Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-18 10:17:12
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Nghiêu , đại não bắt đầu vận hành tốc độ cao, nhưng vẫn chút rõ ý tứ trong lời y. Cái gì gọi là thích chủ động?

Là bảo dâng thì chủ động một chút ?

Hắn còn đủ chủ động ư? Y gọi là lập tức đưa tới, còn chủ động thế nào nữa?

Chẳng lẽ là đoán lúc nào y uống ?

cũng , căn cứ quan sát của Thiên Nghiêu trong thời gian , hầu ở Ngự tiền dường như đều bản lĩnh đó. Vậy là cảnh cáo ?

Nghĩ , Thiên Nghiêu lập tức khấu đầu, vội vàng bày thái độ nhận : “Đa tạ Bệ hạ dạy bảo, nô tài ghi nhớ trong lòng.”

"Ừm." Người mặt dường như hài lòng với thái độ của , nhàn nhạt lên tiếng hiệu cho lui xuống.

Thiên Nghiêu thấy thế vội vàng dậy lui về. Sau đó cả ngày, Thiên Nghiêu đều lén quan sát cách đó xa, cố gắng đoán xem lúc nào y uống .

Cảm thấy thời điểm sai biệt lắm liền đưa nóng chuẩn sẵn qua.

Thiên Nghiêu tiếp xúc với y thời gian thực sự quá ngắn, nên đoán cũng chuẩn xác. Trà chủ động đưa qua mười thì tám y hề chạm tới, cứ để đó cho nguội lạnh. Bởi Thiên Nghiêu chỉ thể hết đến khác đổi nóng cho y.

Cả ngày trôi qua, Thiên Nghiêu cảm thấy sắp suy sụp. Mệt vì dâng , mà là vì lúc nào cũng căng mắt quan sát động tĩnh của một , phán đoán tâm ý của y, đại não một khắc nào nghỉ ngơi. Bởi , chờ đến tối, đầu óc Thiên Nghiêu gần như còn xoay chuyển nổi.

Chỉ mong tên cẩu hoàng đế thể ngủ sớm một chút, để cũng thể về viện thái giám nghỉ ngơi.

như mong , gần đây lẽ vì chuyện Bắc Sóc, tấu chương y phê duyệt mỗi ngày gần như chất đầy ngự án.

Hôm nay càng là từ Tư Minh Điện phê duyệt một mạch đến tẩm điện, nhưng đến giờ vẫn xong.

Mãi cho đến khi đại thái giám bên cạnh hoàng đế nhắc nhở một câu: “Bệ hạ, canh giờ còn sớm, ngày mai còn thượng triều nữa ạ.”

Người nọ lúc mới ngẩng đầu lên, chiếc đồng hồ Tây Dương cách đó xa.

" còn sớm." Y đặt bút son trong tay xuống, đó giơ tay lên.

Thiên Nghiêu thấy thế lập tức bưng khay đưa nước qua.

Sau đó liền thấy y bưng chén lên, uống một ngụm dậy về phía long sàng cách đó xa.

Tiếp theo là cung nữ đến y phục cho y.

Thiên Nghiêu thấy thế âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thể tan làm.

mới vui mừng một chút, liền một giọng đột nhiên truyền đến: “Ngươi tới.”

Thiên Nghiêu sững sờ, chút mờ mịt , đó liền thấy vị đế vương trẻ tuổi cách đó xa đang . Đôi mắt dị sắc nhạt, cảm xúc gì.

Thiên Nghiêu ngờ y gọi .

Lần cởi y phục cho y, Thiên Nghiêu quỳ trong tẩm điện suốt một đêm, đối với chuyện quả thực ám ảnh sâu sắc.

Bởi tuy Thiên Nghiêu cảm thấy lúc đó y hẳn là nhất thời hứng khởi, lẽ sẽ đối xử với như nữa, nhưng để đề phòng bất trắc, vẫn từ ngày đó bắt đầu cố ý quan sát cách cung nữ y phục cho Bệ hạ, cho tới bây giờ học kha khá.

Cho nên dù đột nhiên điểm danh, cũng sợ hãi như .

Quả nhiên cơ hội đều dành cho chuẩn .

Thiên Nghiêu cảm thấy vô cùng may mắn vì sự chuẩn của , bèn mấy chột mà đặt chén trong tay xuống về phía y.

mới đến gần y, Thiên Nghiêu bắt đầu thấy sợ.

Có lẽ thực sự thứ gọi là đế vương chi khí. Người mặt rõ ràng trông cũng còn trẻ, nhưng khí thế sắc bén như , tựa như một thanh kiếm sắc bén lộ ngoài vỏ, khiến căn bản dám đến gần.

Hoàng đế lên tiếng, nên Thiên Nghiêu dù sợ đến mấy cũng chỉ thể căng da đầu đến mặt y, cúi đầu y phục cho y.

Trước hết cởi đai lưng.

Thiên Nghiêu nhớ các bước xem đó, đưa tay lưng y. Vì động tác , cơ thể tự chủ mà nghiêng về phía , quả thực như chủ động lao lòng y.

Đương nhiên, Thiên Nghiêu dám thật sự dán sát y, nên giữa họ vẫn một cách.

, cuối cùng vẫn là quá gần. Một mùi hương thanh u liền len lỏi mũi . Đây là Long Tiên Hương mà Bệ hạ thường đốt, tẩm điện và Tư Minh Điện đều , nhưng đều nồng đậm như y.

Không , rõ ràng đều là cùng một loại hương, nhưng đến y trở nên mạnh mẽ. Hương vốn trong điện ngày ngày đốt cũng cảm giác gì, nhưng bây giờ lẽ vì quá gần, mùi hương đó quả thực như sống , cứ thế xộc thẳng mũi , bá đạo xâm nhập cơ thể .

Cảm giác xâm nhập bắt buộc hề dễ chịu, nên Thiên Nghiêu theo bản năng nín thở.

Người mặt hiển nhiên phiền não như , một bên giang hai tay cho tiểu thái giám y phục, một bên cúi đầu gáy trắng như tuyết của tiểu thái giám.

Trước kỹ, nên Kỳ Ngạn cũng là hôm nay mới phát hiện, da của tiểu thái giám mặt tinh tế ngoài dự đoán, còn trắng, như một vốc tuyết mãi tan, khiến đưa tay sờ thử, xem lạnh ?

Tâm trí Thiên Nghiêu đều đặt y phục của y, nên hề chú ý đến ánh mắt của y, chỉ cố gắng cởi đồ cho mặt.

y phục của hoàng đế thật sự quá phức tạp, hơn nữa Thiên Nghiêu cũng chỉ lén xem qua, cơ hội tự thực hành, nên cởi chậm, tốn khá nhiều thời gian mới cởi áo khoác ngoài và trung y của y.

"Bệ hạ, xong ạ." Thiên Nghiêu cởi cho y đến khi chỉ còn áo lót trong cùng thì tự động khom lui về phía .

Vốn tưởng công việc hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, nhưng ngờ mặt tha cho , mà tiếp tục : “Hầu hạ trẫm tắm gội.”

Thiên Nghiêu lập tức ngẩng đầu lên, nhưng nhanh nhớ phận của , bèn lập tức cúi đầu xuống.

Trong lòng tuyệt vọng trào dâng.

Sao còn hầu hạ tắm gội nữa? Cái còn học, sẽ quỳ một đêm như hôm đó chứ?

Thiên Nghiêu nội tâm một trận sụp đổ, nhưng mặt căn bản cho cơ hội phản ứng, một bước gian phòng nhỏ bên trong.

Trong nội thất của tẩm điện còn một gian phòng nhỏ hơn nữa, bên trong là một hồ tắm. Cung nhân tốn nhiều thời gian mới dẫn nước suối ấm , để Bệ hạ tắm gội.

Thiên Nghiêu y sẽ tắm ở đó, nhưng chỉ là một tiểu thái giám dâng , nên từng hầu hạ y tắm gội, tự nhiên cũng từng đó.

Hôm nay cuối cùng cũng thể xem xét, nhưng Thiên Nghiêu tỏ vẻ hề vui vẻ.

vui cũng đổi sự thật mắt.

Vừa bước liền thấy tên cẩu hoàng đế giang hai tay , về phía .

Thiên Nghiêu tự nhiên hiểu ý y, vội vàng cúi đầu qua, đưa tay giúp y cởi áo lót.

Áo lót là lớp cuối cùng, theo chiếc áo rơi xuống, thể bên trong nhanh chóng lộ .

Người mặt vai rộng eo thon, trông quá vạm vỡ, nhưng cởi đồ mới phát hiện lớp áo là một hình cực kỳ tuấn mỹ. Cơ bắp rắn chắc cường tráng, đường cong lưu loát rõ ràng, thậm chí còn cơ bụng, quả thực như một kiệt tác tỉ mỉ nặn .

, một cơ thể vốn dĩ cực kỳ mỹ, vết sẹo phá hủy vẻ .

Có vết sẹo trông lâu năm, vết trông như vết thương mới, màu sắc còn nhạt, cứ thế chồng chất lên y, xem đến mức Thiên Nghiêu khỏi cảm thấy một tia lạnh lẽo.

Sao nhiều vết thương như ?

Nhà Thiên Nghiêu tuy thể là đại phú đại quý, nhưng cha yêu thương , cũng yêu , từ nhỏ bảo bọc . Vết thương nghiêm trọng nhất từng chịu từ nhỏ đến lớn cũng chỉ là lúc học nấu cơm cùng d.a.o cắt ngón tay.

cơn đau đó khiến khó quên, nên Thiên Nghiêu dám tưởng tượng những vết thương nếu rơi sẽ đau đến mức nào.

Thiên Nghiêu ít loại binh khí, chỉ thể nhận vết đao thương và trúng tên, những vết thương hình thù kỳ lạ khác thì nhận .

Hắn Tiểu Tuệ T.ử đương kim Bệ hạ từng chiến trường, những vết thương đều là do chiến trường gây ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-7.html.]

“Lại đang thất thần cái gì?”

Một giọng truyền đến từ đỉnh đầu, Thiên Nghiêu lúc mới hồn.

Hắn lúc mới phát hiện thế mà chằm chằm cơ thể mặt ngây . Ý thức làm gì, Thiên Nghiêu vội quỳ xuống thỉnh tội, nhưng kịp quỳ, một bàn tay từ bên cạnh đưa , nắm lấy cánh tay nhấc lên.

Thiên Nghiêu ngẩng đầu, đó liền thấy Bệ hạ , với : “Tiếp tục.”

Thiên Nghiêu sững sờ một chút mới phản ứng "tiếp tục" trong miệng y là ý gì, lập tức gật đầu, cúi giúp y cởi dây thắt lưng eo.

Thiên Nghiêu cởi xong, quần của y liền tự động tuột xuống.

Sau đó cả y bại lộ mặt Thiên Nghiêu.

Thiên Nghiêu thấy thế lập tức dời mắt . Tuy đều là đàn ông, nhưng từ nhỏ tự tắm một , lên đại học ký túc xá cũng phòng tắm riêng, nên từng trải nghiệm kiểu nhà tắm công cộng, vì cũng quen đồng giới khỏa .

Không phản ứng của quá lớn , Thiên Nghiêu đột nhiên thấy mặt khẽ một tiếng.

Thiên Nghiêu chút khó hiểu, ngẩng đầu , nhưng y xoay bước hồ tắm.

Đến đây Thiên Nghiêu tưởng nhiệm vụ của hẳn là thành. ngờ một cung nhân bên cạnh đột nhiên tới đưa cho một miếng vải bông.

Thiên Nghiêu miếng vải bông trong tay chút khó hiểu. Cung nhân thấy phản ứng, liền hiệu bằng mắt.

Thiên Nghiêu lúc mới phản ứng đây là lau cho Bệ hạ.

Tại ?

Thiên Nghiêu chút khó hiểu, công việc của càng ngày càng nhiều ? Sẽ đến cuối cùng tất cả việc hầu hạ Bệ hạ đều do một làm chứ?

khó hiểu thì khó hiểu, cũng dũng khí phản kháng. Hắn đành ngoan ngoãn tới quỳ bên hồ tắm, bắt đầu kỳ cọ cho bên trong.

Vô cớ tăng ca nhiều như , trong lòng Thiên Nghiêu vốn ít oán niệm, định bụng kỳ mạnh một chút. khi thật sự chạm da thịt nọ chút nỡ xuống tay.

xuyên qua một thời gian, nhưng vốn sinh và lớn lên trong thời đại hòa bình, vẫn chút thể tưởng tượng chiến trường thực sự và đao quang kiếm ảnh trong đó.

Bởi lúc cọ qua vết sẹo vẫn khỏi nhẹ tay .

ngờ, mới lau bao lâu liền mặt đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Chưa ăn cơm ?”

Thiên Nghiêu: “...”

Ta đúng là thừa lòng mà.

oán thầm thì oán thầm, Thiên Nghiêu vẫn lập tức tăng thêm lực tay, đương nhiên, cũng dám quá mạnh.

mặt thật sự quá mức âm tình bất định, Thiên Nghiêu sợ kỳ cọ đau y y sẽ trực tiếp hạ lệnh c.h.é.m .

Đã thể nhẹ, thể mạnh.

Bởi hầu hạ y tắm xong một lượt, Thiên Nghiêu cảm thấy còn mệt hơn cả tự tắm một trận.

Lúc đặt miếng vải bông xuống, cánh tay Thiên Nghiêu mỏi nhừ đến mức sắp nhấc nổi. tên cẩu hoàng đế vẫn tha cho , từ hồ tắm bước liền đến mặt , ý bảo lau cho y.

Thiên Nghiêu sụp đổ đến c.h.ế.t lặng, đầu đám cung nhân xung quanh.

Hắn thật sự hiểu nơi rõ ràng đông như , tại cứ nhất quyết bắt một làm?

ai bảo y là hoàng đế.

Bởi Thiên Nghiêu chỉ thể nhận mệnh đổi sang vải mềm, bắt đầu cần mẫn lau cho y.

Lau nửa còn đỡ, lau đến nửa thì chút hổ.

Bởi vì quỳ xuống lau, tư thế thật sự quá tệ.

Tuy Thiên Nghiêu cố gắng dời tầm mắt, nhưng vẫn thể tránh khỏi thấy giữa hai chân y.

To... thật.

Đàn ông ở phương diện ít nhiều luôn chút lòng hiếu thắng c.h.ế.t tiệt đó, nên Thiên Nghiêu nhịn đem y so sánh với một chút.

Thật đúng là... thua tập.

Cùng là đàn ông, chênh lệch lớn như ?

nhanh Thiên Nghiêu liền thu ý nghĩ nguy hiểm . Dù với phận hiện tại của , thứ là một chuyện nguy hiểm đến mức nào.

Nếu như phát hiện thì…

Nghĩ , tay Thiên Nghiêu kiểm soát mà run lên một chút.

Vốn tưởng động tác của nhỏ, mặt hẳn là phát giác. giây tiếp theo ảo tưởng của liền tan biến phũ phàng.

“Run cái gì?”

Thiên Nghiêu vốn chột , y mở miệng, tức khắc càng thêm sợ hãi, sợ y điều gì, bèn vội vàng lắc đầu.

Người mặt tỏ ý kiến, chỉ lặng lẽ .

Thiên Nghiêu phản ứng như của y là bất mãn với câu trả lời của . Ánh mắt nọ quá mức sắc bén, chỉ y thôi Thiên Nghiêu chút chịu nổi, nhất thời cảm thấy lưng đều ướt.

Thiên Nghiêu sợ y phát hiện điều gì, vội bịa một lời giải thích hợp lý.

đại não trống rỗng, nhất thời thế mà nghĩ gì.

"Hửm?" Kỳ Ngạn đại khái là chờ đến chút kiên nhẫn, lạnh nhạt lên tiếng.

Thiên Nghiêu sợ đến mức vội vàng ngẩng đầu lên quan sát thần sắc y, ai ngờ ngẩng đầu lên thấy là…

Thiên Nghiêu nơi đó của y, trong đầu kiểm soát mà nảy một đối sách quỷ dị.

Hắn vội vàng nịnh nọt : “Chỉ là cảm thấy Bệ hạ thật sự... hùng vĩ, nô tài... từng thấy qua, cho nên mới... kinh ngạc đến run lên một chút.”

Thiên Nghiêu xong cảm thấy hổ đến mức hận thể đập đầu c.h.ế.t ngay bên hồ tắm.

đây, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nghĩ thể những lời như .

trả lời như hẳn là thể làm y vui chứ, xét cho cùng đàn ông đời bất kể thật giả, ai mà thích khen như .

mặt lâu phản hồi gì về lời nịnh hót của , mà im lặng một cách quỷ dị.

Quá tĩnh lặng.

Thiên Nghiêu vốn còn đang hổ, nhưng sự tĩnh lặng như , hổ dần dần biến thành hoảng sợ.

Tại gì, là hài lòng câu trả lời của ?

Hay là y cái gì ?

Tuy Thiên Nghiêu cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng suy nghĩ căn bản chịu khống chế. Ngay lúc Thiên Nghiêu cảm thấy sắp sự tĩnh lặng như thực thể đè bẹp, mặt cuối cùng cũng lên tiếng.

Đầu tiên là một tiếng khẽ rõ ý vị.

Sau đó là một câu hỏi: “Ồ, ngươi thích ?”

 

Loading...