Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 4 Tôi rất lo về kết quả thiên phú của chúng

Cập nhật lúc: 2026-03-18 04:05:34
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Iga và Disia cành Cây Mẹ chơi đùa suốt nửa buổi, mãi đến khi trời sầm tối, Iga mới nắm tay Disia lắc lắc: “Disia ơi trời tối , sợ, chúng về thôi ?”

Disia bỗng chốc tỉnh táo hẳn, vội vàng đáp: “Được, chúng về thôi!”

Disia ôm lấy Iga, ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ cam đoan: “Iga đừng sợ nhé, sẽ bảo vệ thật !”

Iga khẽ đáp một tiếng nắm lấy tay , hai tiểu tinh linh cùng dang rộng đôi cánh, chậm rãi bay xuống gốc cây.

Lúc sắp chạm đất, hai đứa nhỏ theo thói quen lảo đảo một cái ngã bệt xuống đất.

Bọn họ bật hi hi ha ha.

Jane cùng Mamie từ một phía bước , đỡ hai đứa nhỏ từ đất dậy.

Jane véo nhẹ mũi Disia, dỗi dằn hỏi: “Cười vui vẻ như là hết giận ?”

Disia mong chờ cô: “Iga bảo là chúng con cũng thể cần chơi với những tiểu tinh linh khác, đúng thế ạ?”

Jane liền đưa mắt về phía Iga.

Iga lôi kéo tay Disia quơ quơ: “Disia thấy con chơi với những tiểu tinh linh khác sẽ vui, và con cũng cảm thấy như .”

Jane bật : “Hai đứa tính chiếm hữu với mạnh thật đấy……”

“Tuy rằng cảm thấy việc các con làm quen thêm nhiều tiểu tinh linh sẽ hơn. nếu các con thì cứ tùy ý . Các con thấy vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.”

Disia lời , nụ môi càng thêm rạng rỡ.

Mamie lặng lẽ họ mà gì.

Jane và Mamie đưa hai tiểu tinh linh về nhà gỗ, trông chừng hai đứa tắm rửa xong xuôi chuẩn thêm một chút thức ăn.

Iga và Disia bay nhảy suốt một buổi chiều còn liên tục sử dụng ma pháp nên sớm mệt lử.

Sau khi ăn xong và tắm rửa thơm tho, hai đứa nhỏ bế lên giường, đầu ghé sát thủ thỉ vài câu ngủ lúc nào .

Jane cùng Mamie bên cạnh giường, hai đứa trẻ với ánh mắt đầy dịu dàng.

Chờ khi xác định bọn trẻ ngủ say, Mamie mới với Jane: “Iga và Disia quan hệ thật đấy, đứa cũng đều đứa .”

Jane nhẹ giọng đáp: “Từ lúc còn là những trái tinh linh, chúng sát cạnh . Sau khi đời càng quấn quýt ngày đêm, từng rời xa nửa bước, nên việc ỷ cũng là lẽ thường tình.”

“Chúng ỷ như thì khi rời khỏi cấm địa, bên cạnh, khi đối mặt với những tinh linh và môi trường xa lạ cũng sẽ bớt sợ hãi và thích nghi nhanh hơn.”

Mamie khẽ gật đầu, cô một lát nhắc sang chuyện khác: “Chúng sắp tròn ba tuổi , ma lực trong cơ thể cũng sắp định. Không lâu nữa chắc hẳn sẽ tiến hành kiểm tra thiên phú…… Chẳng thiên phú của hai đứa nhỏ thế nào.”

Mamie tỏ vô cùng lo lắng: “Trạng thái của Cây Mẹ kém như , lúc hai đứa mới sinh cơ thể cũng , thậm chí còn chẳng thể cư trú bên ngoài cấm địa…… Tôi lo cho kết quả kiểm tra thiên phú của chúng.”

Jane giữ im lặng.

Suốt ba năm qua, hai tiểu tinh linh đều do một tay cô chăm sóc khôn lớn, ai hiểu rõ tình trạng sức khỏe của chúng hơn cô.

Những điều Mamie lo lắng cũng chính là nỗi sầu lo của Jane, cô thậm chí lén dùng đá thử nghiệm để mong mức độ thiên phú của chúng…… rõ vì nguyên nhân gì, kết quả cô thử luôn hỗn loạn, thể dùng để phán đoán.

Trong lòng Jane đầy rẫy những cảm xúc phức tạp, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên : “Chúng là những tinh linh tự nhiên mà tộc Tinh Linh mong mỏi suốt 500 năm mới . Dù thiên phú cũng quan trọng, chúng đều là báu vật của tộc Tinh Linh.”

Mamie ngập ngừng thôi.

Jane ngước mắt, lạnh lùng cô: “Cô tán thành lời của ?”

Mamie thở dài: “Tôi chỉ nhắc cô rằng, vì lời tiên tri nên nhiều tinh linh trong tộc đang đặt kỳ vọng chúng, hy vọng chúng thể mang sự đổi cho tộc Tinh Linh.” Nếu thiên phú của hai đứa trẻ đạt tới mong đợi của các tinh linh thì ……

Tuy rằng phần lớn trong tộc đều suy nghĩ giống như Jane và Mamie, nhưng họ dám đảm bảo tất cả tinh linh đều giữ lý trí.

Bị buộc rời xa Cây Mẹ suốt 500 năm qua, trạng thái tinh thần của nhiều tinh linh chút bất .

Jane im lặng hồi lâu lấy một miếng thẻ gỗ giao cho Mamie: “Đây là lệnh bài thủ vệ cấm địa, cô cũng định rời ngay, hãy trông coi cấm địa hai ba ngày, cần một chuyến.”

Mamie nhận lấy thẻ gỗ, ngước cô: “Cô định làm gì ?”

Jane nhạt một tiếng: “Tôi thì làm gì chứ? Tôi định tìm Vương để thương lượng đối sách.”

Thấy Jane định tự ý hành động, Mamie can thiệp thêm nữa. Chỉ là cô vẫn còn chút lo lắng: “Hai ba ngày lâu quá ? Sáng mai cô kịp về ? Tôi sợ chúng thức dậy thấy cô sẽ nháo mất.”

Jane liền thấp giọng: “Hai cái đứa nhỏ chỉ cần là đủ , chẳng nhớ tới . Cô cứ yên tâm .”

Mamie khó xử : “ mà, cũng thạo việc chăm sóc trẻ con lắm……”

Jane khẽ nhướng mày: “Chúng đều là những đứa trẻ thông minh, sẽ tự chăm sóc bản thôi.”

“…… Nói như thì vẻ thiếu trách nhiệm quá ?” Mamie cạn lời, nhịn mà phàn nàn.

Jane trầm ngâm: “Nghe cô thì cũng chút đúng, nhưng cô sẽ hiểu thôi.”

Suy nghĩ một lát, cô tiếp: “Tôi sẽ cố gắng về tối mai.”

“Như còn .” Mamie nhận lấy thẻ gỗ bảo hộ.

Dặn dò xong, Jane đến bên giường nhỏ, ngắm gương mặt ngủ say điềm tĩnh của hai tiểu tinh linh một lát, đó khoác áo choàng lên, đội ánh trăng rời khỏi cấm địa ngay trong đêm để tiến về phía vương đình.

Mamie mân mê thẻ gỗ bảo hộ, bất đắc dĩ : “Mấy năm gặp, tính tình của cô cũng đổi thật nhiều……”

yên tại chỗ một lúc dậy, lặng lẽ trở về phòng chuẩn nghỉ ngơi.

Một đêm trôi qua trong tĩnh lặng.

Hôm qua hai tiểu tinh linh quá mệt mỏi nên giấc ngủ sâu và ngon. Khi Iga mở mắt thức dậy, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, tràn đầy sức sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-4-toi-rat-lo-ve-ket-qua-thien-phu-cua-chung.html.]

Cậu dang hai tay vươn vai, sang Disia vẫn đang ngủ khì bên cạnh đưa tay đẩy đẩy nhóc.

“Disia, tỉnh dậy nào, đến giờ rời giường .”

Đôi tai nhọn của Disia khẽ giật giật, khi bắt giọng của Iga, nhóc ngáp nhẹ một cái dụi mắt tỉnh dậy, mơ màng hỏi: “Trời sáng ?”

“Mặt trời chiếu đến m.ô.n.g kìa, cứ như nướng cháy .”

Disia thấy thế liền vội vàng mở mắt, lúc dậy còn đưa mắt xuống m.ô.n.g , thấy tàn lửa mới yên tâm, thuận tiện lườm Iga một cái.

Iga hì hì, lộ những chiếc răng nhỏ xíu như hạt gạo.

Disia tỉnh táo hẳn, nhóc ghé sát cửa sổ thò đầu ngoài cảm thán: “Hôm nay chúng dậy muộn quá!”

Iga thắc mắc: “Sao hôm nay cô Jane gọi chúng dậy nhỉ?”

Iga gạt bỏ nỗi thắc mắc trong lòng, tiên kéo Disia dậy để mặc quần áo.

Các tiểu tinh linh còn quá nhỏ ham chơi, nếu mặc trang phục quá phức tạp thì lúc nô đùa may vấp ngã, các phụ kiện trang trí dễ làm tổn thương làn da non nớt, vì quần áo Jane chuẩn cho chúng đều đơn giản, mộc mạc và đề cao sự thoải mái.

Cánh tay của tiểu tinh linh ngắn ngủn và mập mạp, quần áo dù đơn giản nhưng khi mặc cũng tốn kha khá sức lực của hai đứa. May mà hai đứa thể hỗ trợ lẫn để chỉnh sửa và kéo vạt áo, một hồi loay hoay như đang chơi đùa, chúng cũng mặc xong quần áo một cách dáng.

Iga và Disia cầm lấy chậu nhỏ và khăn tay đặt giá cạnh cửa bưng chậu ngoài.

Bên ngoài nhà gỗ trong sân một hồ nước nhỏ thể tự động dẫn nước. Đó là một vật phẩm luyện kim, công năng tương tự như vòi nước hiện đại.

Hai đứa xếp hàng chờ nước đầy chậu, đó dùng khăn tay thấm ướt chậm rãi rửa mặt đ.á.n.h răng.

Mamie thấy động tĩnh liền mở cửa bước , xuống cạnh hai đứa, ánh mắt chuyển từ cái chậu sang quần áo của chúng, tò mò hỏi: “Hai đứa tự mặc quần áo ? Lại còn tự rửa mặt nữa?”

Iga tò mò hỏi ngược : “Những tiểu tinh linh bên ngoài làm ạ?”

Disia kéo khăn tay xuống một chút để lộ đôi mắt tròn xoe, nhóc uất ức lườm Iga một cái, ý bảo tò mò về những tiểu tinh linh khác!

Mamie chống cằm : “Ở lứa tuổi thì các con vẫn còn nhỏ mà.”

Ba tuổi đối với tuổi thọ của con là trẻ con, huống chi là đối với tinh linh. Tinh linh tuổi thọ dài, ngay cả một tinh linh bình thường cũng sống thọ gấp mấy chục con , nên một đứa trẻ ba tuổi ở tộc Tinh Linh chẳng khác gì đứa trẻ ba tháng tuổi của loài cả.

Iga chớp chớp mắt bàn luận thêm về vấn đề nữa, vắt khô khăn lau sạch mặt.

Disia kéo kéo ống tay áo của Mamie hỏi: “Dì Mamie ơi, cô Jane ạ?”

Mamie giải thích: “Cô Jane việc vắng một lát, chắc hai ngày nữa mới về.”

Tuy rằng Jane bảo sẽ cố gắng về ngay trong đêm nay, nhưng Mamie quyết định cứ thời gian rộng một chút để đề phòng trường hợp phát sinh.

“Cô Jane nhờ dì giúp chăm sóc các con, nếu mong gì thì cứ với dì, dì sẽ giúp các con giải quyết.”

Disia liền chau mày, định gì đó nhưng Iga lắc tay ngăn .

Iga ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ, thưa dì.”

“Dì ơi chúng con đói , dì thể chuẩn chút gì đó cho chúng con ăn ạ?”

Mamie vui vẻ đáp: “Được chứ, các con ăn gì nào? Dì sẽ làm cho.”

Disia hào hứng : “Dì ơi, con nếm thử loại đồ uống làm từ băng tuyết mà dì kể hôm qua!”

Mamie thì gượng: “Các con còn nhỏ quá, lẽ thể ăn món đó , sẽ đau bụng đấy.”

“Hóa ạ……” Disia lặng lẽ cô, mè nheo đòi hỏi nhưng ánh mắt Mamie thoáng chút nghi ngờ.

Mamie chút chột liền dời tầm mắt chỗ khác.

Iga lễ phép : “Dì ơi, con một bình nước quả nhung nhung, còn Disia một bình nước quả cầu vồng, đó chúng con ăn thêm một ít mận xanh và cỏ cạc cạc là đủ ạ.”

Cá Mặn

là một thực đơn dinh dưỡng lành mạnh!

Mamie vội vàng đồng ý: “Được , các con chờ một lát nhé.”

“Cảm ơn dì ạ ~”

Mamie mỉm nhanh chóng trở phòng chuẩn đồ ăn.

Thấy bóng dáng cô biến mất, Disia liền phàn nàn với Iga: “Dì bên ngoài nhiều món ngon trò lạ, nhưng lúc đòi thì dì chẳng cho.”

Iga nhịn mà bật , đứa trẻ đúng là thật thú vị.

Disia hiểu cái gì, nhưng thấy Iga vui vẻ thì tâm trạng cũng lên, còn tơ tưởng đến món kem tuyết nữa.

Disia tò mò hỏi: “Tại cô Jane bỏ thế nhỉ?”

Iga suy nghĩ một chút đáp: “Có lẽ cô xa , chắc đang trốn ở chỗ nào đó lén quan sát chúng đấy.”

Disia khó hiểu: “Ơ? Tại làm thế?”

Iga nhún vai: “Có thể là cô lo chúng xa cô sẽ thấy nhớ, nên mới sắp xếp cho chúng ở riêng với dì Mamie để tập làm quen thôi.”

Disia liền buồn thiu: “Hóa …… Nếu cô Jane thể cùng chúng ngoài thì mấy, vẫn ở cùng cô. Hình như bây giờ bắt đầu thấy nhớ cô .”

Iga đầu bóng dáng bận rộn của Mamie trong nhà gỗ, đưa ngón trỏ lên môi Disia hiệu: “Suỵt ——”

“Đừng mà, dì Mamie cũng lắm. Dì cũng thích chúng , thấy những lời sẽ buồn đấy.”

Disia vội vàng che miệng, ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy nữa.”

Iga xoa xoa mặt nhóc: “Ngoan lắm.”

Bên trong nhà gỗ, Mamie đang ép nước quả cũng khỏi mỉm . Cô bất giác lắc đầu, đôi lông mày tinh tế cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn.

 

Loading...