Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 2 Nam chính trong Thần Khải, đứa con cưng của vận mệnh trên lục địa Yahi
Cập nhật lúc: 2026-03-18 04:03:31
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 2 Nam chính trong Thần Khải, đứa con cưng của vận mệnh lục địa Yahi
Sau giờ trưa, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua những tán lá loang lổ, khẽ chiếu lên gương mặt đang ngủ say của đứa trẻ giường.
Mái tóc màu kim nhạt của nắng nhuộm lên một tầng hào quang mờ ảo, làn da trắng ngần gần như trong suốt. Vẻ ngoài khiến trông giống như một búp bê bằng thủy tinh, mang một vẻ tinh xảo và hư ảo đến lạ kỳ.
Đứa trẻ khẽ ngáp một cái, đôi hàng mi nhạt màu rung động chậm rãi tỉnh giấc cơn mộng mị. Cậu dậy.
Đứa trẻ tên là Iga, trong ngôn ngữ tinh linh âm gần giống với Enya, mang ý nghĩa là "Buổi sớm mai".
Iga dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, bàn tay nhỏ nhắn quờ quạng sang bên cạnh nhưng chỉ chạm .
Cậu sang bên , phía ga giường lộn xộn chứng tỏ đó , nhưng hiện giờ nọ rời .
Vẻ mặt Iga lộ vẻ hoang mang, đưa tay vò rối mái tóc vài cái.
Cậu lắc đầu bám mép giường, loay hoay tụt xuống mặt đất và nhặt đôi giày vải nhỏ tự mang chân.
Sau đó tiến đến bên chiếc bàn nhỏ, xách ấm tự rót cho một ly nước trong. Cậu dùng hai tay nâng ly, uống ực một hết sạch chén nước.
Sau khi giải khát, mở cửa khu vườn nhỏ nhà. Trong vườn trồng vài gốc cây non, Iga lượt kiểm tra từng cây một tưới nước cho chúng.
Làm xong những việc , rời ngay mà đan hai tay kết ấn, miệng niệm một chuỗi chú ngữ dài nhưng lắt léo.
Chú ngữ dứt, những đốm sáng xanh non từ trút xuống, dịu dàng thấm sâu bên trong những mầm cây .
Cảm nhận sự tồn tại của đốm sáng, những phiến lá thưa thớt của cây non rung rinh mạnh mẽ. Chúng cố gắng vươn lá về phía những đốm sáng, nuôi hy vọng thể hấp thụ nhiều năng lượng hơn những "bạn đồng hành" bên cạnh.
Sau khi nuốt gọn các đốm sáng, cây non rõ ràng cao lên một chút, phiến lá cũng trở nên bóng mượt hơn. Những vụn sáng li ti vẫn còn vương bề mặt lá, lấp lánh sự thanh khiết ánh mặt trời.
Thứ Iga niệm chính là ma chú "Sinh Trưởng", còn những đốm sáng thoát từ cơ thể chính là ma lực.
Nhìn thấy những gốc cây non sự biến đổi rõ rệt khi nhận ma lực của , Iga khẽ cong môi nở một nụ mãn nguyện.
Dù mới chỉ theo học hai ngày nhưng xem pháp thuật của cũng tệ lắm .
Iga thưởng lãm thành quả gieo trồng một lát chắp tay lưng thong thả về.
Mới vài bước, va một đứa trẻ tinh linh khác đang hấp tấp chạy tới, cả hai cùng ngã xuống đất.
Đứa trẻ mái tóc ngắn màu xám bạc và đôi mắt màu xanh trúc thanh tĩnh. Sợi tóc xám bạc mang vẻ huyền bí nội liễm, đôi mắt xanh gợi lên cảm giác bình thản trầm mặc. Nếu chỉ bề ngoài mà bàn đến tính cách, đứa trẻ luôn tạo cảm giác như một "ông cụ non" vô cùng đáng tin cậy.
Cậu nhóc sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với Iga, hiện tại họ là hai tiểu tinh linh tự nhiên duy nhất của tộc. Họ sớm tối bên từ lúc mới lọt lòng, từng rời xa dù chỉ một ngày, thậm chí ngủ cũng chung một giường nên Iga hiểu hơn bất cứ ai.
Iga rõ tính cách của đứa trẻ thực trái ngược với vẻ ngoài. Cậu chẳng hề trọng mà dính , còn cực kỳ làm nũng.
Dưới sự tương phản đó, Iga cảm thấy một nét đáng yêu khó tả, lẽ đây chính là "sự cuốn hút từ những thái cực đối lập"?
Cậu nhóc đáng yêu, nhưng điểm đặc biệt nhất của sự dễ thương mà chính là tên gọi và phận.
Cậu tên là Disia, trong tiếng tinh linh là Devxia, mang ý nghĩa là "Vầng trăng vĩnh hằng giữa đêm đen". Cái tên kèm với một phận khác, một phận mà chỉ Iga mới ...
Disia chính là nam chính trong tiểu thuyết Thần Khải, cũng là đứa con cưng của vận mệnh lục địa Yahi .
Iga vốn là xuyên . Lúc đầu hề đang ở , mãi cho đến khi những lớn trong tộc đặt tên cho đứa trẻ sinh cùng đợt với , mới bàng hoàng nhận bản xuyên thư.
Sinh ở tộc Tinh Linh, đôi bạn thanh mai trúc mã tên là Iga và Disia, thêm Cây Mẹ Sinh Mệnh đang dần khô héo... Quá nhiều sự trùng hợp khiến điều thể là ngẫu nhiên nữa.
Đối với việc xuyên thư, Iga chấp nhận khá bình thản. Dù phận của trong nguyên tác là pháo hôi với kết cục chẳng mấy , nhưng khách quan mà , kết thúc của tinh linh Iga đến 90% là do của chính bản nhân vật đó.
Cách giải quyết kết cục thực cũng đơn giản. Chỉ cần Iga đột nhiên nảy ý tưởng điên rồ, tự làm khó đời bằng mấy loại pháp trận tà ác, cơ bản sẽ bao giờ vết xe đổ cũ. Chỉ cần sức mạnh cưỡng ép từ hào quang cốt truyện, Iga tin rằng tương lai của ở tộc Tinh Linh vẫn triển vọng.
Còn nếu thực sự hào quang cốt truyện can thiệp... thì cứ tới tới đó , sống cho hiện tại mới là quan trọng nhất. Sống một đời, Iga nghĩ thoáng.
Iga đ.â.m ngã xuống, m.ô.n.g nhỏ chạm đất ê ẩm nhưng đau. Ngược , Disia quỳ mặt đất nên đầu gối đỏ một mảng, giờ phút đang xuýt xoa vì đau.
Iga đỡ Disia dậy, thấy đầu gối bạn nhỏ trầy da liền khẽ nhíu mày, oán trách: "Sao chạy mà vội vàng thế?"
Disia chớp chớp mắt, bĩu môi lẩm bẩm: "Iga ơi, chân đau quá."
Iga bảo chờ một chút chạy phòng lấy một chiếc vỏ sò. Khi các tiểu tinh linh chơi đùa thì việc va chạm là tránh khỏi, nên cô Jane để sẵn t.h.u.ố.c mỡ trong phòng và dạy cả hai cách dùng. Nếu cô mặt, họ thể tự xử lý các vết thương nhẹ.
Iga mang linh hồn lớn nên chơi đùa chừng mực, từng dùng đến thuốc. Disia thì ngược , là khách quen của loại t.h.u.ố.c mỡ .
Thấy Iga cầm vỏ sò , Disia tự nhiên bệt xuống đất, kéo ống quần ngắn lên cao bằng ánh mắt đáng thương. Iga mở vỏ sò, dùng chiếc thìa nhỏ múc một ít t.h.u.ố.c mỡ trông như nước nhưng đặc, nhẹ nhàng bôi lên vết trầy.
Loại t.h.u.ố.c đặc chế tác dụng nhanh. Chỉ vài giây , vết thương lành lặn, để chút sẹo dấu vết nào.
Iga khẽ chạm chỗ bôi thuốc: "Còn đau ?"
Disia nhăn mặt buồn bã: "Hình như vẫn còn đau ."
Iga mỉm , cúi xuống thổi nhẹ vết thương: "Thổi một cái là đau đớn bay mất ngay thôi!"
Disia nghiêm túc cảm nhận một chút vui vẻ reo lên: "Hết đau thật ! Iga, giỏi quá mất!"
Iga thấy bạn nhỏ thật đáng yêu, mỉm nhận lấy lời khen ngợi.
Disia ngây ngốc một lúc sực nhớ chính sự. Cậu ghé sát tai Iga nhỏ: "Iga , lúc nãy tìm cô Jane thì thấy cô đang chuyện với một lạ. Tôi lén trộm một lát, đoán xem họ gì nào!"
Iga lộ vẻ tò mò như Disia mong đợi mà hỏi ngược : "Trưa nay ngủ ? Không thấy buồn ngủ ?"
Disia thành thật đáp: "Có chứ, lúc nãy đường mắt cứ díp nên mới vô tình đ.â.m trúng đấy."
Iga cạn lời, nắm lấy tay dắt về phía nhà gỗ: "Thế thì về thôi, ngủ thêm một lúc ."
"Cậu ngủ cùng ?"
"Tôi ngủ dậy , ngủ nữa."
Disia ngượng nghịu : " ngủ cùng cơ."
Iga chiều ý: "Vậy cứ ngủ , sẽ bên cạnh vẽ tranh với ."
Disia mãn nguyện theo Iga trở về nhà gỗ. Vì chạy ngoài trời nên nóng, Iga rót hai chén nước cho mỗi một ly. Disia uống ực một hết sạch bò lên chiếc giường nhỏ cạnh cửa sổ, đắp chiếc chăn mỏng lên nghiêng đầu Iga.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-2-nam-chinh-trong-than-khai-dua-con-cung-cua-van-menh-tren-luc-dia-yahi.html.]
Iga lấy cuốn tập tranh vẫn thường xem , trải lên chiếc bàn nhỏ đặt giường. Cậu xếp bằng, mở hộp bút vẽ và chọn màu để tô. Disia giường, ngoan ngoãn nhắm mắt .
chỉ vài giây , nhóc bật dậy, bò sát gần Iga nhỏ: "Iga, quên kể cái tin lén !"
Iga phối hợp hỏi: "Thế thấy tin gì thế?"
Disia ngay mà quanh một lượt. Xác định cô Jane sẽ đột nhiên xuất hiện từ góc phòng nào đó, mới thì thầm: "Vị tinh linh từ bên ngoài với cô Jane rằng đón chúng khỏi cấm địa đấy!"
Từ khi sinh , Iga và Disia luôn ở trong cấm địa sự chăm sóc của Pháp Thánh Jane và từng ngoài. Iga rõ tình trạng của Disia thế nào, nhưng khi mới chào đời sức khỏe của lắm, tinh thần thường xuyên u ám, ngoài ăn và ngủ thì hiếm khi tỉnh táo. Mãi đến khi tròn hai tuổi, mới dần bình phục.
Có lẽ vì khi t.h.a.i nghén hai đứa trẻ, Cây Mẹ yếu nên họ chút khiếm khuyết bẩm sinh. Tộc Tinh Linh lo lắng nên để họ ở cấm địa gần Cây Mẹ để nhận năng lượng nuôi dưỡng. Hiện tại là năm thứ ba họ ở đây, cơ thể cả hai đều khỏe mạnh, ăn ngon ngủ kỹ. Iga nhẩm tính thời gian, thấy cũng đến lúc họ ngoài lộ diện. Dù cả tộc mong mỏi suốt 500 năm mới hai "mầm nhỏ" .
Iga bình thản chọn bút màu, tô : "Hóa là chuyện ... Chúng lớn , cũng đến lúc rời cấm địa thôi."
Disia , đôi mắt xanh trúc thoáng chút mê mang: "Iga, ngoài ?"
"Hửm..." Iga chống bút chiếc má bánh bao suy nghĩ vài giây bạn: "Disia, ngoài ?"
Disia cúi đầu, để lộ mái tóc bạc xám mềm mại, im lặng nhưng vẻ mặt rõ ràng là . Iga vươn tay chọc chọc cái má phúng phính của , lúc Disia mới ngập ngừng : "Người bên ngoài lắm."
Iga ngạc nhiên buông bút, dùng hai tay nâng mặt Disia lên hỏi: "Cậu ngoài bao giờ ? Hay nào lẻn đây mà gặp ?"
Disia lắc đầu, cả hai đều .
Iga khó hiểu: "Vậy bên ngoài ?"
Cô Jane hiếm khi về thế giới bên ngoài, nhắc đến cũng chỉ trong tộc yêu quý họ. Disia vốn dĩ thể tiếp xúc với khái niệm " ", đột nhiên ?
Disia lẩm bẩm: "Dù thì vẫn ."
Kiểu ... Iga suy đoán hỏi: "Chẳng lẽ là ký ức truyền thừa cho ?"
Disia chần chừ suy nghĩ một chút gật đầu: "Ừm, đúng thế đấy."
Hóa là ký ức truyền thừa, thì cũng thường thôi. Mỗi tinh linh nhận ký ức truyền thừa khác , thiên phú càng cao thì ký ức càng nhiều. Iga Disia thiên phú cực cao nên trong ký ức gì cũng lạ. Chẳng bù cho , ký ức thì vẻ đồ sộ nhưng mở là "mã ", chẳng gì.
Iga ôm lấy Disia an ủi: "Đừng sợ, dù thì trong tộc cũng sẽ bảo vệ mà! Nếu đến, tất cả sẽ cùng đ.á.n.h đuổi họ !"
Disia buồn bã : "Vậy còn thì ?"
"Hả? Tôi cũng sẽ bảo vệ chứ!"
Disia vui đáp: "Tôi là... nếu làm hại thì làm ?"
Iga bật , ngờ Disia là một bé đa sầu đa cảm thế . Cậu : "Mình sợ , với cũng sẽ bảo vệ mà!"
Disia im lặng, biểu cảm thì vẻ vẫn thực sự thuyết phục. Tuy nhiên thêm gì nữa mà học theo Iga ôm một cái, giọng đầy kiên định: "Iga, nhất định sẽ bảo vệ !"
Iga kiên nhẫn dỗ dành: "Ừ, tin !"
Nói chuyện xong một lát Disia buồn ngủ. Cậu nhõng nhẽo dính lấy Iga một hồi xuống ngủ tiếp.
Iga đợi ngủ say mới tiếp tục tô màu. Cuốn tập tranh thực chất là một bộ bách khoa thư về ma thực, bản gốc dày và khô khan. Vì cả hai còn quá nhỏ nên cô Jane chọn lọc những loại cơ bản để vẽ thành tập tranh cho họ tô màu. Iga quen với việc , để g.i.ế.c thời gian giúp ghi nhớ tên và đặc điểm của các loại ma thực.
"Cốc cốc."
Iga đang mải mê tô màu thì thấy tiếng gõ cửa sổ. Cậu ngẩng đầu lên thì thấy cô Jane cùng một nữ tinh linh lạ mặt đang bên ngoài mỉm . Vị tinh linh mái tóc màu xanh thông đậm và đôi mắt màu xanh biển dịu dàng, trông hiền hậu.
Iga chớp chớp mắt, đôi cánh trong suốt lưng lập tức bung . Cậu vỗ cánh bay xuyên qua cửa sổ ngoài nhà gỗ. Sau một năm tập luyện, Iga bay khá vững, chỉ lúc tiếp đất là vẫn chuẩn, lúc nào cũng loạng choạng vài bước mới vững .
Cô Jane quá quen với việc nên khi Iga hạ cánh, cô liền đưa tay đỡ lấy đặt xuống đất. Cô nắm tay nhỏ của Iga, giới thiệu: "Iga, đây là dì Mamie."
Iga ngoan ngoãn chào: "Con chào dì Mamie ạ."
Mái tóc kim nhạt mềm mại lấp lánh nắng, đôi mắt màu xanh táo trong veo làm nổi bật khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu của . Mamie mà trái tim như tan chảy. Cô tháo chiếc vòng tay bằng đá ma tinh , quấn hai vòng đeo tay Iga.
Ngay khi đeo vòng, Iga cảm thấy một luồng năng lượng mát rượi như làn nước lướt qua cơ thể, tinh thần bỗng chốc tỉnh táo và bình tĩnh lạ thường. Cậu tò mò nâng tay lên quan sát, thấy màu sắc của đá ma tinh đổi kỳ ảo giữa sắc xanh ngọc và xanh lam tùy theo góc .
Đây chắc hẳn là một món quà quý giá. Iga cô Jane bằng ánh mắt cầu cứu, chắc nên nhận .
Cô Jane : "Đây là quà gặp mặt dì Mamie tặng con, con thích ?"
Được cô Jane lên tiếng, Iga mới yên tâm, thẹn thùng Mamie: "Con cảm ơn dì Mamie, chiếc vòng lắm, con thích ạ!"
Mamie vui vẻ đáp: "Con thích là . Chỗ dì còn nhiều đá ma tinh lắm, ngoài cháu cứ đến tìm dì chơi, thích viên nào dì cho viên đó."
Iga sực nhớ đến lời Disia: "Cô Jane ơi, con và Disia sắp chuyển khỏi cấm địa ạ?"
Cô Jane liếc Disia đang ngủ ngon trong phòng: " . Disia kể cho con ?"
Disia cứ ngỡ lén giỏi lắm, nhưng thực chẳng giấu nổi lớn.
"Vâng ạ." Iga gật đầu. "Thế cô ngoài cùng tụi con ?"
Cô Jane lắc đầu: "Vệ binh cấm địa cứ 50 năm mới ca một , cô ở đây thêm mười mấy năm nữa."
Vị trí vệ binh cấm địa săn đón vì ở gần Cây Mẹ. Cô Jane nỗ lực nhiều mới vượt qua các đối thủ để vị trí . Vận may của cô thực sự , chỉ bảo vệ Cây Mẹ mà còn đích chăm sóc hai tiểu tinh linh tự nhiên suốt ba năm, khiến bao nhiêu tinh linh khác ghen tị.
Mặc dù hai đứa trẻ sắp rời và Jane thể theo sát để tiếp tục chăm sóc chúng, nhưng với ba năm gắn bó qua, cô cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Iga tò mò Mamie hỏi: "Vậy khi rời khỏi đây, chúng con sẽ sống cùng dì Mamie ạ?"
"Trong thời gian ngắn sắp tới thì đúng là như ."
Mục đích Mamie đến đây là để làm quen với Iga và Disia . Như , khi rời khỏi cấm địa, bên cạnh hai đứa trẻ sẽ một quen thuộc để chúng cảm thấy quá sợ hãi.
Sau khi chúng quen với cuộc sống bên ngoài, việc theo ai sẽ tùy thuộc sự sắp xếp của Tinh Linh vương.
Nghĩ đến chuyện thực sự sắp rời , Iga cảm thấy chút luyến tiếc. Ngoài nỗi buồn chia xa, vẫn còn một việc quan trọng thực hiện tại cấm địa nên vội hỏi: "Cô Jane ơi, khi , nếu nhớ cô thì bọn con thể thăm cô ạ?"
Dù đây cũng là khu vực cấm địa, nếu sự cho phép thì ngay cả và Disia cũng thể tùy tiện tới gần.
Cá Mặn
Jane đáp: "Được chứ, nhưng các con thể thường xuyên . Một năm nhiều nhất chỉ đây hai ba , nếu nhiều hơn thì bắt đầu sự cho phép của Vương mới ."
Một năm chỉ hai thôi ... Iga bắt đầu cảm thấy chút rối rắm trong lòng.