Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 8 Thằng bé còn nhỏ, chuyện tu luyện không cần vội

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:27:31
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Iga đang cân nhắc về việc tìm tinh linh giám hộ thì khi kịp hành động, Jane chủ động nhắc tới chuyện .

Buổi chiều, khi ánh mặt trời đang lúc gay gắt, Iga và Disia khi ngủ trưa dậy ngoài nữa mà hai đứa trẻ rủ trốn trong phòng sách.

Vì cách đó lâu mới nhận hoa Tinh Miên nên Iga cảm thấy học thêm kiến thức vẫn hữu dụng. Hai ngày nay, nhiệt huyết với cuốn bách khoa thư về ma thực của tăng cao rõ rệt. Những lúc rảnh rỗi, đều lấy cuốn sách để tập vẽ theo các hình minh họa.

Iga đang vẽ đến loại ma thực thuộc dòng linh thảo. Phân loại hai loại ma thực khá đặc biệt là cỏ Chuông Gió và cỏ Linh Linh.

Cỏ Chuông Gió là một loại ma thực tấn công thuộc hệ Phong, còn cỏ Linh Linh chỉ là ma thực bình thường. Cỏ Linh Linh công hiệu gì đặc biệt nhưng tiếng chuông của nó vô cùng êm tai, tộc Yêu Tinh yêu thích.

Điểm đặc biệt của hai loại ma thực là bề ngoài cực kỳ giống , chỉ răng cưa phiến lá và màu sắc là chút sai biệt nhỏ. Răng cưa của cỏ Chuông Gió lớn hơn, màu sắc cũng đậm và xanh hơn một chút. Vì hình dáng quá tương đồng nên hai loại thường vẽ cạnh trong sách để giới thiệu.

Iga lấy hộp bút vẽ , đối chiếu hình minh họa cẩn thận lựa chọn màu sắc để tô điểm cho sự khác biệt giữa hai loại cây.

Jane xuống bên cạnh, tô màu cho bức vẽ.

Iga cô chằm chằm đến mức tự nhiên nên chủ động đặt bút vẽ xuống hỏi: “Cô Jane, cô cứ con mãi thế? Sao cô chơi với cô Mamie ạ?”

Bị một đứa trẻ hỏi tại chơi, cảm giác thật kỳ quái làm …… Jane dở dở : “Iga, con đặt bút xuống , cô chuyện với con.”

Thần thái của Jane hẳn là nghiêm túc nhưng cũng trang trọng hơn ngày thường, trông như thể cô đang chính sự cần bàn bạc.

Iga buông bút vẽ, hai bàn tay nhỏ đặt lên đầu gối và ngay ngắn .

Disia ở phía bên , trong tay đang cầm một chiếc sáo trúc thổi lên những tiếng vi vu loạn nhịp. Jane với : “Disia, con thể ngoài thổi sáo một lát ? Cô chuyện riêng với Iga.”

Disia chớp chớp mắt thu sáo . Cậu bò đến cạnh Iga, ngoan ngoãn xuống: “Cô Jane, con thổi sáo nữa , cô cứ ạ.”

Jane thấy thì bỗng dưng cảm thấy chột , cô tự nhiên : “Chuyện cô với Iga liên quan đến con , con cũng mà.”

Disia kỳ quái hỏi : “Chuyện của Iga liên quan đến con chứ? Cô ơi, rốt cuộc cô chuyện gì ạ?”

Iga lờ mờ dự cảm, đại khái đoán Jane định gì.

Jane thấy bé kiên quyết nên cũng chẳng nỡ cưỡng ép xua đuổi, cô khẽ thở dài một tiếng bắt đầu chuyện chính.

“Iga, con thích dì Mamie ?”

Iga gật đầu: “Con thích ạ, dì Mamie kiên nhẫn.”

“Vậy…… Sau khi rời khỏi cấm địa, con nguyện ý về sống cùng dì Mamie ?”

Disia , đôi mắt vốn tròn xoe từ từ rũ xuống, hai khóe miệng cũng trĩu , đang vui.

Iga đầu nháy mắt với một cái. Disia vẫn giữ khuôn mặt nhỏ lạnh tanh, trông vẻ tức giận nhưng vẫn cố nhịn xuống.

Jane thu hết sự tương tác của hai đứa trẻ tầm mắt, cô thầm cảm thấy dường như hai đứa nhỏ chuyện gì đó .

Iga trấn an Disia xong liền hỏi Jane: “Cô Jane, tại cô chỉ hỏi con mà hỏi Disia ạ?”

Jane im lặng hai giây thật: “Trường hợp của Disia đặc biệt. Sau khi rời khỏi cấm địa, thằng bé dọn vương cung để sống và tu hành cùng Bệ hạ.”

“Vậy con thể sống cùng Bệ hạ luôn ạ?”

Jane chậm rãi lắc đầu.

Iga gì nữa, rũ mắt xuống. Khuôn mặt nhỏ trắng nõn lộ rõ vẻ ủy khuất nhưng xen lẫn chút quật cường, khiến mà thấy vô cùng xót xa.

Một hồi lâu , Iga mới nghẹn ngào : “Cô ơi, con tách khỏi Disia ?”

Jane còn kịp gì thì Disia nhịn nổi nữa. Cậu ôm chầm lấy Iga và lớn: “Con tách khỏi Iga ! Con ở cùng Iga cơ! Nếu tách thì chúng con sẽ rời khỏi đây nữa!”

Iga tựa lòng Disia, lộ khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay. Đôi mắt màu xanh táo sũng nước Jane trân trân như làm tan chảy trái tim cô.

Jane lập tức đầu hàng: “Đừng ! Đừng mà —— Hai đứa bình tĩnh một chút, để cô nghĩ cách xem .”

Iga mắt lệ nhòa cô: “Cô ơi, thực sự cách ạ?”

Jane nghiến răng, đầu óc xoay chuyển cực nhanh: “Bệ hạ bận rộn, ngoài vương trữ thì ngài sẽ dẫn theo đứa trẻ nào khác. Tác động từ phía Bệ hạ chắc chắn là khả thi ——”

trong vương cung nếu chỉ thêm một đứa trẻ nữa thì Bệ hạ cũng chẳng để ý . Chỉ cần tìm một vị tinh linh tư cách cư trú trong vương cung làm giám hộ cho con là . Ừ đúng , chính là như , đơn giản.”

Đôi mắt Iga sáng lên: “Vậy những tinh linh nào thể ở trong vương cung ạ?”

Iga là tinh linh tự nhiên nên giám hộ của cũng bắt buộc là tinh linh tự nhiên. Với tiền đề , những nữ quan và thị vệ trong cung điện vốn là tinh linh thuần huyết hoặc hỗn huyết đều loại khỏi danh sách lựa chọn.

Các thành viên trong Hội đồng trưởng lão đều là tinh linh tự nhiên. Có hơn mười vị thâm niên cao và họ đều hành cung riêng trong vương cung.

hành cung của họ cách xa chỗ của Tinh Linh Vương là một chuyện, quan trọng là ngày thường họ cơ bản đều sống ở bên ngoài. Chỉ khi yến tiệc lớn hoặc hội nghị, họ mới thỉnh thoảng ở hành cung. Những tinh linh tự nhiên khác đang đảm nhiệm chức vụ cũng đều tình trạng tương tự.

Jane thử hỏi ý kiến của đứa nhỏ nhưng nhận đương nhiên là cái lắc đầu.

Jane buồn rầu : “Vậy thì chỉ còn hai vị tinh linh phù hợp với yêu cầu của các con thôi. Thư ký riêng của Bệ hạ là tinh linh tự nhiên và cũng luôn ở bên cạnh ngài. mà ——”

Jane ngại ngùng tiếp: “Cô ngày thường bận lắm, e là thời gian chăm sóc trẻ nhỏ .”

“Ồ……”

“Vậy còn một nữa là ai ạ?” Disia nhịn truy hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-8-thang-be-con-nho-chuyen-tu-luyen-khong-can-voi.html.]

Jane rơi sự im lặng quỷ dị. Thần sắc cô lộ vẻ rối rắm khó tả, dường như điều gì đó khó .

Iga ngơ ngác cô, bỗng nhiên nhớ một vấn đề mà bỏ qua đó ——

Trong nguyên tác, giám hộ của là Bea. khi Tinh Linh Vương nhắc đến với Jane thì cô một mực từ chối. Lúc đó Iga còn đang nghĩ liệu cốt truyện tiểu thuyết đổi chăng. biểu cảm lúc của Jane, nhận thứ lẽ đang về điểm xuất phát ban đầu.

Cá Mặn

Vị tinh linh khiến Jane thôi đó, khả năng cao chính là Bea. Bởi vì cô mới từ chối Tinh Linh Vương xong, nên lúc chắc hẳn đang mở lời với ngài thế nào.

Iga cảm thấy chột , thấy cô Jane khó xử nên lên tiếng: “Cô Jane ơi, là để con với Disia bàn bạc , tụi con sẽ suy nghĩ thêm ạ.”

Jane bỗng nhiên thở phào một , dường như thông suốt: “Các con cần trăn trở nữa, cô tìm thích hợp , cứ chờ kết quả từ cô nhé.”

Jane ôm hai đứa trẻ lòng, nhẹ nhàng vỗ về từng đứa: “Từ lúc các con còn sinh , hai quả tinh linh kết tinh nên các con dính chặt lấy . Sau khi đời, các con sớm tối mà lớn lên. Ràng buộc giữa hai đứa cũng sâu đậm chẳng kém gì những cặp song sinh đời từ cùng một quả tinh linh cả. Việc mạnh mẽ chia cắt các con chỉ làm hai đứa tổn thương mà thôi. Chúng nên làm như .”

Iga ngẩn ngơ bà: “Cô Jane…… Con xin .”

Jane khẽ : “Được Iga, tiếp tục tô màu cho bức vẽ nào. Disia, con cũng thể thổi sáo tiếp. Cô liên hệ với tinh linh giám hộ cho các con đây, hãy kiên nhẫn chờ kết quả của cô nhé.”

“Cô Jane, con cảm ơn cô ạ!”

Iga nhón chân hôn nhẹ lên má Jane một cái. Disia thấy thế cũng vội vàng học theo, hôn lên bên má còn . Jane hai đứa nhỏ dỗ dành đến mức vô cùng vui vẻ, cô hài lòng rời khỏi căn nhà gỗ.

Jane tìm gặp Mamie, thuật cuộc trò chuyện với hai đứa nhỏ và tiếc nuối thông báo rằng Mamie thể trở thành tinh linh giám hộ .

Mamie dự đoán điều từ nên cũng quá thất vọng. Cô nhạo Jane: “Đi quanh một vòng, cuối cùng vẫn tìm đến Bea. Biết thế thì lúc đầu hà tất từ chối Bệ hạ làm gì? Tự dưng đắc tội với cô .”

Jane hừ một tiếng: “Đều tại hai cái đuôi nhỏ quấy phá thôi, ngoài việc nuông chiều chúng thì còn cách nào chứ.” Trong lòng cô thực cũng chút hối hận, lúc đó từ chối quả thực cảm tính.

"Cũng may Bệ hạ đại lượng, sẽ chấp nhặt với !" Jane tự an ủi bản như .

Ishgard thực sự để tâm quá nhiều. Sau khi xong ý định của cô, ngài chỉ liếc cô một cái đầy thâm thúy đồng ý.

câu trả lời khẳng định của Ishgard, Jane vội vàng trở về báo tin cho hai đứa nhỏ.

Tuy rằng giám hộ khác nhưng chỗ ở gần, ảnh hưởng đến việc gặp mặt bồi đắp tình cảm mỗi ngày. Cả Iga và Disia đều cảm thấy hài lòng. Hai đứa quấn quýt quanh Jane ngừng làm nũng và cảm ơn, khiến Jane hớn hở, vô cùng mãn nguyện.

Sau khi Jane rời , Ishgard với tâm trạng cũng dậy rời khỏi hành cung.

Ngài xuyên qua hành lang dài đầy dây leo chằng chịt, bước qua một cây cầu nhỏ mang dấu vết cũ kỹ để tiến thế giới của biển hoa.

Bên cạnh biển hoa, một tinh linh mái tóc dài màu trắng nhạt đang xích đu, chậm rãi đung đưa qua . Nhìn từ xa, trông vẻ nhàn nhã, nhưng khi đến gần mới thấy ánh mắt đang phân tán, dường như đang về một nơi xa xăm nào đó mà thẫn thờ, thần sắc lộ vẻ mê mang.

Ishgard khẽ gọi tên : “Bea.”

Bea hồn, khi thấy tới là ngài thì đôi mắt khẽ sáng lên, vui vẻ dậy: “Chị, chị tới đây?”

Lúc Bea trông vẻ thanh lãnh, khó gần. khi lên, cách lập tức tan biến. Đôi mắt màu trắng bạc hà nhạt màu và trong vắt, trông chẳng khác nào một thiếu niên ngây thơ trải sự đời.

Vẻ mặt Ishgard dịu khi thấy . Ngài kéo Bea xuống, nhẹ giọng : “Ta tới để báo cho em một tin .”

Bea tò mò hỏi: “Là chuyện ạ?”

Ishgard : “Em còn nhớ hai đứa trẻ sinh ba năm ? Chúng sắp rời khỏi cấm địa đấy.”

Tất cả tinh linh đều đang mong chờ sự xuất hiện của hai đứa nhỏ đó, Bea thể quên !

Cậu kinh hỉ : “Vậy thì quá ! Em gặp chúng từ lâu lắm . Sau khi chúng ngoài, em thể đến tìm chúng chơi ?”

“Đương nhiên . Em chỉ thể chơi cùng chúng, mà còn thể trở thành tinh linh giám hộ cho một đứa trong đó.”

Bea ngẩn ngài, thần sắc còn hào hứng như lúc đầu nữa. Bea nắm chặt vạt áo, lo lắng hỏi: “ em chỉ là một tinh linh khuyết thiếu…… Để em chăm sóc một đứa trẻ liệu ạ?”

Nói đoạn, lén Ishgard một cái. Mọi chắc chắn sẽ chủ động nghĩ đến việc để chăm sóc trẻ nhỏ, hẳn là vì chị thiên vị nên mới giúp giành lấy cơ hội .

Trong lòng Bea cảm động mong chờ, nhưng đồng thời cũng lo âu: “Mọi liệu ý kiến gì ạ? Mia đây từng cũng làm giám hộ……”

Ishgard bình thản mỉm : “Tinh linh làm giám hộ cho bọn nhỏ thì nhiều lắm, nhưng chỉ họ thôi thì đủ, quan trọng là bọn nhỏ cũng đồng ý nữa.”

Ishgard kể cho Bea chuyện một trong hai đứa nhỏ tư chất của kế vị, ngài cảm thán: “Chúng giống như một cặp song sinh , vô cùng ỷ , căn bản thể tách rời. Disia sẽ ở trong vương đình với , còn Iga rời xa bé nên kiên trì chọn một giám hộ cũng sống trong vương đình.”

“Ngoại trừ em thì chỉ Aak là thỏa mãn điều kiện . em đấy, Aak bận, bản cũng ý định chăm sóc trẻ con, vì thế cơ hội mới rơi xuống chỗ em.”

“Vậy ý em thế nào? Bea, em nguyện ý trở thành giám hộ của Iga ?”

Bea thực sự vui mừng. Cậu ngờ chuyện như tìm đến theo cách , thấy thật quá may mắn!

Bea chút do dự, lập tức gật đầu đồng ý: “Chị ơi, em đồng ý! Em thề nhất định sẽ chăm sóc Iga thật !”

Ishgard mỉm nhạt, tâm trạng cũng trở nên .

Bea ngây ngô vui sướng một hồi chợt nhớ đến chuyện thiên phú: “Chị ơi, kiểm tra cho hai đứa nhỏ ? Thiên phú của Iga thế nào ạ?”

Ishgard khựng một chút, nhưng thần sắc vẫn bình thường: “Thiên phú của thằng bé cũng thường thôi, ở bậc 10.”

điều đó cũng cả. Thiên phú của Disia xuất chúng , Iga bình thường một chút cũng chẳng hề gì.”

Bea hề nghi ngờ, gật đầu một cách nghiêm túc: “Bậc 10 . Nếu Iga nỗ lực, thằng bé cũng thể tu luyện thành Pháp Thánh.”

Ánh mắt Ishgard dừng gương mặt nghiêm túc của , ngài rũ mắt xuống, khẽ đáp một tiếng: “Thằng bé còn nhỏ, cứ để nó chơi đùa thêm một thời gian , chuyện tu luyện cần vội.”

 

Loading...