhẹ, dễ chịu. Không thể thừa nhận, Lục Kỳ quả thật hưởng thụ.
Lục Kỳ bất lực một cái. Nói giống mèo, đúng là một con mèo thật — động tác nhanh nhẹn đến .
Hắn thở dài một , ánh mắt về vị trí bên cạnh Lý Nhận, hiếm khi lộ vẻ nghiêm túc:
“Không ngại chứ, nhóc con?”
Trong lòng Lý Nhận giật , lập tức đầu sang bên cạnh—lúc mới phát hiện, bên cạnh … từ đầu đến cuối vẫn còn một khác.
((mỹ công của chúng xuất hiện nha.Mọi Nhà chính thê của cùng tác giả ? Mỹ công cũng xuất hiện bên truyện đó đó nha.))