Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 5 Ký ức truyền thừa vạn năng
Cập nhật lúc: 2026-03-18 04:06:14
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mamie nhanh chuẩn xong bữa sáng, cô bưng thức ăn lên bàn gọi Iga cùng Disia đang ở ngoài sân dùng bữa.
Iga trèo lên ghế ngay ngắn, lướt qua các món ăn bàn hỏi Mamie: “Cảm ơn dì, dì ơi, dì ăn cơm ?”
Mamie chống cằm đáp: “Dì dậy sớm nên ăn .”
“Dì ơi, con với Disia ăn nhé?”
“Ừm, các con mau ăn , đừng để đói nhé.”
Disia ghế, từ trong hộp lấy hai chiếc khăn tay nhỏ gấp gọn, thẹn thùng với Mamie: “Dì ơi, dì giúp chúng con đeo khăn với ạ.”
Tay các bạn nhỏ quá ngắn nên thao tác mấy thuận tiện, vì nhờ lớn giúp đỡ vẫn là cách nhanh chóng hơn cả.
Mamie đón lấy những chiếc khăn nhỏ đeo cổ cho hai đứa trẻ.
Công đoạn chuẩn bữa ăn xong xuôi, Disia lễ phép thông báo: “Cảm ơn dì, tụi con bắt đầu ăn đây ạ ~”
“Ừm.”
Hai thiên thần nhỏ cầm lấy chiếc nĩa xinh xắn, bắt đầu thưởng thức bữa sáng một cách yên lặng.
Cá Mặn
Mamie ngắm hai đứa trẻ nghiêm túc dùng nĩa ăn cơm, vì bàn tay quá nhỏ cầm chắc ly nên khi uống nước trái cây đặt nĩa xuống, dùng cả hai tay giữ chặt quai cầm, những động tác vụng về mà đáng yêu khiến cô càng càng thấy yêu mến.
Cô thầm nghĩ, hèn chi Jane bảo rằng hai đứa nhỏ thể tự chăm sóc bản . Chúng vẫn còn bé bỏng thế mà, thật sự là quá đỗi thông minh và ngoan ngoãn.
Mamie dường như quên bẵng hờn dỗi ngắn ngủi của Disia ngày hôm qua.
Ngay từ lúc mới đến, Mamie nắm rõ thói quen sinh hoạt của hai đứa trẻ qua lời kể của Jane, nên nàng kiểm soát lượng thức ăn khá , khi Iga và Disia ăn xong cọng cỏ Cạc Cạc cuối cùng thì bụng cũng vặn no nê chứ hề cảm thấy quá căng.
Mamie dùng ma pháp nhanh chóng làm sạch bộ đồ ăn, lúc Disia xoa xoa chiếc bụng nhỏ tròn trịa hỏi nàng: “Dì ơi, con với Iga ngoài chơi ạ?”
Mamie khẽ gật đầu: “Được chứ, nhưng vì các con mới ăn xong nên chạy quá nhanh, nào?”
“Dạ.” Disia đáp lời bám tay vịn bò xuống ghế, đó sang kéo tay Iga.
Hai bé con vẫy tay chào tạm biệt Mamie dắt tay bước khỏi cửa.
Do hai đứa trẻ thức dậy muộn nên khi chúng ngoài, mặt trời lên cao và tỏa ánh nắng chói chang đến nhức mắt.
Hai bạn nhỏ dắt tay trốn bóng cây, Iga chợt nảy ý định về: “Cậu ở đây đợi tớ nhé, tìm dì Mamie xin cái mũ đây.”
Disia yên tại chỗ: “Ừm!”
Iga lạch bạch chạy , còn Disia thì ngoan ngoãn chờ .
Cảm thấy buồn chán, quanh một vòng bỗng sáng mắt lên khi thấy một nhành dây leo đang quấn quanh cột đá gần đó.
Disia nhón chân chạm nhành cây, sợi dây leo cảm nhận tiếng gọi của liền chủ động rủ xuống một chút để chạm đầu ngón tay .
Những luồng sáng xanh biếc từ đầu ngón tay Disia bay lặn sâu bên trong cây.
Dưới sự tưới tắm của ánh sáng xanh, một đoạn mầm nhỏ nhanh chóng sinh trưởng, nảy những nhánh mới và nở rộ những bông hoa trắng tinh khôi. Nhành cây chủ động tách khỏi dây leo nhẹ nhàng rơi xuống lòng bàn tay Disia.
Disia vui vẻ giơ nhành hoa lên ngắm nghía, đúng lúc Iga cũng cầm theo hai chiếc mũ rơm trở .
Cậu tự đội một chiếc, chiếc còn thì đội lên đầu cho Disia. Iga giúp bạn điều chỉnh vị trí hài lòng : “Được , thế thì sợ nóng nữa nhe!”
Vừa dứt lời, Disia lập tức giơ tay cuộn nhành dây leo mới hái thành một vòng tròn lồng chiếc mũ của Iga.
Có lẽ do nắng sưởi nên đôi má Disia đỏ bừng, hưng phấn reo lên: “Iga quá!”
Iga chạm tay những bông hoa nhỏ mũ, trong lòng cũng thấy vui lây: “Thật ? Tôi cũng soi gương xem thử quá, nhưng mà mới chạy chạy một ...”
Đường lối cũng khá mệt nên Iga chạy thêm chuyến nào nữa.
Disia chớp chớp mắt, đôi đồng t.ử màu xanh trúc khẽ xoay tròn như đang nảy ý định gì đó.
Cậu nhẹ nhàng nâng tay vẫy nhẹ, các thủy nguyên tố trong khí cảm nhận lực kéo liền hiện lên xung quanh, hội tụ thành một dòng nước xanh lam trong vắt tựa như dải lụa quấn quanh cánh tay ngưng kết thành một tấm gương nước ngay cột đá.
Disia chỉ tay gương nước hào hứng bảo Iga: “Iga xem , biến một cái gương nước, mau soi !”
Iga vốn trợn tròn mắt ngay từ khi thủy nguyên tố xuất hiện, kinh ngạc hỏi: “Cậu cả thủy ma pháp ?! Disia, học từ khi nào thế, là cô Jane dạy ?”
hẳn là cô Jane ma pháp hệ thủy nhỉ!
Disia nghiêng đầu đáp: “Tôi mới học thôi, cô Jane dạy mà là tự tìm thấy trong ký ức truyền thừa đấy!”
Iga lặng .
Được , quả hổ danh là nhân vật chính, đúng là một thiên tài, ma pháp là ngay .
Iga lời giải thích đó thuyết phục nên còn thắc mắc về ma pháp nữa mà chỉ lo chỉnh mũ gương nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-5-ky-uc-truyen-thua-van-nang.html.]
Kiếp , màu tóc và màu mắt của Iga vốn khác biệt so với những xung quanh, đó là một màu nhạt pha chút trắng và ánh kim. Vì màu tóc mà thường hỏi bạch tạng , hoặc lầm tưởng là nước ngoài con lai.
Màu tóc ở hai đời gần gũi, diện mạo giống đến chín phần, nên khi gương, thấy giống hệt phiên bản thu nhỏ của chính ở kiếp và gần như cảm giác lạ lẫm nào.
Tất nhiên, ở đời trông phần xinh xắn hơn, mái tóc sáng màu như phủ một lớp hào quang rực rỡ ánh mặt trời, đôi mắt màu xanh táo cũng trong trẻo và tràn đầy sức sống.
Iga say sưa ngắm nghía trong gương và cảm thấy vô cùng hài lòng với vòng hoa mũ.
Cùng lúc đó, hình ảnh hai đứa trẻ trò chuyện và chơi đùa cũng đang hiện lên trong một tấm gương nước khác.
Jane hiện đang ở trong hành cung của Tinh linh vương Isgard, cô cùng ngài quan sát việc đang diễn với hai đứa trẻ ở vùng cấm địa.
Thấy Disia thể tự học thủy ma pháp thông qua ký ức truyền thừa, Isgard khẽ nhướng mày: “Có đủ tri thức truyền thừa nên thể tự học mà cần thầy dạy, thiên phú ma pháp của Disia chắc hẳn , ngươi cần quá lo lắng .”
Sắc mặt Jane vẫn mấy khá khẩm: “Thiên phú hệ thủy của Disia như , chẳng lẽ thằng bé là Thủy tinh linh ?”
Thuộc tính của tinh linh thuần huyết hỗn huyết thường kế thừa từ cha , nhưng tự nhiên tinh linh thì khác.
Thuộc tính của tự nhiên tinh linh ngẫu nhiên và ban đầu sẽ ở trạng thái ẩn, vẻ ngoài trông chẳng khác gì Sâm tinh linh.
Muốn thức tỉnh thuộc tính thì bắt buộc tiến hành kiểm tra thiên phú, khi xác định thuộc tính mới thể đến tộc địa tương ứng để thực hiện quá trình thức tỉnh và chuyển hóa.
Nếu thuộc tính chính của Disia là hệ thủy, điều đó nghĩa là khi thức tỉnh, bé đến sống tại tộc Thủy tinh linh chứ thể ở rừng tinh linh nữa.
Isgard quan sát kỹ diện mạo của Disia lắc đầu: “Màu tóc thằng bé là màu bạc xám, mắt màu xanh trúc, qua thì vẻ liên quan đến hệ thủy cho lắm.”
Thực tế, thuộc tính thiên phú của Tộc Tinh linh thể phần nào đoán qua màu tóc và màu mắt, ví dụ như Jane tóc màu lục khổng tước và mắt màu thần sa nên thiên phú chính của cô là hệ mộc, phụ tu hệ hỏa. Còn Mamie tóc màu xanh tùng đậm và mắt màu xanh biển nên nàng mạnh về hệ mộc và phụ tu hệ thủy.
Đối với đại đa tinh linh, cách phán đoán gần như bao giờ sai lệch.
Thế nhưng màu tóc của Iga và Disia vô cùng đặc biệt, một đứa ánh kim nhạt, một đứa bạc xám, trong tộc từng xuất hiện màu tóc nào như thế cả.
Màu tóc khác biệt dường như cũng là bằng chứng khẳng định hai đứa trẻ chính là Thánh t.ử trong lời tiên tri, sinh mang mệnh cách phi thường.
Jane ngập ngừng: “Bệ hạ, một thỉnh cầu.”
Isgard nàng khẽ gật đầu: “Ngươi .”
“Tôi nhờ ngài bí mật tay, tiến hành kiểm tra thiên phú sớm cho Iga và Disia.”
“Đá thử nghiệm thiên phú cũng vật gì quá quý giá, ngươi cần báo cáo với mà cứ tự kiểm tra cho chúng là .”
Jane bất đắc dĩ đáp: “Thực tế làm , nhưng hiểu kết quả từ đá thử nghiệm hỗn loạn, thể đo chính xác thiên phú ma pháp của hai đứa nhỏ.”
Isgard thì khẽ trầm ngâm.
Jane vốn là một Pháp Thánh, đá thử nghiệm cô dùng chắc chắn loại kém chất lượng. Nếu ngay cả cô cũng đo kết quả thì vấn đề chỉ thể ở bản hai đứa trẻ mà thôi.
Isgard im lặng hồi lâu, còn Jane thì đầy lo âu thấp thỏm chờ đợi mà rõ ngài đang suy tính điều gì.
Một lúc , Isgard mới lên tiếng: “Nếu , chúng hãy xem thử một chuyến xem .”
Lúc , tảng đá trong lòng Jane mới nhẹ nhàng hạ xuống.
Tại vùng cấm địa, Mamie nhận tin nhắn từ Jane và rằng cô cùng bệ hạ Isgard sẽ ghé qua khi các bé ngủ.
Mamie suy nghĩ một lát đặt một chậu hoa Tinh Miên tác dụng trợ giấc ở đầu giường hai đứa nhỏ. Loại ma hoa tỏa hương giúp tinh linh chìm giấc ngủ sâu mà hề gây hại cho cơ thể.
Iga và Disia tuy sáng nay dậy muộn nhưng đến tầm trưa vẫn thấy buồn ngủ, vì buổi ngủ trưa vẫn diễn đúng giờ.
Sau khi dạo một vòng cho tiêu cơm, hai đứa trẻ về phòng và ngạc nhiên khi thấy một chậu ma thực lạ lẫm đặt ở đầu giường.
Iga kiễng chân bám thành giường quan sát, chậu hoa đang nở rộ những cánh màu tím nhạt, ở giữa là mười mấy hạt nhụy màu bạc lấp lánh như dải ngân hà trong đêm tối, mang một vẻ vô cùng mộng ảo.
Cảm thấy lạ lùng, Iga bò đến bên cạnh Disia thì thầm: “Disia ơi, dì Mamie đặt chậu hoa Tinh Miên ở đầu giường tụi thế nhỉ?”
Iga vốn coi cuốn bách khoa thư về ma thực như truyện giải trí lúc rảnh rỗi, tuy nhớ hết loại nhưng hoa Tinh Miên đúng là loại .
Disia đang ngay ngắn giường với hai bàn tay múp míp đặt bụng, tư thế ngủ quy củ. Nghe Iga hỏi, chớp mắt nhanh chóng tìm kiếm thông tin về “hoa Tinh Miên” trong ký ức truyền thừa.
Sau khi hiểu , nhận định: “Chắc là dì Mamie lo tụi ngủ đấy.” Thực lúc cũng thấy buồn ngủ lắm.
Iga bảo: “Có định ngủ trưa đấy?”
Một làn gió nhẹ từ cửa sổ thổi qua, lay động những bông hoa Tinh Miên và làm rơi vài hạt bụi bạc. Disia hít phấn hoa liền ngáp một cái: “Lúc nãy thì nhưng giờ thấy buồn ngủ .”
Iga ở gần chậu hoa hơn nên hít nhiều phấn hoa hơn, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến. Cậu nghĩ thầm lẽ đúng như lời Disia , nên bận tâm đến chậu cây đó nữa mà xuống giường chuẩn ngủ.
Dưới tác động của hoa Tinh Miên, hai đứa nhỏ nhanh chóng chìm giấc nồng. Lúc , ba vị tinh linh trưởng thành chờ đợi từ lâu mới bắt đầu hành động, họ thi triển ma pháp và cùng xuất hiện trong căn phòng nhỏ.
Isgard tiến gần giường, lặng lẽ ngắm gương mặt khi ngủ của hai đứa trẻ đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của Iga, ngài bỗng lên tiếng: “Màu tóc của Iga thực nét giống với Bea, nhưng rực rỡ và sáng hơn màu tóc của Bea nhiều.”
Sắc mặt Jane lập tức đổi, Mamie cũng ngẩn , định gì đó thôi, trong ánh mắt giấu nổi vẻ lo âu.