Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:28:03
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người khác?

Thiên Nghiêu hiểu tại y hỏi ? Nếu là bản thì chắc chắn gọi ai khác, rốt cuộc là con một, ca ca nào để gọi.

nếu là nguyên thì ?

Nguyên ca ca thật sự , bởi Thiên Nghiêu trả lời do dự.

Kỳ Ngạn thấy thế, ngón tay đang đặt môi khẽ dùng sức: “Sao gì?”

“Nô tài…” Thiên Nghiêu ngước mắt y, trong mắt tràn đầy chột . Cái bảo trả lời thế nào? Lỡ trả lời sai tính là khi quân ?

Nghĩ đến đây, Thiên Nghiêu càng thêm dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ thể tìm cách chuyển hướng sự chú ý của . Để Kỳ Ngạn còn dây dưa vấn đề , Thiên Nghiêu thậm chí còn vòng tay qua cổ y chủ động cử động một chút, hiệu y tiếp tục.

hề động đậy, thậm chí còn đè chặt eo khiến thể động đậy.

“Xem là cũng gọi khác như .” Kỳ Ngạn tiếp.

Thiên Nghiêu trả lời thế nào, chỉ thể im lặng, khẽ ngước mắt đ.á.n.h giá sắc mặt .

Sau đó liền thấy y đang cúi mắt , ánh mắt nhạt, vui buồn.

Thiên Nghiêu trực giác chút , nhưng rõ vấn đề rốt cuộc ? loại thời điểm cứ cứng đờ quả thực quá kỳ quái. Bởi , để cho qua vấn đề thật nhanh, Thiên Nghiêu chủ động ghé sát hôn lên môi Kỳ Ngạn, làm nũng : “Bệ hạ, tiếp tục ? Như thật khó chịu.”

Thiên Nghiêu xong, cuối cùng cũng phản ứng. Bàn tay vốn đặt môi từ từ lùi về , sờ lên vành tai : “Gọi tên trẫm.”

Thiên Nghiêu liền đây là cho qua chuyện, vội vàng gọi: “Viễn Quy.”

Gọi xong thấy y vẫn động, bèn chút bất mãn cọ cọ trong lòng y: “Viễn Quy, ngươi thương .”

Vừa dứt lời, liền thấy cuối cùng cũng phản ứng, giữ chặt eo động đậy, còn hung hăng hơn cả .

Thiên Nghiêu nhanh liền chịu nổi, nhưng chịu dừng , cuối cùng vẫn luôn ép đến rơi nước mắt mới chịu buông tha, ôm lòng ngủ .

Vì tối qua quá kịch liệt, nên ngày thứ hai Thiên Nghiêu tỉnh eo đau lưng mỏi, giường hồi phục hồi lâu mới gian nan bò dậy.

Lúc tỉnh , Kỳ Ngạn thượng triều, nên Thiên Nghiêu một dùng bữa sáng xong liền đến viện thái giám tìm Tiểu Mạch Tử.

Tiểu Mạch T.ử đang bận rộn trong sân, thấy mắt tức khắc sáng lên, buông đồ trong tay xuống chạy tới, gọi một tiếng: “Ca ca.”

Thiên Nghiêu thấy hai chữ liền nghĩ đến tối qua, lập tức hổ vẫy vẫy tay với : “Hôm nay đừng gọi như .”

“Vì ạ?” Tiểu Mạch T.ử chút khó hiểu hỏi.

Thiên Nghiêu tự nhiên thể giải thích với , nên chỉ : “Tạm thời cứ gọi khác .”

“Vâng.” Tiểu Mạch T.ử lập tức đáp, nhưng dường như nhất thời cũng nên gọi là gì, nên dứt khoát lược bỏ xưng hô.

“… Chân ?” Tiểu Mạch T.ử thấy đường chút cứng đờ, chút lo lắng hỏi.

Thiên Nghiêu khỏi ngẩn , ngay đó ý thức điều gì, hai má tức khắc nóng bừng lên.

vẫn giả vờ trấn định: “Không gì.”

Sợ hỏi tiếp, Thiên Nghiêu nhanh chóng chuyển chủ đề: “Hôm qua sai mang kẹo hồ lô cho ăn ?”

“Ăn ạ, ngon lắm!” Tiểu Mạch T.ử lập tức trả lời. “Ngoài kẹo hồ lô còn nhiều đồ ăn nữa, còn chia cho hai ca ca cùng phòng ăn chung.”

Thiên Nghiêu liền là Tiểu Phúc T.ử và Tiểu Toàn Tử, chút vui mừng xoa xoa đầu : “Biết điều quá.”

“Vì hai ca ca cũng đối với lắm.”

“Vậy ? Vậy yên tâm .” Thiên Nghiêu kỳ thực vốn dĩ lo lắng, rốt cuộc từng ở chung với hai họ, tự nhiên họ làm thế nào.

“Vâng, cần lo cho .” Tiểu Mạch T.ử ngẩng đầu , trong giọng đột nhiên chút nghi hoặc. “Ca… mặt đỏ thế? Bị bệnh ạ?”

Thiên Nghiêu đưa tay sờ sờ mặt , quả thực chút nóng, hẳn là nóng còn sót từ vấn đề .

Tiểu Mạch T.ử mới mười ba tuổi, vẫn là trẻ con, nên mấy chuyện lớn Thiên Nghiêu nghĩ đến mặt cũng cảm thấy tội .

Nghĩ đến đây, Thiên Nghiêu cảm thấy hôm nay thật sự thích hợp đến tìm , bèn vội vàng qua loa vài câu rời , quyết định tìm Tiểu Tuệ Tử.

Tiểu Tuệ T.ử nhanh, thấy vui mừng, xuống liền đưa cho một gói điểm tâm nhỏ.

Bây giờ Thiên Nghiêu thiếu điểm tâm ăn, nhưng thói quen của Tiểu Tuệ T.ử vẫn đổi.

Thế là hai như thường lệ tìm một chỗ yên tĩnh xuống, ngươi một miếng một miếng chia ăn hết gói điểm tâm nhỏ.

“A Nghiêu, đột nhiên tới?” Tiểu Tuệ T.ử xuống hỏi.

Thiên Nghiêu đang ăn điểm tâm, cuối cùng cũng nhớ chuyện chính hôm nay.

, ca ca ?”

“Ca ca?” Tiểu Tuệ T.ử hiểu đột nhiên hỏi cái ? vẫn thành thật trả lời: “Trước một , chỉ là mất sớm khi còn nhỏ.”

“Thật sự .” Thiên Nghiêu trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà hôm qua trả lời bừa, bằng chẳng là khi quân .

“Sao ?” Tiểu Tuệ T.ử hỏi.

“Không gì.” Thiên Nghiêu vội lắc đầu. Để đề phòng bất trắc, bảo Tiểu Tuệ T.ử kể tình hình trong nhà cho một , tránh Kỳ Ngạn hỏi gọi ai khác là tỷ tỷ gì đó .

Tiểu Tuệ T.ử tưởng tìm hiểu về quá khứ của , tự nhiên kể tường tận.

Sau đó Thiên Nghiêu mới gia đình họ Thiên quả thực đông đúc. Thiên lão gia t.ử cả đời chỉ sinh một trai một gái. Sau cha của nguyên cũng chỉ sinh hai con trai, trong đó một còn c.h.ế.t yểu, chỉ còn một nguyên .

Nếu nguyên tuổi còn nhỏ, Thiên gia bây giờ tuyệt hậu.

“Vậy .” Rốt cuộc bây giờ đang dùng thể của nguyên , nên tuy quen những đó, nhưng Thiên Nghiêu xong vẫn cảm thấy chút buồn bã.

Tiểu Tuệ T.ử dường như cũng , vội chuyển chủ đề: “ , A Nghiêu, kẹo hồ lô và đồ ăn hôm qua ngươi sai mang tới là lấy từ ?”

“Mua ngoài cung.”

“Ngoài cung? Ngươi hôm qua khỏi cung !” Tiểu Tuệ T.ử kinh ngạc .

Thiên Nghiêu làm giật , vội hiệu cho nhỏ giọng chút mới gật đầu: “Hôm qua cùng bệ hạ khỏi cung.”

Tiểu Tuệ T.ử cũng ý thức phản ứng của quá lớn, vội che miệng , ghé sát tới hạ thấp giọng hỏi: “Các ngươi ngoài làm gì?”

“Cũng làm gì, chỉ dạo một vòng, mua nhiều đồ ăn, còn thả đèn hoa đăng nữa.”

“Thích thật.” Tiểu Tuệ T.ử mà mắt đầy ngưỡng mộ. “Trước cũng thường xuyên theo ngươi ngoài, đáng tiếc từ khi cung thì ngoài nữa.”

Thiên Nghiêu cung là vì , lập tức áy náy: “Đều là tại , bằng bây giờ ngươi vẫn tự do.”

“Đừng bậy.” Tiểu Tuệ T.ử vội che miệng . “Ta tự nguyện mà.”

Thiên Nghiêu những điều vô nghĩa, bèn hứa hẹn: “Nếu cơ hội khỏi cung nữa, nhất định mang ngươi theo.”

Tiểu Tuệ T.ử tức khắc nhớ tới buổi tối đ.á.n.h ba mươi đại bản . Vì chuyện đó, bây giờ nhắc tới hoàng đế đều cảm thấy sợ hãi, vội vàng lắc đầu: “Không cần , mang về cho một xiên kẹo hồ lô là .”

Thiên Nghiêu thấy trong mắt thoáng qua nỗi sợ, cũng phản ứng , vội vàng khuấy động khí: “Mang ba xiên.”

“Được.” Tiểu Tuệ T.ử lập tức đáp. Nói xong nụ mặt Thiên Nghiêu, đột nhiên chút lo lắng: “A Nghiêu, ngươi thật sự động lòng với bệ hạ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-30.html.]

Thiên Nghiêu ngờ sẽ đột nhiên hỏi như , hỏi đến sửng sốt một chút, lúc mới trả lời: “Không , thể.”

“Thật ?” Tiểu Tuệ T.ử hỏi.

“… Thật sự. Ta phận của , sẽ dễ dàng động lòng .”

“Vậy thì .” Tiểu Tuệ T.ử lúc mới thở phào nhẹ nhõm. “Tuy rằng bệ hạ sủng ái ngươi, nhưng ngài cũng sẽ cưới ngươi. Ngươi nếu động lòng thì chịu thiệt chỉ là chính thôi.”

“Ta hiểu.” Thiên Nghiêu đối với những điều tự nhiên rõ ràng, nhưng vẫn đột nhiên cảm thấy miếng điểm tâm trong miệng trở nên khô khốc, nuốt thế nào cũng trôi, bèn dứt khoát ăn nữa.

Tiểu Tuệ T.ử còn tiếp: “Hơn nữa tuyển tú ngày mai là bắt đầu …”

“Ngày mai? Nhanh …” Tuy rằng Thiên Nghiêu sớm Kỳ Ngạn sẽ tuyển tú, nhưng đột nhiên tin tức bắt đầu, trong lòng vẫn kinh ngạc.

“Phải, ngày mai là bắt đầu tuyển chọn . Thời gian định từ sớm , ngươi ?”

Thiên Nghiêu thật sự . Hắn vẫn luôn kiêng dè chuyện , từng chủ động hỏi thăm, tự nhiên cũng sẽ ai nhắc tới mặt . Bởi vẫn là mới chuyện ngày mai bắt đầu tuyển chọn.

“A Nghiêu, ngươi chứ?” Tiểu Tuệ T.ử thấy sắc mặt , vội vàng quan tâm.

“Không .” Thiên Nghiêu lắc đầu, cố gắng nặn một nụ , làm cho trông vẻ thản nhiên một chút, nhưng vẫn làm .

Cũng là tình sâu nghĩa nặng gì với cẩu hoàng đế, mà là rốt cuộc lớn lên ở hiện đại, nên căn bản thể nào lập tức hòa nhập nơi .

Cho nên tuy rằng phận hiện tại cũng chỉ là nam sủng, nhưng bên cạnh Kỳ Ngạn chỉ một , bởi Thiên Nghiêu còn thể tự lừa là đang cùng y chuyện yêu đương với phận định, ép nhẫn nhịn.

thì ?

Tuy rằng tuyển tú là một quá trình dài, bây giờ cũng chỉ là giai đoạn tuyển chọn đầu tiên, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ ngày kết thúc.

Đến lúc đó bên cạnh Kỳ Ngạn sẽ thê t.ử môn đăng hộ đối với y, vô phi tần, thậm chí còn nhiều con cái.

chẳng qua chỉ là một trong đó, thậm chí còn bằng các nàng, vì đến phận cũng , chẳng qua chỉ là một nam sủng tùy thời thể lấy dùng.

Chỉ cần nghĩ đến sắp cùng vô nữ nhân cùng hầu hạ một nam nhân, Thiên Nghiêu đường cũng suýt nữa nôn .

Hắn tưởng rằng xuyên qua lâu như , trải qua nhiều chuyện như , thể chấp nhận thứ, nhẫn nhịn thứ, nhưng bây giờ mới phát hiện .

Những thứ trong xương cốt hề bào mòn , học theo xung quanh đến mấy thì cũng cổ đại.

Vì thật sự quá khó chịu, nên lúc Thiên Nghiêu trở về sắc mặt thật . Kỳ Ngạn phát hiện cũng khó. Bởi Tư Minh Điện, Kỳ Ngạn liền bảo qua.

“Bệ hạ.”

Thiên Nghiêu qua Kỳ Ngạn kéo lòng, nâng cằm lên : “Sao ? Sắc mặt khó coi thế?”

“Không gì.” Những đụng chạm vốn dĩ là gì, nhưng hôm nay Thiên Nghiêu kháng cự, theo bản năng né tránh y.

Kỳ Ngạn tự nhiên thể cảm giác sự kháng cự của , thu tay về, nhưng thả , ngược giữ eo ấn gần hơn.

“Không thoải mái ? Trẫm gọi thái y đến xem cho ngươi.”

“Không .” Thiên Nghiêu vội lắc đầu.

“Vậy là ?” Kỳ Ngạn , nhíu mày, trong mắt là sự lo lắng rõ ràng. “Trẫm dáng vẻ của ngươi giống như chuyện gì.”

Thiên Nghiêu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên mặt. Nhìn sự quan tâm che giấu trong mắt y, đột nhiên chút tự tin, bèn chủ động kéo lấy tay y.

Kỳ Ngạn vì hành động của mà dừng một chút, thấy còn bài xích nữa, lúc mới đưa tay sờ sờ .

“Nói cho trẫm , xảy chuyện gì?”

“Bệ hạ.” Thiên Nghiêu hít sâu một , lúc mới lấy hết can đảm hỏi: “Ngài sắp tuyển tú ?”

Kỳ Ngạn sửng sốt, ngờ là vì chuyện , khỏi một tiếng, động tác vuốt ve tóc mai cũng càng thêm thương tiếc.

“Sao thế, ghen ?”

“Không …” Thiên Nghiêu định phản bác, nhưng nghĩ đây dường như cũng là một lý do tệ. Rốt cuộc thể với Kỳ Ngạn kỳ thực đến từ hiện đại, chỉ thể chấp nhận quan hệ một vợ một chồng, bởi vẫn gật đầu.

Vừa dứt lời, liền thấy Kỳ Ngạn một tiếng: “Đừng lo, trẫm sẽ đối với ngươi, tương lai cũng .”

“Nô tài ý đó.” Thiên Nghiêu chút nên giải thích với y thế nào, cũng lẽ ảnh hưởng gì, nhưng thật sự chấp nhận việc cùng nhiều nữ nhân như hầu hạ một nam nhân, bởi vẫn quyết định thử cuối.

“Bệ hạ.” Thiên Nghiêu chủ động đưa tay vòng qua cổ y, như mèo con cọ cọ gò má y. “Có thể tuyển tú ?”

Kỳ Ngạn lời nhướng mày, định bảo đừng bậy, nhưng cúi đầu liền thấy như mèo con trông mong , trong mắt ngập đầy nước, như thể chỉ cần y mở miệng là nước mắt sẽ rơi xuống, đuôi mắt đỏ hoe, như bắt nạt.

Tim Kỳ Ngạn tức khắc mềm nhũn.

“Thiên Nghiêu, tuyển tú liên quan đến tông miếu xã tắc, trẫm thể tùy hứng. Cưới vợ sinh con, nối dõi tông đường, là trách nhiệm, cũng là nghĩa vụ. Huống chi tiền triều hậu cung, đều là một thể, mật thiết thể tách rời. Đây chỉ là hôn sự của trẫm, mà còn là chính sự, ngươi hiểu ?” Kỳ Ngạn như dạy bảo đứa trẻ hiểu chuyện, kiên nhẫn giải thích với .

Thiên Nghiêu liền tia hy vọng cuối cùng của cũng tan biến. Chuyện chắc chắn còn đường cứu vãn, cả tâm c.h.ế.t.

Những đạo lý thể hiểu, nhưng làm chính là làm .

“Được .” Kỳ Ngạn thấy tâm trạng trùng xuống như , ôm lòng, cúi hôn lên cổ , nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an, bên tai : “Trẫm bảo đảm, bất kể tương lai hậu cung bao nhiêu , ngươi đều là trẫm sủng ái nhất.”

Thiên Nghiêu vẫn gì.

Kỳ Ngạn cũng để ý, tiếp tục với suy nghĩ của : “Chỉ là bây giờ trẫm thể để ngươi chạy lung tung khắp nơi, nhưng đợi tương lai tú nữ cung thì . Ngươi rốt cuộc thái giám thật, chạy loạn trong hậu cung thật sự .”

Thiên Nghiêu đến đây, cuối cùng cũng phản ứng: “Vậy đến lúc đó bệ hạ định sắp xếp cho nô tài thế nào? Nô tài chắc cũng thể lúc nào cũng theo bên cạnh bệ hạ .”

“Cái trẫm quả thực nghĩ tới.” Kỳ Ngạn vân vê ngón tay . “Trẫm ban Khôn Nguyên Điện cho ngươi, nơi đó gần tẩm điện của trẫm nhất, tiện cho trẫm đến thăm ngươi. Tuy thể cho ngươi danh phận, nhưng trẫm sẽ ban cho ngươi hầu hạ theo lệ của bậc phi vị.”

Thiên Nghiêu đến đây đột nhiên nhớ tới lúc mới xuyên qua. Khi đó ngày ngày trực ban, giày vò đến khổ sở, nên nguyện vọng lớn nhất chẳng qua là trở thành một tiểu chủ chỉ lâm hạnh một vứt bỏ đầu.

Sau đó nhét một cung điện hẻo lánh, ăn ngon uống mà dưỡng lão.

Bây giờ ước mơ khi đó sắp thành hiện thực, nhưng tại ngược càng khó chịu hơn?

“Không hài lòng ?” Kỳ Ngạn xong thấy trong lòng vẫn phản ứng, cuối cùng cũng nhận gì đó đúng, cúi .

Sau đó liền thấy trong lòng từ lúc nào , chỉ là lặng lẽ một tiếng động, một chút âm thanh nào.

“Sao ?” Kỳ Ngạn thấy thế vội đưa tay về phía cung nhân cách đó xa, nhanh trong tay một chiếc khăn mềm.

Kỳ Ngạn nhận lấy vội vàng lau nước mắt cho trong lòng, lau dỗ dành: “Phi vị hài lòng thì trẫm tiếp tục nâng cho ngươi, theo đãi ngộ của Hoàng quý phi thì thế nào? Thiên Nghiêu, đây là thứ nhiều nhất trẫm thể cho ngươi. Tương lai Hoàng hậu dù cũng là chủ của lục cung, trẫm thể quá hạ thấp mặt mũi của nàng…”

trong lòng vẫn mở miệng, chỉ im lặng rơi lệ.

Da Thiên Nghiêu trắng, chỉ cần chạm nhẹ là vết đỏ. Dù dùng khăn mềm lau nước mắt cho cũng sẽ để từng vệt đỏ. Bởi Kỳ Ngạn nhanh cũng dám chạm nữa, nhưng cũng thấy thêm, bèn tiếp tục thỏa hiệp: “Vậy ngươi thế nào? Ngươi cái gì? Chỉ cần trẫm thể cho đều cho.”

Lời Kỳ Ngạn quả nhiên tác dụng. Người đang như thỏ con trong lòng cuối cùng cũng phản ứng, nhưng ngay gì, mà đưa ngón tay thon dài kéo kéo tay áo y, bày tư thế cầu xin.

Kỳ Ngạn chỉ cảm thấy cả đều cái nắm tay làm cho tan chảy, yêu thương nắm lấy tay : “Được , đừng làm nũng nữa, .”

Vừa dứt lời liền thấy ngẩng đầu, cẩn thận hỏi y: “Cái gì cũng chứ ạ?”

“Chỉ cần trẫm thể làm .”

ngờ xong liền thấy ngẩng đầu, y cầu xin: “Nếu một ngày ngài chán nô tài , thì thả nô tài khỏi cung ?”

 

Loading...