Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 69: Phiên ngoại - Cuộc sống sau khi thành hôn (1) - Tiểu biệt thắng tân hôn
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:28:14
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xa cách ba tháng, Thiên Nghiêu vốn tưởng tượng cảnh hai gặp sẽ giống như trong phim ảnh – thổ lộ tâm tình, bày tỏ nhớ nhung da diết. Ai ngờ , về tới lao "chuyện " .
là đàn ông chỉ nghĩ đến thế.
Mà thôi, thật cũng lắm.
Chỉ là, dù , cũng từng nghĩ đến việc phóng túng giữa ban ngày ban mặt. Thế nhưng Kỳ Ngạn chẳng bận tâm điều đó, khiến Thiên Nghiêu nhất thời phân biệt nổi, rốt cuộc ai trong hai mới là cổ đại đây.
Kệ , dù cũng là phu thê , thỉnh thoảng chiều theo một chút cũng chẳng .
Có điều, vì là ban ngày, nên khi xong việc, Thiên Nghiêu ngại gọi mang nước đến. Kỳ Ngạn da mặt mỏng nên trực tiếp bế bổng bể tắm trong phòng để tắm rửa sạch sẽ.
Vì gọi hầu, việc đương nhiên đều do một tay Kỳ Ngạn lo liệu.
Nhìn dáng vẻ Kỳ Ngạn tỉ mỉ lau rửa cho , Thiên Nghiêu chợt nhớ nhiều năm , khi còn là một tiểu thái giám, cũng từng hầu hạ Kỳ Ngạn tắm rửa thế .
Chỉ điều, Kỳ Ngạn lúc đó ngoan ngoãn như bây giờ, gây khó dễ, ngày nào cũng hành hạ sống dở c.h.ế.t dở.
Nghĩ chuyện xưa, Thiên Nghiêu khỏi thấy ấm ức.
"Sao thế?" Kỳ Ngạn nhanh chóng nhận cảm xúc đổi của , giúp lau rửa cúi xuống khẽ hôn lên cổ .
Thật cũng chẳng gì to tát, chuyện cỏn con nhắc cũng chẳng đáng, huống hồ Kỳ Ngạn là hoàng đế, lúc đó cũng chẳng ưa gì , tùy ý sai bảo một hạ nhân cũng là chuyện thường tình.
Vì , Thiên Nghiêu chỉ đáp: “Không gì .”
Kỳ Ngạn đương nhiên tin, giữ lấy gáy kéo gần, cúi xuống hôn lên mắt : “Trông ngươi giống như chuyện gì.”
Thiên Nghiêu giấu , bèn mềm giọng, dựa lòng y: “Chỉ là nhớ chuyện hồi còn làm thái giám thôi.”
Bản làm gì, Kỳ Ngạn rõ nhất. Nghe , y thoáng im lặng, trầm ngâm hồi lâu mới lặng lẽ đưa vai qua: “Nếu còn giận thì cứ c.ắ.n Trẫm vài cái cho hả, đừng tự ôm bực .”
Chuyện qua lâu , đương nhiên chẳng còn gì đáng giận, nhưng Kỳ Ngạn tự đưa vai đến, c.ắ.n thì thật . Vì , Thiên Nghiêu vẫn kề sát , nhưng thấy những vết sẹo chi chít Kỳ Ngạn.
Có những vết lâu năm, sậm màu; những vết thương mới hơn thì màu còn nhạt. Hai loại màu sắc khác xen lẫn, như những dấu ấn hỗn độn.
Thiên Nghiêu thấy , lòng chợt mềm nhũn. Vốn chỉ định c.ắ.n nhẹ vài cái tượng trưng, giờ chẳng nỡ. Cuối cùng, chỉ khẽ hôn lên một vết sẹo cũ vai y.
Thiên Nghiêu vốn định hỏi vết thương từ mà ? Còn đau ? Ai ngờ giây tiếp theo cảm nhận vật gì đó đang thúc giữa hai đùi .
Thiên Nghiêu: “...”
Với con , đúng là chẳng thể lãng mạn nổi một giây.
“Kỳ Viễn Quy, ngươi...”
Thiên Nghiêu lặng lẽ nhích khỏi đùi y, nhưng cử động một bàn tay rắn chắc túm cổ chân kéo .
"Không , xong ba , tiết chế." Thiên Nghiêu đẩy n.g.ự.c y .
Kỳ Ngạn dường như nhịn hết nổi, bằng ánh mắt sâu thẳm, giữ chặt eo kéo sát .
Thiên Nghiêu cúi xuống, thấy hình ảnh phản chiếu trong đôi mắt y, ngập tràn d.ụ.c vọng mãnh liệt. Vì y ngẩng đầu, một giọt nước trượt theo yết hầu đang chuyển động, lướt qua lồng n.g.ự.c chìm làn nước.
Thiên Nghiêu thấy , cổ họng cũng khô khốc. Hắn Kỳ Ngạn thèm đến mức nào, nhịn suốt ba tháng qua chắc chắn khổ sở lắm, nên cuối cùng đành thỏa hiệp.
Chỉ là khi định chủ động cúi xuống hôn y, hiểu trong đầu đột nhiên hiện lên mấy bộ phim 'cẩu huyết' từng xem.
Ban nãy mấy , hơn nữa d.ụ.c vọng của cũng mãnh liệt như Kỳ Ngạn, nên cũng chẳng vội, ngược còn nổi hứng bày trò.
Thế là, ngay khi môi gần chạm môi Kỳ Ngạn, đột ngột dừng , đưa tay vuốt ve má y, cố làm vẻ đau khổ: “Kỳ Viễn Quy, chỉ hứng thú với thể thôi ?”
Kỳ Ngạn đang chăm chú môi , tựa như chờ đợi tới gần, ai ngờ hỏi đột ngột như , nhất thời ngẩn , ánh mắt cũng trong mấy phần.
'cẩu hoàng đế' quả hổ danh, chẳng cần chuẩn gợi ý gì cũng đoán làm gì.
Giây tiếp theo, y liền thẳng dậy, chủ động kéo giãn cách giữa hai , thong thả đáp: “Phải.”
Lần đến lượt Thiên Nghiêu ngớ .
Hắn vốn tưởng Kỳ Ngạn sẽ vội vàng ôm lấy giải thích, ai ngờ nhận phản ứng thế .
Điều khiến Thiên Nghiêu khỏi thán phục tài năng thiên bẩm của y, dù 'tra nam' là gì vẫn thể diễn giải xuất sắc đến .
“Vậy những lời đều là lừa ?”
“Đương nhiên.” Kỳ Ngạn đáp lời cực kỳ trôi chảy, xong còn khẽ nhướng mày với , “Nếu thì ngươi nghĩ ?”
“Ta tin.” Thiên Nghiêu sà lòng y, “Người đang lừa đúng ?”
Vừa dứt lời Kỳ Ngạn nâng cằm lên: “Trẫm việc gì lừa ngươi?”
“Vậy những ngày ở đây, tìm kẻ khác ?” Thiên Nghiêu làm vẻ đau đớn c.h.ế.t.
Rồi Kỳ Ngạn đáp: “Ngày nào cũng tìm, đêm đêm sênh ca.”
Thiên Nghiêu vốn vẫn đang nhập vai, nhưng Kỳ Ngạn diễn quá đạt, thật đến mức Thiên Nghiêu cảm thấy y giống đang diễn chút nào, nhất thời diễn nổi nữa, buột miệng hỏi: “Thật hả?”
Kỳ Ngạn vốn còn định phối hợp diễn tiếp, nhưng trực giác mách bảo khiến y lập tức nuốt lời định : “Chẳng đang diễn kịch ?”
“Thật sự chỉ là đang diễn cùng thôi ?”
“Đương nhiên.” Kỳ Ngạn giận dỗi c.ắ.n nhẹ lên môi một cái, “Ngươi tin Trẫm đến thế ?”
Thiên Nghiêu đương nhiên là , nhưng…
“Ai bảo diễn giỏi quá làm gì, diễn đến mức tức giận thật luôn.”
“Diễn xuất?” Kỳ Ngạn định hỏi đó là gì.
Thiên Nghiêu quấn lấy y, tiếp tục màn kịch: “Phu quân, đừng tìm kẻ khác ? Bọn họ đều chỉ vì tiền của thôi, chỉ là thật lòng yêu , vì nguyện làm tất cả, tại thể chỉ yêu một ?”
Nghe câu , Kỳ Ngạn dường như cuối cùng cũng chút hứng thú, đưa ngón tay lên nâng cằm đầy trêu chọc.
“Vì Trẫm, chuyện gì cũng nguyện ý?”
“Vâng.” Thiên Nghiêu y bằng đôi mắt ngấn lệ, còn áp mặt tay y cọ cọ.
Hắn vốn tưởng giây tiếp theo Kỳ Ngạn sẽ lạnh lùng đẩy , dù phim cẩu huyết chẳng đều diễn thế .
Tuy Kỳ Ngạn xem phim cẩu huyết bao giờ, nhưng với sự thông minh của y, hẳn cũng đoán diễn biến tiếp theo.
Ai ngờ giây tiếp theo, Kỳ Ngạn như nhịn nổi nữa, véo eo kéo gần ghé sát tai .
“Vậy hôm nay tự động , Khanh Khanh.”
Tuy giống kịch bản nghĩ, nhưng Thiên Nghiêu vẫn cố diễn tiếp, giãy giụa thoát : “Phu quân, ý đó, thể xuyên tạc tình cảm của như …”
giãy , bàn tay giữ eo như gọng kìm sắt, siết chặt khiến thể nhúc nhích.
Thiên Nghiêu cúi đầu, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Kỳ Ngạn đang .
“Không đang diễn kịch ?” Thiên Nghiêu muộn màng nhận .
Rồi thấy Kỳ Ngạn khẽ, hôn lên môi : “Kịch đúng là diễn, nhưng ngươi tự động là thật.”
“...”
“Khanh Khanh.”
Kỳ Ngạn hôn lấy ngay lập tức, chặn những lời kịp , tỉ mỉ khơi gợi từ xuống . Rất nhanh, Thiên Nghiêu phản ứng, eo mềm nhũn.
“Kỳ Ngạn...” Những lúc động tình, Thiên Nghiêu sẽ mềm giọng gọi tên y, thúc giục.
hôm nay, khi khơi lên ngọn lửa trong , Kỳ Ngạn buông : “Trẫm , tự làm .”
Thiên Nghiêu vốn da mặt mỏng trong chuyện phòng the, nay đều do Kỳ Ngạn dẫn dắt, từng chủ động bao giờ. Huống hồ bây giờ còn là ban ngày ban mặt, càng thêm ngượng ngùng.
Vì , đương nhiên , bèn ôm lấy Kỳ Ngạn cọ cọ, mặt mày tỏ rõ vẻ từ chối.
hôm nay Kỳ Ngạn dường như hạ quyết tâm sắt đá, động thì y cũng động, chỉ cúi mắt, tiếp tục dùng ngón tay nhanh chậm nhóm lửa .
Bị y giày vò đến chịu nổi, cuối cùng Thiên Nghiêu đành chủ động thử một .
Chỉ là thể lực vốn bằng Kỳ Ngạn, ban nãy dây dưa lâu như nên chẳng mấy chốc mệt lử, đành nhoài trong lòng Kỳ Ngạn làm nũng cầu xin.
Kỳ Ngạn dường như vẫn thoát vai 'tra nam' ban nãy, tuy nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi , lời vẫn lạnh lùng vô tình.
“Muốn thì tự làm .”
Thiên Nghiêu vốn định tiếp tục làm nũng lời mềm mỏng, nhưng cũng chọc cho nổi cáu.
Thế là quyết định cầu xin y nữa, chỉ thầm ghi món nợ sổ.
Có giỏi thì ngươi cứ bắt tự làm mãi !
Kỳ Ngạn hạ chỉ sắc phong Hoàng hậu đúng Tết Thượng Nguyên. Vì , Thiên Nghiêu liền coi ngày đó là kỷ niệm ngày cưới của hai , hơn nữa Tết Thượng Nguyên cũng là sinh nhật , tiện thể tổ chức cùng lúc.
Kỳ Ngạn cũng nghĩ . Sinh nhật Hoàng hậu vốn gọi là “Thiên Thu Tiết”, thêm việc sắc phong đúng ngày nên càng tổ chức long trọng.
Một ngày sinh thần Thiên Nghiêu, Lễ Bộ dâng lên thiệp mừng thọ của văn võ bá quan.
Đây là đầu tiên Thiên Nghiêu đón sinh nhật nhiều chúc mừng đến thế, nên nghiêm túc xem từng tấm thiệp.
thiệp mừng thực sự quá nhiều, Thiên Nghiêu xem cả ngày vẫn hết, đến cuối cùng còn mơ hồ cảm nhận nỗi vất vả của Kỳ Ngạn khi phê duyệt tấu chương.
Mỗi ngày xem nhiều thứ như , cần kiên nhẫn đến mức nào cơ chứ, chẳng trách Kỳ Ngạn thể làm hoàng đế.
Thấy xem đến mệt lả, Kỳ Ngạn bèn rút tấm thiệp trong tay : “Mệt thì đừng xem nữa, ngủ với Trẫm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-69-phien-ngoai-cuoc-song-sau-khi-thanh-hon-1-tieu-biet-thang-tan-hon.html.]
“Không .” Thiên Nghiêu kiên trì, “Dù cũng là tấm lòng của , vẫn nên xem hết, hơn nữa cũng chỉ còn vài tấm thôi.”
Thấy kiên quyết, Kỳ Ngạn cũng ép, bèn xuống bên cạnh, kéo lòng: “Vậy Trẫm cho ngươi .”
“Được.” Thiên Nghiêu vui vẻ đồng ý, dựa lòng y lắng .
“Chúc Quân Hậu mãi như trăng sáng đêm rằm, giờ giờ phút phút đều là giờ lành, ngày ngày tháng tháng đều là ngày , sớm tối an khang, trường thọ vạn tuế, năm năm đều gặp mùa xuân…”
Trong đêm khuya tĩnh lặng, giọng Kỳ Ngạn trầm ấm vang lên, truyền đạt lời chúc phúc của vô vàn , chúc mừng ngày sinh của .
Ban đầu Thiên Nghiêu còn nghiêm túc lắng , nhưng vì xem thiệp cả ngày nên mệt lắm , tuy cố gắng gượng nhưng chẳng bao lâu ngủ . Đến khi Kỳ Ngạn phát hiện thì ngủ say như c.h.ế.t.
Thấy , Kỳ Ngạn mỉm , đ.á.n.h thức mà cũng chẳng dừng , cầm lấy tấm thiệp mừng cuối cùng tiếp.
Đây là tấm thiệp do chính tay y , đặc biệt dặn Lễ Bộ trộn , vốn định tạo bất ngờ cho , ai ngờ Thiên Nghiêu xem cả ngày cũng phát hiện . Kỳ Ngạn cũng ngại cho một .
“Mừng sinh thần Khanh Khanh, đặc biệt đôi lời chúc mừng. Dù vạn lời , nhưng đặt bút xuống chỉ còn một câu: Nguyện cho Khanh Khanh của năm năm tháng tháng, luôn ở bên cạnh, bạc đầu chia lìa. Nguyện ngươi vạn sự lành, an lạc khỏe mạnh, chuyện vui hưởng trọn đời, trời cao chiều theo ý ngươi.”
Thiên Nghiêu đương nhiên thấy gì, nhưng Kỳ Ngạn cũng vội. Dù họ vẫn còn nhiều năm tháng bên , Kỳ Ngạn nguyện ý cho .
Y chỉ cúi xuống hôn lên trán , đặt tấm thiệp mừng xuống ôm ngủ.
Lễ mừng thọ của Thiên Nghiêu tổ chức tại Giao Thái Điện.
Cung nhân từ sớm trang hoàng, quét dọn sạch sẽ và bày biện xong nghi giá của Hoàng hậu.
Đợi nghi thức bắt đầu, Hoàng hậu sẽ mặc triều phục, ở đây tiếp nhận sự triều kiến bái lạy của bá quan.
Đây đầu Thiên Nghiêu trải qua cảnh tượng nên quen hơn đôi chút, còn căng thẳng như . Hắn làm theo trình tự, tiếp nhận triều kiến ban tiệc.
Sau đó là các nghi lễ tế trời đất và xem ca múa biểu diễn.
Lịch trình ngày hôm đó dày đặc, mãi đến tối muộn hai mới thời gian riêng tư.
Kỳ Ngạn cả ngày hôm nay chắc chắn mệt nhoài, nên khi tắm rửa xong liền giục nghỉ ngơi sớm.
lên giường , Thiên Nghiêu tỉnh táo lạ thường, với y: “Ta còn một nguyện vọng thực hiện.”
“Không ước một điều ?” Kỳ Ngạn véo má , “Còn khá tham lam đấy nhỉ. Xem lễ vật mừng thọ Trẫm tặng vẫn làm ngươi hài lòng.”
“Không giống .” Thiên Nghiêu vội giải thích, “Lúc nãy ở Giao Thái Điện là ước nguyện sinh nhật. hôm nay còn là kỷ niệm một năm của chúng , chẳng lẽ thể ước thêm một điều nữa ?”
Tuy từng kỷ niệm ngày cưới cũng ước nguyện, nhưng Kỳ Ngạn nay luôn chiều theo , nên vẫn đáp: “Ngươi cứ ước , chỉ cần Trẫm làm , đều sẽ cố gắng thực hiện cho ngươi.”
“Nguyện vọng của đương nhiên là điều Bệ hạ thể làm .”
“Ồ? Là gì ?” Kỳ Ngạn hỏi.
Rồi thấy Thiên Nghiêu y, : “Tối nay, chuyện giường đều do quyết định, ?”
Nghe , Kỳ Ngạn khẽ nhướng mày: “Ngươi mệt ?”
“Không mệt.”
Tuy Thiên Nghiêu định làm gì, nhưng Kỳ Ngạn thừa với thể lực của thì cũng chẳng làm trò trống gì, chắc chắn chẳng mấy chốc sẽ rên rỉ cầu xin . Vì , Kỳ Ngạn đương nhiên đồng ý, chỉ kèm một câu: “Không dĩ hạ phạm thượng.”
Thiên Nghiêu: “Nhất định, nhất định.”
Nói xong, Thiên Nghiêu liền lấy từ tủ đầu giường một bộ xích sắt màu vàng cực kỳ tinh xảo.
Bộ xích sắt Kỳ Ngạn quả thực quá quen thuộc, nên lập tức hiểu Thiên Nghiêu làm gì.
Y đành bất đắc dĩ mỉm : “Còn Trẫm thù dai, ngươi cũng chẳng kém cạnh. Đây là Trẫm cũng nếm trải một ?”
“ .” Thiên Nghiêu hiệu cho y đưa tay .
Kỳ Ngạn chuyện là đuối lý, nên chủ động đưa cả cổ tay và cổ chân qua.
Chỉ là…
“Trước khi cung nhân hầu hạ sáng mai cởi cho Trẫm. Bị hạ nhân thấy thì còn thể thống gì nữa.”
“Được thôi.” Thiên Nghiêu tủm tỉm với y.
Không hiểu , nụ mặt , Kỳ Ngạn mơ hồ dự cảm lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Thiên Nghiêu sấp y, l.i.ế.m liếm cằm y như một chú mèo con.
Thấy , Kỳ Ngạn lập tức khơi gợi đến căng cứng. Xích sắt cổ tay kêu loảng xoảng theo cử động của y, nhưng hành động hạn chế vô cùng.
“Thiên Nghiêu.” Giọng Kỳ Ngạn khàn , y ngước mắt , “Ngươi định làm gì đây?”
Rồi thấy Thiên Nghiêu y tủm tỉm: “Chẳng Bệ hạ thích chủ động ? Hôm nay sẽ chủ động một chút.”
Nghe , Kỳ Ngạn lập tức nhớ tới chuyện trong bể tắm , ngờ vị Hoàng hậu nhỏ nhen của y thù dai đến .
“Thích ?” Thiên Nghiêu hôn y theo cái cách mà y vẫn thường hôn .
Rất nhanh, Thiên Nghiêu cảm nhận sự đổi cơ thể Kỳ Ngạn.
“Thích.” Hơi thở của Kỳ Ngạn cũng trở nên nặng nề, “ thể thả Trẫm ?”
Dù ở mặt Thiên Nghiêu, y vốn chẳng mấy sức tự chủ. Thiên Nghiêu chỉ khẽ khàng khơi gợi như thôi mà y sắp nổ tung.
Thiên Nghiêu dường như thấy, tiếp tục di chuyển xuống , l.i.ế.m hôn yết hầu y như đang nếm kẹo ngọt.
“Thiên Nghiêu...”
Làm Kỳ Ngạn chịu nổi sự trêu chọc thế từ thương, hận thể lập tức bật dậy đè xuống . tay chân đều trói chặt, thể cử động.
Nếu là xích sắt bình thường, lẽ y giật đứt . đây là loại y đặc biệt sai chế tạo . Thế mới , cái gì gọi là tự lấy đá đè chân ? Đây chính là ví dụ.
“Ngoan, thả Trẫm .” Kỳ Ngạn cảm thấy sắp nhịn nổi nữa, nhưng Thiên Nghiêu vẫn nhanh chậm hôn xuống , cho đến khi…
“Đừng!” Kỳ Ngạn nhận định làm gì, vội chống dậy định ngăn cản. Dù cả căng cứng đến cực hạn, y vẫn Thiên Nghiêu làm chuyện đó cho .
ngẩng đầu lên, y thấy Thiên Nghiêu đang quỳ giữa hai chân , y phục hờ hững trễ xuống, mái tóc dài đen nhánh xõa tung. Không vì ngượng ngùng mà đuôi mắt và cổ đều ửng lên một màu hồng nhàn nhạt. Thấy Kỳ Ngạn cử động, ngẩng đầu y.
Đôi mắt Thiên Nghiêu vốn , lúc nào cũng long lanh nước, như thể chỉ cần bắt nạt thêm một chút là sẽ rơi lệ.
Kỳ Ngạn đến hô hấp cũng như ngừng .
Rồi y thấy Thiên Nghiêu cúi xuống.
Kỳ Ngạn mười sáu tuổi chiến trường, chịu đựng vô vết thương lớn nhỏ, cộng thêm nhiều năm đó luôn thận trọng từng bước, thể và ý chí sớm luyện đến mức cứng như sắt đá. Y luôn cảm thấy đời chẳng còn gì thể khiến chịu đựng nổi.
Cho đến hôm nay y mới , hóa d.a.o mềm mới là thứ đ.â.m đau nhất, nhát nào cũng chí mạng.
“Thiên Nghiêu...” Giọng Kỳ Ngạn khản đặc thành tiếng, nhưng y vẫn cố gắng kiềm chế động đậy, chỉ sợ làm thương, dùng chút lý trí cuối cùng bảo cởi trói cho .
Thiên Nghiêu vẫn lắc đầu.
Kỳ Ngạn bất đắc dĩ, đành mặc kệ , còn bao nhiêu trò giày vò nữa đây.
Y vốn tưởng tối nay Thiên Nghiêu sẽ trả thù cả đêm, ai ngờ chỉ khiến y xuất một mệt lả.
“Ngoan, cởi trói cho Trẫm.” Thấy , Kỳ Ngạn vội .
Thiên Nghiêu vẫn lắc đầu, xuống bên cạnh y, : “Bệ hạ ngủ ngon.”
Kỳ Ngạn: “Hửm?”
Ban đầu Kỳ Ngạn còn tưởng đây cũng là một phần trong kế hoạch 'hành hạ' , cho đến khi y phát hiện ngủ thật .
Kỳ Ngạn: “...”
Nửa đêm, Thiên Nghiêu khát nước tỉnh giấc, mơ mơ màng màng gọi bên cạnh: “Trà.”
Thiên Nghiêu thích hầu bên cạnh lúc ngủ, nên bình thường nửa đêm tỉnh dậy đều là Kỳ Ngạn rót cho . hôm nay ai đáp .
Lúc Thiên Nghiêu mới sực nhớ điều gì đó, bừng mở mắt.
Quả nhiên, Kỳ Ngạn vẫn đang trói, hơn nữa trông vẻ như vẫn ngủ.
“Sao còn ngủ?” Thiên Nghiêu nhận chơi quá trớn, vội vàng tìm chìa khóa cởi trói cho y.
Rồi y thấy Kỳ Ngạn trong bóng tối, lạnh lùng : “Ngươi nghĩ chuyện tối nay Trẫm còn ngủ ? Ngươi thì ngủ ngon quá nhỉ.”
Nghe , Thiên Nghiêu ngượng ngùng trừ. Hắn đương nhiên một với Kỳ Ngạn là đủ, vốn cũng chỉ định trêu y một chút, cố ý giả vờ ngủ thôi.
hôm qua thực sự quá mệt, ngờ xuống ngủ thật.
Nghĩ đến đây, Thiên Nghiêu càng thêm áy náy: “Sao gọi dậy?”
Rồi thấy Kỳ Ngạn xoa xoa cổ tay trói cả đêm, đáp: “Trẫm nỡ.”
Nghe , Thiên Nghiêu càng thêm tự trách. Sau khi cởi hết trói cho y, liền sà lòng y dỗ dành: “Là , Bệ hạ đừng giận.”
“Trẫm giận.” Kỳ Ngạn , đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy , “Trẫm chỉ một thắc mắc.”
“Gì ạ?” Thiên Nghiêu vội hỏi.
Rồi Kỳ Ngạn hỏi: “Bây giờ còn mệt ?”
“Gì cơ?” Thiên Nghiêu còn kịp phản ứng Kỳ Ngạn đè xuống .
Biết y nhịn bao lâu, Thiên Nghiêu cũng từ chối, chỉ : “Có thể cho uống ngụm nước ?”
“Lát nữa hãy uống.” Kỳ Ngạn hôn xuống.
Rất nhanh, Thiên Nghiêu nên lời. Trong lúc ý thức mơ màng, chỉ loáng thoáng thấy Kỳ Ngạn nghiến răng bên tai: “Đời ngươi đừng hòng chủ động nữa.”