Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 17 Disia cảm thấy như trời sập
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:37:26
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mamie lấy túi đựng hạt giống mang theo bên . Cô tìm thấy hai hạt giống màu nâu trông như hạt gạo hỏi: "Dì nên trồng lên ngón tay cho các con, trồng ở vị trí khác?"
Iga tò mò hỏi: "Trồng ở vị trí khác thì ảnh hưởng gì ạ?"
Mamie lắc đầu: "Vị trí trồng tâm ngữ đằng sẽ mọc một đường vân xanh lục, ngoài việc đó thì ảnh hưởng gì khác."
"Vậy tại bệ hạ làm như thế?" Disia vươn một ngón tay , bắt chước động tác của Ishgard chọc nhẹ đầu Iga một cái.
"Đó là vì cấp bậc của ma thú Thần Hi đủ mạnh, nó vẫn tu luyện đến mức thể tiếng . Vì , để giao tiếp rõ ràng với nó, cần thúc giục dây đằng tâm ngữ mọc để tiếp xúc với nó ."
Iga thử tưởng tượng cảnh dây đằng mọc từ các bộ phận cơ thể. Cậu thấy thẩm mỹ cho lắm nên đôi tay nhỏ của đưa tay trái : "Dì ơi, trồng lòng bàn tay cho con."
Disia thấy cũng đưa tay : "Vậy con trồng ngón tay ."
Mamie xác nhận một : "Các con chắc chắn chứ? Trồng ở chỗ thì khác sẽ dễ dàng thấy ."
Không ít tinh linh coi dây đằng tâm ngữ như một món đồ trang sức. Họ thường trồng ở trán, tai, cổ tay hoặc các vị trí khác để hiện lên những đường vân xanh mắt.
Iga kiên định : "Cứ trồng ở đây ạ."
Mamie thấy bọn trẻ ý định đổi chủ ý liền đặt hạt giống lòng bàn tay đang mở của chúng.
Mamie thầm niệm một đoạn chú ngữ. Dưới tác động từ ma lực của cô, hạt giống màu nâu kỳ diệu tan trong cơ thể của hai đứa trẻ.
Iga chỉ cảm thấy ngứa một chút, ngoài còn cảm giác nào khác.
Disia tò mò hỏi: "Vậy bây giờ chúng con đặt tay lên nai con là thể hiểu nó chuyện ?"
Mamie : "Bây giờ thì lẽ , đợi nó nảy mầm nhé."
"Vậy bao lâu thì nó mới trưởng thành ạ?"
"Chuyện cũng khó chính xác lắm. Nhanh thì chỉ cần hai ba ngày, chậm một chút thì mười ngày cũng nên."
Mười ngày cũng là quá lâu, bọn trẻ vì thế còn vội vàng nữa.
Ở phía bên , Ishgard đang dặn dò Bea: "Thần Lộc Vương sẽ xuất hiện tại 'Lễ thánh khai mầm' của các bé con. Em hãy chăm sóc con Cửu Sắc Lộc , đợi ông đến thì để ông mang về."
"Được."
"Tiết học của Disia sẽ bắt đầu lúc 9 giờ tại bình nguyên Thanh Ải. Ngày mai nhớ đ.á.n.h thức thằng bé sớm và đưa đến đó đúng giờ, ?"
Bea khẩn trương đáp: "Em !"
Ishgard gật đầu: "Được , chuẩn bữa tối cho bọn trẻ , hãy nghỉ ngơi sớm một chút."
Bea mong chờ hỏi: "Chị, chị ở dùng bữa tối với chúng em hãy nhé?"
Ishgard từ chối: "Để hôm khác , em mà, thể rời khỏi Thần Điện quá lâu."
Bea liền thấy thất vọng. Anh lấy tinh thần : "Dạ , ... tạm biệt chị."
Ishgard khẽ gật đầu rời lặng lẽ như lúc cô mới đến.
Đợi đến khi Iga và Disia nghiên cứu xong dây đằng tâm ngữ, cả hai mới phát hiện cô biến mất.
Bea xoa tóc Disia: "Disia, 9 giờ sáng mai học , tối nay con ngủ sớm đấy."
Disia lầm bầm: "Con !"
Mamie lên tiếng: "Tôi chuẩn bữa tối, đưa hai đứa nhỏ tắm ."
Bea: "Được nha nha ~"
Bọn trẻ nhấn mạnh: "Chúng con sẽ tự tắm ạ ~"
"Vậy chú giúp các con xả nước nhé!"
"Vâng ~ cảm ơn chú Bea."
Ngày đầu tiên bọn trẻ rời khỏi cấm địa kết thúc trong một đêm yên bình. Ngày thứ hai với cuộc sống khác biệt so với tìm đến.
"Disia, 7 giờ 40 , dậy thôi nào." Bea xổm bên cạnh chiếc giường nhỏ của bé khẽ gọi: "Hôm nay chúng học đó."
Disia vẫn ngủ say sưa, dấu hiệu tỉnh giấc.
Bea thấy thời gian vẫn còn dư dả nên do dự một chút. Anh tạm dừng việc gọi dậy và đợi thêm hai mươi phút nữa mới .
Thế nhưng Disia vẫn đang ngủ, gọi thế nào cũng tỉnh. Sau khi dậy còn rửa mặt, đ.á.n.h răng, ăn sáng và di chuyển đường. Thấy thời gian ngày càng gấp rút, Bea bắt đầu lo lắng, tiếng gọi của tự chủ mà lớn hơn một chút.
Iga ở bên cạnh mơ màng mở mắt xoay . Cậu thắc mắc hỏi: "Chú Bea, chú đang làm gì thế?"
Bea sốt ruột : "Iga ơi, chị dặn chú đưa Disia đến nơi học 9 giờ, nhưng đến giờ thằng bé vẫn tỉnh..."
Iga hồi tưởng một chút tỉnh táo hơn: " , Disia hôm nay học."
Cậu đưa tay đẩy đẩy Disia: "Disia, mau dậy ! Cậu sắp học muộn kìa!"
Cái chạm nhẹ của giống như một chiếc công tắc. Lông mi của Disia khẽ rung rinh, vài giây mở đôi mắt ngái ngủ : "Iga, trời sáng ?"
"Ừ ừ, mau dậy thôi!"
Disia ngáp dài một cái dậy. Lúc mới thấy Bea ở bên giường nên kinh ngạc hỏi: "Chú Bea, chú cũng ở đây?"
Bea với vẻ mặt đầy thâm trầm. Anh đang cố tìm xem mặt dấu vết của việc giả vờ ngủ .
Tại gọi cả buổi trời mà Disia tỉnh, kết quả là Iga chỉ chạm nhẹ một cái tỉnh ngay ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-17-disia-cam-thay-nhu-troi-sap.html.]
Bea bất đắc dĩ : "Không gì , mau dậy rửa mặt đ.á.n.h răng , lát nữa còn lên đường đấy."
Disia nhớ lịch trình ngày hôm nay. Cậu thở dài một tiếng như một "ông cụ non" bắt đầu tìm quần áo để mặc.
Bea thấy Iga cũng đang mặc đồ thì vội : "Iga, con cần học , thể ngủ thêm một lát nữa."
Disia xụ mặt xuống.
Iga lắc đầu: "Con đưa Disia học cơ."
Disia lập tức nở nụ .
Bea thấy thế thì đành chiều theo ý hai đứa nhỏ.
Anh giúp các bé lấy nước, vắt khăn mặt. Trong lúc bọn trẻ rửa mặt, cùng Mamie bày bữa sáng chuẩn sẵn lên bàn.
Sau khi hai đứa trẻ ăn xong, Bea lập tức đặt chúng lên lưng Thần Hi vội vã chạy thẳng đến bình nguyên Thanh Ải. Cuối cùng, họ đến địa điểm mục tiêu lúc 8 giờ 55 phút.
Bea thở hổn hển lấy chiếc đồng hồ quả quýt xem giờ. Thấy vẫn còn năm phút nữa mới đến giờ, mới thở phào nhẹ nhõm. Anh dừng để chỉnh sửa quần áo và mái tóc gió thổi loạn cho chính và cho cả hai đứa nhỏ.
Các tiểu tinh linh chẳng gì về sự sốt ruột của , trái còn chút phấn khích:
“Thần Hi chạy nhanh thật đó, cứ như là gió !”
“Oa, nơi quá thôi!”
Bình nguyên Thanh Ải là một vùng đồng cỏ rộng lớn mênh mông. Những làn mây mù lờ lững bao phủ lấy đồng cỏ như dải lụa mỏng. Sóng cỏ màu xanh thẳm nhấp nhô phập phồng, trông chẳng khác nào một bức tranh sơn thủy hữu tình. Trên bầu trời màu lam mờ sương, mấy con hắc ưng khổng lồ đang sải cánh lượn lờ. Dần dần, chúng hạ thấp cao độ đáp xuống gần đó.
Một bóng màu xanh lục nhẹ nhàng nhảy xuống từ lưng hắc ưng. Người đó lao nhanh về phía các tiểu tinh linh tựa như một lưỡi d.a.o gió sắc bén.
Hai đứa trẻ sợ hãi nắm chặt lấy tay . Thế nhưng, luồng gió lớn đột ngột tan biến khi đến sát cạnh bọn nhỏ. Nó hóa thành một dòng khí ôn hòa bay quanh chúng một vòng mới chạm đất và hiện hình .
Anh mái tóc ngắn ngang tai màu xanh đồng. Đôi mắt mang sắc xanh lục trong veo. Diện mạo của trông cũng khác mấy so với Bea và các tinh linh khác. Tuy nhiên, cánh tay và cẳng chân mấy luồng xoáy khí màu xanh quấn quýt. Đôi tai đặc trưng cũng dài hơn bình thường, hai bên đỉnh tai còn ba cặp màng cánh mỏng màu xanh trong suốt.
“Đây là phong tinh linh.” Disia nhận nhờ ký ức truyền thừa.
“Khá lắm, thật tinh mắt.” Phong tinh linh Zell khen một câu. Anh khẽ nhướng mày: “Không chỉ một đứa nhỏ học ? Sao cả hai đứa đều đến thế ?”
“Con, con đến để tiễn Disia ạ.” Iga giải thích.
Zell nhíu mày: “Đưa đón về thật là phiền phức…”
Iga cứ ngỡ là lời phàn nàn nên khỏi lo lắng. Chẳng ngờ Zell đổi ý: “Hay là con cũng ở học cùng luôn . Học xong thì khỏi cần về nữa, cứ ở chỗ mà sống. Như sẽ chạy chạy mỗi ngày.”
“Hả…”
Bea lập tức cuống quýt: “Sao ngươi thể làm như !”
Zell liếc xéo : “Ta làm chứ? Ta chỉ lo đám nhỏ mỗi ngày quá mệt thôi. Ngươi xem, hôm nay suýt chút nữa là đến muộn đấy.”
Bea chột : “Chỉ là suýt soát thôi, thực tế vẫn muộn mà… Vẫn còn những năm phút nữa cơ.”
Iga đầy vạch đen đầu. Đây trọng điểm chứ! Trọng điểm là vốn dĩ tiết học. Nếu ở , cũng học cùng luôn !
Iga khéo léo từ chối: “Con thích chú Bea, con vẫn ở cùng chú ạ.”
Bea vui mừng khôn xiết. Anh đắc ý Zell một cái: “Tiểu tinh linh thích cơ mà! Ngươi đừng mà tính kế, đời nào !”
Zell khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Bea lo lắng nếu còn ở , Zell sẽ nghĩ chiêu trò khác để cướp mất đứa nhỏ. Anh vội vàng nhấc Disia từ lưng Thần Hi xuống đất: “Cái đó, nhà còn việc, đưa Iga về đây.”
Disia nhón chân níu lấy cổ chân Iga và nhắc nhở: “Iga, lúc tan học đừng quên đến đón nhé.”
Zell lên tiếng nhắc : “Năm giờ chiều hãy , buổi trưa tan học .”
Disia với ánh mắt thể tin nổi. Cậu bé cảm giác như trời sắp sập xuống đến nơi .
Zell ngửa đầu trời: “Chà, thời tiết hôm nay thật .”
Iga khẽ “a” một tiếng: “Disia buổi trưa buồn ngủ lắm, nếu ngủ sẽ mệt.”
Zell gật đầu: “Ta , cho nên sẽ dạy nó cách minh tưởng. Đến lúc đó nó thể dùng minh tưởng để cho giấc ngủ trưa. Cách thể tu luyện ma lực, giúp tinh thần tỉnh táo.”
Iga ngơ ngác .
Zell ngượng ngùng bảo: “Đừng đồng loạt bằng cái ánh mắt đó chứ——”
Disia thở dài một não nề. Cậu bé với Iga: “… Iga, buổi tối nhớ tới đón nhé.”
Iga gật đầu cổ vũ: “Disia, cố lên nha!”
Bea dắt Thần Hi về. Iga cứ liên tục ngoái đầu . Disia cũng yên tại chỗ nhúc nhích. Cậu bé rưng rưng nước mắt Iga dần xa lưng thú.
Zell đành lòng tiếp. Anh hóa thành một luồng gió cuốn Disia lên bay vút trung: “Đừng làm như ly biệt sinh t.ử chứ, buổi tối các con sẽ gặp thôi mà!”
Iga theo bóng dáng Zell đưa Disia biến mất nơi chân trời. Cậu mới đầu và thở dài một tiếng thật dài.
Cá Mặn
Bea chút mủi lòng: “Iga, con nỡ rời xa Disia ? Hay là thả con xuống để con cùng học với bé nhé?”
Iga lắc đầu: “Thôi ạ, cứ để tự học .” Cậu thiên phú hệ phong, xem cho vui chỉ làm chậm tiến độ học tập của Disia thôi.
“Chú Bea ơi, chú về dạy con nướng bánh quy nhỏ ! Đợi đến chiều khi Disia tan học, con sẽ mang cho ăn.”
Nói đoạn, Iga tưởng tượng dáng vẻ cảm động của Disia.
“Được thôi, thôi.” Bea xoa tay hầm hè. Anh chuẩn đem tuyệt kỹ của truyền dạy cho tiểu tinh linh.