Tiểu Xinh Đẹp Tăm Tối Làm Đàn Em Pháo Hôi Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:52:29
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Chu Miện ngay cả lông mày cũng chẳng buồn nhướng lên, thản nhiên đáp: "Đó là khóa bình an, đứa trẻ nào khi sinh cũng đều , là do cha chuẩn cho."
Tô Đề , ở nơi từng sống cũng chẳng ai thứ đó. Cậu tò mò hỏi: "Vậy cũng ?"
Kỳ Chu Miện rõ lắm. Có lẽ thời điểm nhà họ Kỳ còn giàu sang thì từng , nhưng phần lớn là do biếu tặng, chứ cả Kỳ Toại Sinh lẫn Đỗ Mạn Phỉ đều chẳng ai tâm mà chuẩn cho . Dù thì bất kể là ai tặng, bây giờ cũng chẳng còn giữ nữa.
Kỳ Chu Miện : "Cứ thấy cái gì là cho bằng ."
Tô Đề vội vàng đính chính: "Tôi ."
"Ừ, ." Kỳ Chu Miện hùa theo cho xong chuyện.
Tô Đề dây dưa mãi với về một vấn đề, liền chủ động chuyển chủ đề. Cậu cảm thấy sức mạnh tinh thần lẫn thể chất của đang tăng trưởng nhanh, ít nhất thì đây chẳng bao giờ nghĩ thể đạp lăn một như .
Tô Đề làm một phép so sánh nghiêm túc bảo Kỳ Chu Miện: "Bây giờ cũng thể đá bay luôn đấy!"
Kỳ Chu Miện lau những giọt mồ hôi lấm tấm vầng trán trắng ngần của Tô Đề, cúi đầu đôi mắt sáng lấp lánh của . Hắn chẳng hiểu vì chấp niệm với việc đá bay đến thế, chỉ nhàn nhạt đáp: "Đừng đá , mà ngã xuống đất là gượng dậy nổi ."
Tô Đề cũng chẳng rõ Kỳ Chu Miện đang khẳng định lập trường dùng bạo lực với , là vì vết thương của vẫn lành hẳn. Cậu đưa tay , đầu ngón tay cẩn thận chạm khẽ mạn sườn của , nhỏ giọng hứa hẹn: "Tôi đá ."
Kỳ Chu Miện phối hợp đáp: "Ừ, cảm ơn , là ngoan nhất."
Trải qua một kỳ nghỉ hè Kỳ Chu Miện kèm cặp ráo riết, Tô Đề cuối cùng cũng nắm vững kiến thức dự của học sinh lớp 9 để bước lớp 12 trường Khánh Nghi. Sau khi trao đổi với Kỳ Chu Miện, giáo viên chủ nhiệm sắp xếp cho hai cùng bàn.
Môi trường học tập ở Khánh Nghi hơn Ngô Hoa nhiều. Trong khi ở Ngô Hoa, chiếc quạt trần cũ kỹ vẫn lạch cạch chậm chạp, thì ở Khánh Nghi, máy điều hòa thổi mát đến mức Tô Đề mặc thêm một chiếc áo khoác.
Kỳ Chu Miện khẽ chạm mu bàn tay để trần của Tô Đề.
Bàn tay đang chữ của Tô Đề rụt , đầu nhỏ giọng nhắc nhở: "Cậu ăn kẹo của , đừng chạm ."
Đôi mắt đen thẳm của Kỳ Chu Miện chằm chằm Tô Đề rời, sâu thẳm như một cơn lốc xoáy thể hút hồn khác. Tô Đề đành buông bút, đưa tay lấy một chiếc kẹo que từ trong hộc bàn của Kỳ Chu Miện, bóc vỏ đưa tới sát bờ môi mỏng của .
Tô Đề thúc giục: "Cậu ăn mau , còn tranh thủ giờ chơi để sửa cho xong mấy câu sai ."
Ánh mắt Kỳ Chu Miện tối sầm , há miệng ngậm lấy chiếc kẹo.
Tô Đề lập tức cầm bút lên, tiếp tục cặm cụi vẽ cuốn sổ tay.
"Tô Đề," Kỳ Chu Miện dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo sang phía bên khoang miệng, đột ngột hỏi: "Ai đối xử với nhất?"
Tô Đề thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, đáp ngay tắp lự: "Cậu, đối xử với nhất."
Câu trả lời nhanh trôi chảy, nhưng thiếu vắng cảm xúc. Nghe qua là ngay một kiểu đối phó cho lệ.
Kỳ Chu Miện nhíu mày, gương mặt với những đường nét sắc sảo hiếm khi lộ vẻ khó hiểu: "Việc hôn cũng làm trễ nải chuyện học hành của đến thế ?"
Tô Đề câu của Kỳ Chu Miện làm cho giật , khẽ ngẩng đầu lên. Sau một mùa hè, chiều cao của Tô Đề nhảy vọt lên đến cằm của Kỳ Chu Miện. Vì cả hai đều chiều cao quá nổi bật nên giáo viên chủ nhiệm đẩy xuống ở dãy cuối cạnh cửa . Ở vị trí , chẳng ai chú ý đến họ cả.
Gương mặt Tô Đề trở nên sinh động và tràn đầy sức sống, hạ thấp giọng khiển trách Kỳ Chu Miện: "Thời gian của quý giá lắm, phép phân tâm."
Kỳ Chu Miện cong ngón tay quệt nhẹ qua gò má trắng hồng mịn màng của Tô Đề, cảm giác nóng hổi. Hắn buông tay, đôi mày nhíu dần giãn , dùng thái độ cực kỳ bao dung với : "Tôi thể hiểu mà. Cậu thích , đang ở cái tuổi xuân mới nhú, vì những tiếp xúc thể với mà tâm hồn treo ngược cành cây, trằn trọc băn khoăn, thể tự kiềm chế , dẫn đến việc xao nhãng và thể tập trung việc học."
Tô Đề nghẹn thở. Cậu lầm bầm phun tào trong lòng: Cậu dùng mấy cái thành ngữ đó sai hết cả !
Kỳ Chu Miện rõ: "Cậu gì cơ?"
Tô Đề gục mặt xuống cánh tay , đôi má trắng ngần ép một vệt thịt mềm mại. Đôi mắt trong veo , chẳng buồn tranh cãi với Kỳ Chu Miện nữa, uể oải đáp: "Cậu gì cũng đúng hết."
Kỳ Chu Miện liếc Tô Đề một cái, đường quai hàm căng cứng của cũng thả lỏng theo: "Vậy nên bao giờ chúng mới thể..."
Tô Đề dự cảm Kỳ Chu Miện định gì tiếp theo, liền vội vàng cắt ngang: "Thi đại học xong ."
Nói đoạn, Tô Đề mặc kệ Kỳ Chu Miện, thẳng dậy tiếp tục sổ tay sai đề, còn sang quản ngược : "Cậu cũng lo mà học ."
Kỳ Chu Miện liếc khuôn mặt nhỏ nhắn đang vô cùng nghiêm túc thu hồi tầm mắt, lôi một tờ giấy A4 bắt đầu đặt bút. Tô Đề cảm thấy thật kỳ lạ khi tiếng ngòi bút cọ xát liên tục giấy trắng từ phía bên cạnh khiến thấy an tâm đến thế. Đôi môi mềm mại đang mím chặt của khẽ thả lỏng đôi chút.
"Tô Đề, mặt đỏ thế ?" Một giọng nữ trẻ trung đầy vẻ quan tâm vang lên bên tai Tô Đề.
Tô Đề ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt dịu dàng mà giỏi giang của cô giáo chủ nhiệm.
Kim Dương tiến gần, Kỳ Chu Miện bên cạnh nhanh tay úp ngược tờ giấy A4 đầy chữ của xuống bàn. Chẳng đợi Tô Đề rõ gì, sự chú ý của giọng lo lắng của Kim Dương thu hút. Cậu nhịn mà đưa tay sờ lên mặt .
Kim Dương là chủ nhiệm mới của Tô Đề tại trường Khánh Nghi, cũng chính là em gái của thầy chủ nhiệm khối bên trường Ngô Hoa. Dù tuổi đời còn trẻ nhưng cô uy tín và năng lực, mới dạy đầy hai năm tin tưởng giao dẫn dắt lớp cuối cấp. Tô Đề vẫn nhớ như in cảnh thầy chủ nhiệm khối ở Ngô Hoa khoác áo cho một ngày mưa, và Kim Dương cũng quan tâm học sinh y hệt trai .
Kim Dương đặt tay lên vầng trán nóng hổi của Tô Đề, tán thành : "Cố gắng học tập đến cũng xem nhẹ sức khỏe. Nghe lời cô, bảo trai em đưa xuống phòng y tế đo nhiệt độ ngay . Cần uống t.h.u.ố.c thì uống, cần tiêm thì tiêm!"
Kỳ Chu Miện lấy việc chuyển trường làm điều kiện để đưa Tô Đề cùng lớp 12 với , và lý do đưa là: chính là trai của Tô Đề.
Tô Đề Kỳ Chu Miện bằng ánh mắt cầu cứu. Kỳ Chu Miện cũng đưa tay sờ trán : " là nóng." Hắn nhíu mày, lẩm bẩm: "Tôi cứ tưởng đỏ mặt vì ngượng cơ đấy."
Thấy Kỳ Chu Miện chẳng những hiểu ý mà còn năng vớ vẩn, Tô Đề đẩy cổ tay , với Kim Dương: "Thưa cô, em ạ, cần phòng y tế ."
"Thế ." Kim Dương tính Tô Đề cố chấp, liền bảo Kỳ Chu Miện khuyên nhủ: "Em hỏi trai em xem, học tập quan trọng sức khỏe quan trọng?"
Kỳ Chu Miện cuối cùng cũng nhận ám hiệu từ Tô Đề, nhưng vẫn im lặng. Ánh mắt trong veo của Tô Đề nhiễm một tầng nôn nóng, nhỏ giọng khẩn cầu: "Anh..."
Đôi mắt đen thẳm của Kỳ Chu Miện khẽ rung động, hầu kết lăn nhẹ. Hồi lâu , mới dời tầm mắt , với Kim Dương: "Chỉ là sốt nhẹ thôi, em sẽ để mắt đến ."
Trong mắt Kim Dương, Kỳ Chu Miện chín chắn và trọng hơn Tô Đề nên cô chọn tin tưởng . Cô quên dặn dò thêm: "Tuyệt đối đừng để chuyển biến thành sốt cao đấy."
Tô Đề liên tục gật đầu cam đoan. Kỳ Chu Miện cầm lấy bình giữ nhiệt của dậy rời chỗ: "Để lấy nước cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-xinh-dep-tam-toi-lam-dan-em-phao-hoi-trong-truyen-cau-huyet/chuong-39.html.]
Cô bạn phía xé sẵn một vỉ t.h.u.ố.c hạ sốt đưa cho Tô Đề: "Nếu chịu nổi thì uống nhé."
Tô Đề nhận lấy: "Cảm ơn ."
"Không gì ," cô bạn mỉm ngại ngùng, "Năm lớp 11 cũng liều mạng như nên giờ mới giữ vững vị trí tốp mười khối đấy, chắc chắn cũng làm ."
Kỳ Chu Miện , dỗ Tô Đề uống hết hơn nửa ly nước ấm, dùng lòng bàn tay xoa xoa đôi mí mắt ửng hồng của : "Giờ chơi dài, nhắm mắt ngủ một lát ."
Tô Đề vẫn lưu luyến cuốn sổ tay sai đề của . Kỳ Chu Miện trực tiếp giật lấy cây bút trong tay , dùng áo khoác đồng phục của trùm kín đầu Tô Đề. Giọng trầm thấp: "Ngủ , lớp sẽ gọi."
Rơi gian tối tăm do bên cạnh tạo , Tô Đề cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến, gối đầu lên cánh tay . Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, chợt nhớ lời Kim Dương dặn khi Kỳ Chu Miện khỏi: "Kỳ Chu Miện , cô chủ nhiệm bảo sắp họp phụ để thống kê lượng, nhà đến ?"
Giọng của Kỳ Chu Miện truyền qua lớp áo khoác biến âm: "Tôi nhà."
Hắn dừng một chút. Tô Đề cảm thấy đầu một bàn tay ấm áp vỗ về, thấy tiếp: "Nếu nhất định tính, thì hiện tại chính là phụ của ."
Logic của Kỳ Chu Miện lúc còn "bay bổng" hơn cả Tô Đề, chẳng hiểu vòng vo đến chủ đề .
"Tô Đề, quyền giám hộ ." Kỳ Chu Miện đột nhiên .
Tô Đề lựa chọn lờ cái ý nghĩ kỳ quặc chợt lóe lên của Kỳ Chu Miện. Cậu nhớ đến bệnh viện tìm , cả hai vô tình đụng phụ nữ nọ ở phòng bệnh của Kỳ Lập Lý.
Lúc đó Tô Đề ý thức , những lời Đỗ Mạn Phỉ đại khái là nhắn nhủ riêng với , bảo đừng tìm Kỳ Chu Miện nữa, nên mới trở về trường. Sau mới , Đỗ Mạn Phỉ chính là của Kỳ Chu Miện - chính xác hơn là nuôi của .
"Chờ ." Tô Đề thò ngón tay thanh mảnh , vén lớp áo đồng phục đang trùm đầu , để lộ đôi mắt trong veo , kịp thời kéo suy nghĩ của Kỳ Chu Miện : "Bà tù ?"
Hiện tại, Kỳ Lập Lý đang trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) sự tiếp quản của cảnh sát, Kỳ Toại Sinh thì bặt vô tín âm, nhà họ Nguyễn hầu như đều bắt giam. Tính thì bên ngoài chỉ còn mỗi Đỗ Mạn Phỉ là bình yên vô sự, xét phương diện nào đó, bà thực sự là "phụ " của Kỳ Chu Miện.
Kỳ Chu Miện nghiêng đầu : "Cậu vẻ thích bà nhỉ?"
Tô Đề phủ nhận ngay: "Cậu đừng lung tung."
Kể từ khi mặc định rằng Tô Đề là kiểu "khẩu thị tâm phi", cái định kiến trong lòng Kỳ Chu Miện bao giờ đổi.
Hắn hỏi: "Thế Đỗ Mạn Phỉ tham gia họp phụ cho , là cho ?"
Tô Đề ngơ ngác: "Cái mà cũng chọn á?"
Đỗ Mạn Phỉ họp phụ thì cũng là cho Kỳ Chu Miện chứ, liên quan gì đến ? Bà mà tham gia?
Kỳ Chu Miện nhíu mày, lộ vẻ khó xử: "Nếu nhất quyết thế..."
Mí mắt Tô Đề giật giật, vội ngăn cản: "Tôi nhất quyết ! Cậu đừng nữa."
Vốn dĩ cô Kim Dương thông báo rằng buổi họp phụ lớp 12 nhất là mỗi gia đình đều nên tham dự, nhằm tạo môi trường nhất cho học sinh cuối cấp.
Tô Đề , nhớ cảnh Kỳ Chu Miện và Đỗ Mạn Phỉ cùng xuất hiện ở bệnh viện nên mới lỡ miệng hỏi một câu. Không ngờ cái chủ đề càng lúc càng xa vạn dặm.
Kỳ Chu Miện phớt lờ lời , tự đưa điều kiện: "Đỗ Mạn Phỉ thể tham gia họp phụ cho . Đổi , giao quyền giám hộ của cho ."
Thứ Kỳ Chu Miện , nhất định .
Tô Đề chẳng chuyện với nữa, lập tức trùm kín đầu, giọng lí nhí vọng từ trong lớp áo: "Tôi !"
Không gian bên ngoài dường như tĩnh lặng hẳn . Chỉ còn thấy tiếng ngòi bút sột soạt giấy. Tô Đề cảm thấy thể cứ trốn tránh mãi thế , trốn tránh chỉ khiến càng thể Kỳ Chu Miện.
Cậu hất lớp áo , túm lấy cánh tay Kỳ Chu Miện, hiệu cho . Kỳ Chu Miện dừng bút, chiếc răng nanh khẽ c.ắ.n viên kẹo trong miệng: "Cậu trông vẻ đang giận nhỉ?"
Tô Đề chất vấn: "Tại cứ nhất định làm ba thế?"
Rốt cuộc tại cứ làm giám hộ của ? Cậu từ chối mà Kỳ Chu Miện cứ như điếc, thèm đếm xỉa đến ý kiến của .
Kỳ Chu Miện sửa lưng : "Cột giám hộ chỉ mỗi cha ."
Tô Đề nghi hoặc. Kỳ Chu Miện tiếp tục: "Còn cả trai nữa."
Tô Đề hỏi tiếp: "Vậy tại cứ làm cho bằng ?"
Độ cong nơi khóe môi Kỳ Chu Miện chợt chùng xuống: "Tại Tề Ngật thể làm ?"
Lúc Kỳ Chu Miện bắt đầu giở thói vô lý: "Hắn làm thì cũng làm."
Tô Đề xoay cho đầu óc mơ hồ, lắp bắp đáp: "Anh Ngật !"
Hệ thống sắp đặt cho phận là một đứa trẻ mồ côi cha .
Đôi mày của Kỳ Chu Miện càng nhíu chặt hơn: "Dù cũng gọi là Ngật, chỉ một , đều thấy cả ."
Trước cảm thấy vấn đề gì, nhưng ngay lúc , thấy vấn đề.
Anh trai của Tô Đề chỉ thể là một , và tiếng "" phát từ miệng Tô Đề cũng chỉ dành để gọi một mà thôi.
Kỳ Chu Miện chằm chằm Tô Đề, gằn từng chữ: "Tô Đề, là duy nhất của ."
Tô Đề cảm thấy Kỳ Chu Miện thật đúng là đang vô cớ gây rối.
Ừm, thành ngữ chắc là dùng như .
Tô Đề cố gắng ngăn chặn hành vi " việc gì cũng bới việc" của . Cậu suy nghĩ một chút thương lượng: "Vậy gọi như thế nữa. Tôi chỉ gọi là thôi, ?"
Kỳ Chu Miện rũ mắt liếc qua Tô Đề, lời nào.
Tô Đề hỏi nữa: "Được hả?"