Tiểu Xinh Đẹp Tăm Tối Làm Đàn Em Pháo Hôi Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:14:02
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam sinh cùng uống chung một chai nước là chuyện thường, thế mà Tề Ngật chỉ uống bát t.h.u.ố.c Tô Đề từng dùng cũng thấy ngượng ngùng. Hắn nghĩ nguyên do, dứt khoát chẳng thèm suy diễn nữa, một uống cạn bát t.h.u.ố.c Đông y đắng ngắt.
Tề Ngật sang thì thấy Tô Đề uống xong tự bao giờ. Cậu đang ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên để Kỳ Chu Miện lau vệt t.h.u.ố.c dính nơi khóe miệng. Tề Ngật thấy Tô Đề kiêu kỳ, chỉ cảm thấy việc cũng thể làm .
Tề Ngật lấy tiền trả phí khám và tiền t.h.u.ố.c cho An Hồi Xuân, thêm: "Số t.h.u.ố.c của Tô Đề hết bao nhiêu, để trả luôn một thể."
Hắn cảm thấy việc trả tiền cho Tô Đề gì sai, Tô Đề vốn dễ nuôi, lo .
"Không cần ," An Hồi Xuân chỉ tay về phía Kỳ Chu Miện, "Cậu trả ."
Tề Ngật Kỳ Chu Miện, trong lòng bỗng thấy chút nghẹn khuất. Thời buổi đến tiền mà cũng tiêu nổi ? Hắn vẫn cố nở nụ với Tô Đề: "Tô Đề, hẹn gặp ngày mai nhé."
Tô Đề ngoan ngoãn vẫy tay chào tạm biệt. Nụ của Tề Ngật càng rạng rỡ hơn, lộ vẻ điển trai đầy sức sống, bồi thêm một câu: "Ngày mai sẽ bổ túc bài vở cho ."
"Bổ túc?" Kỳ Chu Miện ghé sát tai Tô Đề, trầm giọng ép hỏi: "Hắn định bổ túc môn gì cho ?"
Tô Đề cũng ngơ ngác lắc đầu tỏ ý chính cũng . Kỳ Chu Miện tạm thời buông tha cho .
Tối hôm đó, Tô Đề về cùng Kỳ Chu Miện mà Kỳ Chu Miện theo Tô Đề về nhà . Căn phòng của Tô Đề nhỏ, chỉ duy nhất một chiếc giường đơn. Hai đó chút chật chội nhưng vẫn . Tô Đề nhịn mà cựa quậy, ghé sát tai Kỳ Chu Miện đưa kế hoạch mà suy nghĩ kỹ lưỡng.
Kỳ Chu Miện thậm chí còn chẳng buồn mở mắt, một nữa khước từ: "Tôi đồng ý." Hắn vẫn giữ nguyên quan điểm cũ: "Đề toán thú vị hơn đề thị trường nhiều."
Tô Đề giận, thúc Kỳ Chu Miện một cái: "Cậu làm hết đề mà khác đề thú vị bằng ?"
Kỳ Chu Miện mở đôi mắt đen nhánh hỏi ngược : "Sao làm qua?"
Thành tích của Kỳ Chu Miện tự nhiên mà . Mọi loại đề bài thị trường đều kinh qua hết . Tô Đề ngẩn , lòng bàn tay vẫn còn cảm giác tê dại cú thúc , do dự hỏi: "Đề cho chính là đề trong sách bài tập Toán ?"
Kỳ Chu Miện đính chính: "Là bản nâng cấp của nó."
Tô Đề cạn lời.
Kỳ Chu Miện nắm lấy đầu ngón tay lạnh mềm của Tô Đề, siết chặt trong lòng bàn tay, dùng chút lực: "Cái thói đ.á.n.h học ở thế? Tổng thể là học từ ."
Tô Đề cố rút tay nhưng . Kỳ Chu Miện vốn dĩ chẳng bao giờ đ.á.n.h , giống như lời , ghét bạo lực.
"Cậu cố ý bắt nạt đúng ?" Kỳ Chu Miện chằm chằm Tô Đề, "Bởi vì sẽ đ.á.n.h trả."
Tô Đề hỏi đến cứng họng, mím chặt môi gì. Kỳ Chu Miện đột ngột đưa tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Tô Đề, kéo lòng. Ánh mắt trầm mặc, bỗng dưng tỏ vẻ rộng lượng: "Cậu thích , vì lúc nào cũng chiều theo ý nên mới dỗi hờn, thể thấu hiểu điều đó."
"Tôi ..."
Tô Đề kịp hết câu Kỳ Chu Miện cúi đầu chặn môi .
Không chỉ đơn giản là chạm môi, Kỳ Chu Miện giống Tô Đề — chỉ cọ quậy ngây ngô như một con vật nhỏ. Động tác của trắng trợn và mãnh liệt hơn nhiều.
Đầu lưỡi của Tô Đề Kỳ Chu Miện quấn lấy, cưỡng ép kéo khoang miệng nóng rực để mút mát, nhấm nháp. Nóng bỏng, ướt át, hệt như một con rắn đang săn mồi. Xương sống Tô Đề như một luồng điện xẹt qua, khiến rụng rời còn chút sức lực.
Tiếng động bên tai Tô Đề cứ thế phóng đại, thậm chí rõ cả tiếng nước giao thoa đầy ám . Gương mặt trắng ngần của dần nhuốm màu đỏ lựu diễm lệ, đuôi mắt mềm mại ửng lên sắc hồng đào, cố sức đẩy vai Kỳ Chu Miện .
Kỳ Chu Miện nắm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo của Tô Đề, đặt lên yết hầu đang chuyển động kịch liệt của , để cảm nhận sự dồn dập khi phát bệnh.
Tô Đề tê dại cả đầu ngón tay, khí gần như Kỳ Chu Miện cướp đoạt sạch sẽ, cả cơ thể mềm nhũn, thở nóng rực và dồn dập. Kỳ Chu Miện l.i.ế.m mút đầu lưỡi mềm mại của Tô Đề một cái cuối cùng mới trả nó về vị trí cũ, đó học theo động tác thiết vướng chút d.ụ.c vọng của Tô Đề mà áp nhẹ bờ môi nóng của .
Trong đôi mắt đen nhánh của Kỳ Chu Miện thoáng hiện tia lười biếng.
"Bảo bảo, như thế mới chữa bệnh."
Tô Đề nâng cánh tay lên che nửa khuôn mặt, cho Kỳ Chu Miện tiến gần thêm nữa. Đầu lưỡi của mút đến phát đau, cứ như thể bộ nước bọt trong khoang miệng chiếm đoạt hết sạch.
Đợi cho nước miệng tiết để giảm bớt cảm giác khô khốc nơi cổ họng, mới lí nhí : "Tôi thích ."
Đầu ngón tay Kỳ Chu Miện lau vệt nước vương nơi đuôi mắt ửng hồng của Tô Đề. Yết hầu vẫn còn run rẩy vì kích động, nén giọng xuống mới lấy vẻ bình thản: "Ừ, thích , chỉ giúp thôi."
Hàng mi đen dài của Tô Đề vẫn còn vương chút nước, đôi mắt trong trẻo lấp lánh nước khẽ gật đầu.
Kỳ Chu Miện buông cánh tay đang siết lấy vòng eo mềm mại của Tô Đề , xoay ngửa, một nữa nhắm mắt để bình dây thần kinh đang run rẩy cơn cao trào, giọng nhàn nhạt: "Vậy thì giúp ."
Dù bản chẳng bụng đến mức giúp đỡ kẻ khác, Tô Đề thừa nhận cũng chẳng , cứ thuận theo ý mèo nhỏ mà dỗ dành là .
Tô Đề thử buông tay , lộ bờ môi đỏ hồng sưng, đau đến mức khẽ mím môi: "Nghe cứ như thể đang cầu xin ."
Kỳ Chu Miện nghiêng đầu, đôi lông mày cao thanh tú rũ xuống lộ vẻ sắc sảo khó tả. Dưới bóng đêm mờ ảo, đôi mắt đen kịt như vực thẳm, giọng khẽ trầm xuống: "Vậy cầu xin ."
"Giúp giúp nhé, tiểu Bồ Tát?"
Tô Đề bực . Ở bên lâu như , thừa sức nhận Kỳ Chu Miện đang trêu chọc . Tô Đề lập tức xoay đưa lưng về phía , kéo phăng chiếc chăn mỏng trùm kín đầu, nhất quyết thèm đáp .
Kỳ Chu Miện cũng làm phiền thêm, và Tô Đề cứ thế . Một lát , Kỳ Chu Miện mới mở mắt , nghiêng khẽ kéo tấm chăn đang trùm kín mặt xuống. Hắn xoay , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần mịn màng đang lấm tấm mồ hôi, khẽ vén những sợi tóc tơ đen nhánh vầng trán cao lau sạch mồ hôi cho .
Trong cơn mê ngủ, Tô Đề hít thở khí trong lành, cảm giác khó chịu cũng tan biến nên thấy vô cùng thoải mái. Đôi mày thanh tú vốn đang nhíu vì nóng bỗng giãn , ngoan ngoãn dựa bên cạnh tiếp tục chìm giấc ngủ sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-xinh-dep-tam-toi-lam-dan-em-phao-hoi-trong-truyen-cau-huyet/chuong-31.html.]
Sự để bụng của Tô Đề thể hiện rõ nhất lúc mua đồ ăn sáng cho giờ sớm ngày hôm . Cậu chủ động bảo bà chủ quán bánh tráng kẹp thêm cho và Kỳ Chu Miện mỗi một quả trứng gà.
Thấy Tô Đề định đưa miếng bánh mới lò miệng, Kỳ Chu Miện liền ngăn : "Không thấy nóng ?"
Lần nào môi Tô Đề cũng bỏng đến đỏ rực mà vẫn cứ mải mê ăn, Kỳ Chu Miện chỉ sợ đôi môi mềm mại sẽ phỏng đến phồng rộp lên mất.
"Thổi một chút ." Kỳ Chu Miện dặn: "Ăn đồ quá nóng sẽ làm bỏng niêm mạc khoang miệng đấy."
Tô Đề học khối Xã hội, nhưng gần đây ôn thi nghiệp môn Sinh học cũng nạp thêm chút kiến thức . Tuy nhiên vì ngại phiền phức, trực tiếp c.ắ.n một miếng lắc đầu: "Không nóng ."
Kỳ Chu Miện cau mày: "Để thổi cho."
Hắn đợi bánh nguội bớt mới đưa cho Tô Đề ăn, đoạn dặn dò: "Chiều tối nay cứ tìm Tề Ngật, bảo dẫn đến tiệm t.h.u.ố.c Đông y."
"Hôm qua chẳng mới ?" Tô Đề hỏi : "Thế còn , ?"
Kỳ Chu Miện thản nhiên liếc : "Cậu uống t.h.u.ố.c thấy hiệu quả mấy, An Hồi Xuân định cho thử t.h.u.ố.c tắm để tìm loại t.h.u.ố.c nào thực sự hợp với cơ thể . Nếu thử loại đúng bệnh thì cần đến đó nữa, thể mua về nhà tự ngâm."
Tô Đề thì gật đầu.
"Dạo bận." Kỳ Chu Miện vẫn cho chuyện nhà họ Nguyễn nhận , bởi với , việc gia đình kiểu đó nhận về chẳng điều gì đáng để tự hào khen ngợi.
Kỳ Chu Miện khựng một chút: "Cậu thích Tề Ngật ? Hay để đưa qua đó mới nhé?"
Thực cũng chẳng ưa gì Tề Ngật, nhưng Tề Ngật cái là kẻ thực sự liều mạng. Việc đưa Tô Đề cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian của .
Tô Đề vốn dĩ luôn như hình với bóng cùng Kỳ Chu Miện, chuyện hôm qua đột ngột rời khiến kịp trở tay. nếu hôm nay bận, thể tranh thủ tự hiệu sách mà sợ phát hiện.
"Tôi cùng Tề Ngật là ." Tô Đề vội vàng đáp.
Thấy Tô Đề đồng ý nhanh nhảu như , Kỳ Chu Miện bỗng thấy khó chịu. Hắn giơ tay véo nhẹ đôi má mềm mại của , cúi đầu hôn nhẹ lên làn môi hồng: "Cậu ngoan đấy."
Đợi lo xong việc, sẽ cùng Tô Đề bình thản mà bước kỳ thi đại học.
Tô Đề giật đẩy Kỳ Chu Miện , vội vàng che miệng . Thấy phản ứng quá mức của , Kỳ Chu Miện nhíu mày, mân mê vành tai trắng ngần đang ửng đỏ của : "Không ai ."
"Đây chẳng liên quan gì đến việc cả!" Tô Đề phản kháng: "Cậu đừng hở là hôn như thế, đang phát bệnh ."
"Không hở là hôn, vì hôn nên mới hôn thôi." Kỳ Chu Miện buông tay, ánh mắt sâu thẳm: "Lúc phát bệnh thì sẽ hôn , mà là c.ắ.n đấy."
"Cậu kiêu kỳ sợ đau, nếu c.ắ.n thật chắc chắn sẽ chịu nổi." Lời của Kỳ Chu Miện cứ như thể đang làm chuyện vì lợi ích của Tô Đề .
Cái thói "đổi trắng đen" trong lời của Kỳ Chu Miện khiến Tô Đề tài nào ứng phó nổi. Chưa kịp để nghĩ thông suốt, Kỳ Chu Miện dùng đốt ngón tay chạm nhẹ hàng mi dài của : "Còn mau học , sắp muộn đấy."
Tô Đề lập tức quên bẵng những gì Kỳ Chu Miện làm với , xoay chạy biến về phía phòng học.
Thời gian gần đây Kỳ Chu Miện cứ chạy đôn chạy đáo giữa trường học và nhà họ Nguyễn, Tô Đề chẳng mấy khi tìm thấy . bù , đống bài tập giao cho nhiều đến mức làm xuể, nên việc tìm cũng chẳng còn quá quan trọng nữa.
Sau khi tan học, Kỳ Chu Miện trực tiếp đến bệnh viện. Thật trùng hợp, cả Kỳ Toại Sinh, Kỳ Lập Lý và Nguyễn Diệc Thư đều mặt ở đó.
Vừa thấy Kỳ Chu Miện, Kỳ Toại Sinh hừ lạnh một tiếng khinh miệt. Ông với vẻ mặt làm , nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Thằng ch.ó , lão t.ử ngay mày nòi giống nhà mà!"
Nguyễn Diệc Thư ngờ hôm qua đến bệnh viện vô tình đụng Kỳ Toại Sinh. Cậu vốn luôn tránh xa những kẻ cờ bạc, nhưng nghĩ tài xế nhà họ Nguyễn bên cạnh nên cũng chẳng sợ, thế là đem bộ sự tình kể hết cho Kỳ Toại Sinh .
Kỳ Toại Sinh lập tức nhận , gào thét mấy năm nay để chịu thiệt thòi, làm tròn trách nhiệm của một cha. Nguyễn Diệc Thư khỏi chút cảm động.
Cha Nguyễn vốn nghiêm khắc, nên lời lẽ mật của Kỳ Toại Sinh khiến thấy gần gũi hơn. Trước đó cũng bệnh viện thăm Kỳ Lập Lý, ông cụ bảo Kỳ Toại Sinh kẻ bạc bẽo gì, chỉ là lừa gạt, nên Nguyễn Diệc Thư cũng bớt ghét ông hơn.
Thấy Kỳ Toại Sinh thái độ với Kỳ Chu Miện, Nguyễn Diệc Thư liền khuyên nhủ: "Cha , lúc cha ở đây, Tiểu Miện vẫn luôn chăm sóc ông nội ."
Kỳ Toại Sinh chẳng những ơn mà còn mắng mỏ: "Chăm sóc mà cũng kêu khổ kêu mệt ? Nhà họ Kỳ nuôi nó lớn thế , tốn bao nhiêu tiền, chúng tính toán bao giờ ?"
Kỳ Toại Sinh mật nắm lấy tay Nguyễn Diệc Thư: "Con trai, nó làm hiếu như con. Con còn định hiến thận để cứu ông nội, chẳng đứa cháu hiếu thảo nào tấm lòng như con ."
Nguyễn Diệc Thư cảm động đáp: "Cha, đó là việc con nên làm mà."
Dù hôm qua khó chịu khi Kỳ Toại Sinh "ép" làm xét nghiệm tương thích thận. nếu hợp, sẵn lòng hiến một quả thận để cứu mạng Kỳ Lập Lý.
Nguyễn Diệc Thư lướt qua khuôn mặt khắc khổ của Kỳ Toại Sinh, thầm cảm thấy may mắn vì xuyên tới đây, chứ dựa tính cách độc ác của nguyên chủ thì chắc chắn sẽ đời nào chịu hiến thận. Gan thể tái tạo, thận thì tận hai quả, lên bàn mổ ngủ một giấc là cứu một mạng , gì mà ngại.
Mỗi khi tin tức về những từ chối hiến tạng cho , Nguyễn Diệc Thư luôn cảm thấy khó hiểu vô cùng. Chẳng đó là một chuyện đơn giản ?
Có nhiều phẫu thuật hồi phục , nhà họ Nguyễn giàu như , họ cũng chẳng cần làm công việc nặng nhọc gì, chỉ cần tĩnh dưỡng thật là thôi mà.
Kỳ Toại Sinh nắm chặt lấy tay Nguyễn Diệc Thư, nước mắt già nua giàn giụa: "Giờ đây cha thấy việc con nhà họ Nguyễn đón là chuyện . Nếu con mà lớn lên bên cạnh đàn bà đê tiện như Đỗ Mạn Phỉ , khéo mụ dạy hư thành cái tính nết gì ."
Nguyễn Diệc Thư tán thành, khẽ nhắc nhở: "Cha, đừng như ."
Kỳ Toại Sinh thở dài: "Con đàn bà đó độc ác đến mức nào ! Con đúng là quá lương thiện ."
Nguyễn Diệc Thư ngượng ngùng sờ mũi. Cậu thầm nghĩ cũng nên điều đó, cứ cái tính cách độc địa của nguyên chủ là đủ hiểu bộ gen thừa hưởng từ ai .
"Chắc chắn là do con mụ Đỗ Mạn Phỉ đó mang con rời xa cha." Kỳ Toại Sinh bắt đầu sụt sùi lóc, "Đứa con đáng thương của cha, bao nhiêu năm tình nghĩa phụ t.ử của chúng lãng phí một cách vô ích như thế đấy."