Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:28:02
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bị ám sát?” Thiên Nghiêu chút thể tin.
Tuy Thiên Nghiêu vẫn luôn ở hậu cung, nhưng cũng thủ đoạn của Kỳ Ngạn khi lên ngôi tàn nhẫn đến mức nào.
Bất kể là giả vờ thật lòng, tiền triều ai dám thuận theo.
Bởi ai sống như ? Dám ám sát hoàng đế?
Vì thế vội hỏi An công công thêm một ít tin tức, nhưng miệng của hầu Ngự tiền đều kín như bưng. Bất kể hỏi thế nào, An công công đều tiết lộ thêm một chút tin tức nào, chỉ bảo nghỉ ngơi .
Chuyện đến nước , Thiên Nghiêu làm ngủ , nhưng cách nào, đành tiếp tục giường chờ tin tức.
Cứ thế đợi suốt một đêm, mãi cho đến ngày hôm Thiên Nghiêu cũng bất kỳ tin tức nào liên quan đến Kỳ Ngạn.
Từ khi xuyên qua đến đây, Thiên Nghiêu nhập gia tùy tục, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Bởi hiếm khi thức trắng cả đêm như , cho nên ngày thứ hai đầu đau như búa bổ, cả đều ủ rũ.
Lý trí bảo nên nghỉ ngơi, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo, căn bản thể nhắm mắt.
Mãi cho đến khi mệt rã rời mới dựa đệm mềm ngủ một lát.
Kết quả ngủ bao lâu liền cảm giác mặt truyền đến cảm giác ngưa ngứa nhỏ, dường như đang khẽ vuốt ve .
Thiên Nghiêu cố gắng mở mắt , đó liền thấy mặt từ lúc nào một đó.
Khoảnh khắc thấy rõ , Thiên Nghiêu tưởng còn đang mơ, nên cũng dậy, mà cứ thế ngơ ngác mặt.
“Tỉnh ?” Mãi đến khi mở miệng, Thiên Nghiêu mới đột nhiên bật dậy.
Vì dậy quá nhanh, mắt còn tối sầm một lúc.
Người thấy thế vội đưa tay đỡ lấy . Cảm giác quen thuộc truyền đến, Thiên Nghiêu lúc mới cuối cùng xác định, thì thứ mắt là mơ.
“Bệ hạ, ngài về…” Thiên Nghiêu , cẩn thận chạm chạm cánh tay y, xác thật là Kỳ Ngạn, giả.
“Ừm, ngủ giường?” Kỳ Ngạn cầm lấy tay , dường như chút hài lòng vì sự lạnh lẽo mặt , sai lấy một cái chăn tới.
“Không lạnh, hạ .” Thiên Nghiêu tự nhiên hiểu ý y, vội vàng từ chối.
, mà cho phép phân bua mà quấn chăn quanh .
Thiên Nghiêu động tác của y lúc mới như nhớ điều gì đó, lên y.
biểu hiện bình thường, căn bản dấu vết thương ở .
“Xem gì ?” Người tự nhiên chú ý tới ánh mắt , mở miệng hỏi.
“Ngài hôm qua … ám sát ?”
“Muốn hỏi thương ?”
“Vâng.” Thiên Nghiêu lên y nữa, nhưng vẫn y rốt cuộc thương ở ?
“Quan tâm trẫm?”
Kỳ Ngạn ngước mắt , ánh mắt chớp, như điều gì đó từ trong mắt .
Tự nhiên là lo lắng. Rốt cuộc ở xã hội , với phận hiện tại của Thiên Nghiêu thể là mệnh như cỏ rác. Người đàn ông mặt tuy ác liệt, nhưng dường như cũng là duy nhất trong hoàng cung thể che chở .
Nếu y thật sự xảy chuyện gì, Thiên Nghiêu nhất thời thật sự chút làm ?
Huống chi phận hiện tại còn là nam sủng, bởi tự nhiên lời làm y vui lòng: “Lo lắng, nô tài lo c.h.ế.t.”
“Vậy ?” Người tin cũng tin, chỉ đột nhiên kéo tay áp lên n.g.ự.c .
“Bệ hạ…” Thiên Nghiêu vì hành động của y mà chút hiểu, đó liền Kỳ Ngạn : “Nếu lo lắng, thì tự xem .”
Cho nên đây là thương ở n.g.ự.c ?
Nghĩ đến đây, Thiên Nghiêu vội đưa tay cởi y phục của y. Mỗi lớp áo cởi , tim Thiên Nghiêu thắt một chút, sợ thấy m.á.u đỏ sẫm và vết thương.
.
Mãi cho đến khi cởi lớp áo trong cùng, vẫn thấy bất kỳ vết thương nào.
Thiên Nghiêu thấy thế, đầu óc nhất thời còn phản ứng kịp. Hắn đưa tay sờ sờ lên n.g.ự.c y, thấy quả thực một chút vết thương nào, khỏi chút nghi hoặc ngẩng đầu lên.
Sau đó liền thấy đang mỉm .
Thiên Nghiêu tức khắc ý thức chơi xỏ.
“Ngài thương!” Thiên Nghiêu lo lắng vô ích cả một hồi, sự chờ đợi cả đêm tức khắc biến thành nỗi tủi thể kìm nén.
“Sao thế?” Kỳ Ngạn đưa tay véo véo má . “Ngươi mong trẫm thương ?”
“Nô tài ý đó, nô tài chỉ là…”
Thiên Nghiêu cũng hiểu nỗi tủi đột ngột của rốt cuộc là ?
Cẩu hoàng đế bình an vô sự, chỗ dựa của trong hoàng cung vẫn còn đó, nên yên tâm mới đúng ?
vẫn kìm mà hỏi: “Bệ hạ, hôm qua rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Thiên Nghiêu tò mò đến cực điểm về chuyện xảy ngày hôm qua, nhưng vẫn cứ ung dung như cũ, mặc y phục, ôm đang quấn chăn lòng, cằm tựa lên vai hỏi: “Lo lắng cho trẫm đến ?”
Thiên Nghiêu hiểu y hỏi câu ? Vừa trả lời ? vẫn trả lời một nữa: “Nô tài đương nhiên lo lắng.”
Vừa dứt lời, Thiên Nghiêu liền cảm giác bàn tay đang ôm eo của tức khắc siết chặt. Thiên Nghiêu y siết đến khó thở, bèn theo bản năng đẩy đẩy, nhưng ngược ôm chặt hơn.
Thiên Nghiêu tức khắc dám động nữa, chỉ thể mặc y ôm như .
“Rốt cuộc xảy chuyện gì , bệ hạ?”
“Không gì, kẻ hành thích thôi.”
Thiên Nghiêu chỉ cảm thấy y hổ là từng trải qua núi đao biển máu. Có hành thích mà còn chỉ là gì ?
“Vậy tối qua ngài về?” Thiên Nghiêu chỉ cảm thấy càng thêm khó hiểu.
“Đang xử lý đám đó.” Kỳ Ngạn nhàn nhạt trả lời.
Thiên Nghiêu đến đây tức khắc nhớ tới những từng thấy trong địa lao tối tăm , dám hỏi thêm, chỉ đáp một câu: “Vậy ạ.”
Thiên Nghiêu hỏi thêm, nhưng tha cho .
“Sao hỏi trẫm xử lý thế nào?”
Thiên Nghiêu , bàn tay đang vòng qua cổ y tức khắc siết chặt, như một con đà điểu vùi đầu lòng y, như thể đối mặt.
Nào còn cần hỏi. Ám sát hoàng đế là tội lớn, kẻ hành thích chắc chắn c.h.ế.t thể nghi ngờ. Huống hồ với tính cách của , chắc chắn sẽ để c.h.ế.t dễ dàng, thủ đoạn tra tấn chỉ càng thêm tàn nhẫn.
Bởi Thiên Nghiêu hề hỏi, nhưng Kỳ Ngạn lên tiếng, Thiên Nghiêu thể hỏi.
Bởi vẫn nhỏ giọng hỏi một câu: “Bệ hạ xử lý những đó thế nào ạ?”
ngờ, Kỳ Ngạn trả lời , mà chút do dự im lặng , hồi lâu, cúi đầu hôn lên cổ .
“Nghe ngươi tối qua thức trắng đêm.”
Thiên Nghiêu hiểu tại y đột nhiên chuyển chủ đề, nhưng vốn dĩ cũng những chuyện đó.
Bởi dứt khoát thuận theo lời y tiếp: “Vâng.”
“Không phái báo ngươi cần đợi trẫm ?”
“Nô tài lo lắng cho ngài.”
Thiên Nghiêu thức trắng một đêm, cũng chỉ chợp mắt một lát, vốn dĩ buồn ngủ, y ôm như chỉ cảm thấy càng buồn ngủ hơn.
Kỳ Ngạn dường như nhận cơn buồn ngủ của , ôm lên giường, cởi áo khoác ngoài cùng xuống.
Thiên Nghiêu cảm giác y xuống, theo thói quen đưa tay qua.
hôm nay Kỳ Ngạn nắm tay , mà ôm lòng, nhẹ nhàng xoa xoa đầu : “Ngủ .”
“Vâng.” Thiên Nghiêu nhanh nhắm mắt , ngủ trong lòng y.
Chuyện ám sát giống như một giọt nước, hòa biển cả nhanh biến mất.
Cuộc sống trở về như cũ, lặp lặp .
Thiên Nghiêu mỗi ngày ngoại trừ ở bên cạnh Kỳ Ngạn, hoặc là tìm Tiểu Tuệ Tử, hoặc là tìm Tiểu Mạch Tử, cuộc sống trôi qua cũng khá đa dạng.
Hôm nay từ viện thái giám trở về, Thiên Nghiêu đói lả, xuống liền ăn mấy miếng điểm tâm.
Kỳ Ngạn đang phê duyệt tấu chương, thấy sai cung nhân mang thêm đồ ăn tới.
Còn đến giờ truyền thiện, nên Thiên Nghiêu vội từ chối.
đương nhiên từ chối Kỳ Ngạn, nhanh bưng đồ ăn tới.
Dù cũng mang tới, Thiên Nghiêu thấy thế cũng khách khí nữa, cầm lấy đũa ăn.
“Làm gì mà đói thế?”
“Tiểu Mạch T.ử thấy hậu viện một mảnh đất nhỏ bỏ hoang, xới lên trồng ít rau. Cậu tuổi còn nhỏ, liền giúp một tay.”
“Hồ…” Kỳ Ngạn định hồ đồ, nhưng lời đến bên miệng, ngước mắt thấy nụ mặt , nuốt lời còn bụng.
Chỉ : “Lại đây.”
Thiên Nghiêu vội vàng chạy qua, tới gần kéo lên đùi.
“Bệ hạ…”
Tuy quen, nhưng bây giờ dù cũng là ban ngày, nên Thiên Nghiêu ít nhiều vẫn chút ngượng ngùng.
Kỳ Ngạn để ý đến , mà nắm lấy tay .
Tay Thiên Nghiêu từ nhỏ nuôi dưỡng như vàng như ngọc. Sau khi cung, nhờ sự chuẩn của Lục Nghiên Châu và sự chăm sóc của Tiểu Tuệ Tử, cũng chỉ làm những việc như dâng , căn bản từng làm việc nặng. Bởi ngón tay vẫn mềm mại trắng nõn, nên chỉ một chút đổi cũng rõ ràng.
Quả nhiên, lòng bàn tay cọ xát đến đỏ ửng.
Kỳ Ngạn thấy thế lập tức sai lấy t.h.u.ố.c mỡ tới.
Thiên Nghiêu vội rút tay về, nhưng dám, đành Kỳ Ngạn cúi đầu bôi từng chút t.h.u.ố.c mỡ lạnh băng lên tay .
Kỳ thực đến đau cũng , nên Thiên Nghiêu cảm thấy cần thiết, nhưng bôi lên xong quả thực dễ chịu hơn một chút.
“Ngươi cần làm những việc đó.” Kỳ Ngạn bôi t.h.u.ố.c xong cho .
Thiên Nghiêu thấy y vui lắm, cũng dám phản bác, chỉ đảm bảo: “Nô tài , sẽ làm nữa.”
“Ừm.” Kỳ Ngạn nắm tay giúp làm khô t.h.u.ố.c mỡ, ngước mắt hỏi: “Gần đây hình như đến viện thái giám và Ngự Thiện Phòng?”
Thiên Nghiêu lập tức ngẩng đầu lên, chút nắm chắc thái độ của y, nhưng mơ hồ cảm giác lời dường như chút bất mãn, bởi Thiên Nghiêu vội : “Nô tài sẽ ít .”
“Trẫm ý đó.” Kỳ Ngạn thấy bộ dạng hoảng hốt của , lập tức trả lời. “Ý trẫm là gần đây ngươi nhàm chán ?”
Thiên Nghiêu ngờ y sẽ hỏi như , khỏi sửng sốt trong giây lát.
Từ Kỳ Ngạn ám sát đó, y dường như trở nên bận rộn, nên thời gian Thiên Nghiêu gặp y cũng nhiều.
Cho nên quả thực nhàn rỗi hơn nhiều, cũng nhàm chán hơn, bằng cũng sẽ thường xuyên tìm Tiểu Tuệ T.ử và Tiểu Mạch T.ử như .
Bởi vẫn gật đầu: “Bẩm bệ hạ, chút ạ.”
“Muốn ngoài ?” Kỳ Ngạn hỏi.
Ra ngoài? Thiên Nghiêu ở đây thật sự ở quá lâu, bởi sửng sốt một lát mới phản ứng y ngoài là , mắt tức khắc sáng lên.
“Bệ hạ, chứ ạ?” Thiên Nghiêu vội ôm lấy y .
Kỳ Ngạn nếu đề xuất thì tự nhiên là , nhưng bộ dạng hưng phấn của Thiên Nghiêu, vẫn cố ý thêm một câu.
“Cầu xin trẫm .”
Yêu cầu thật sự quá dễ dàng, bởi Thiên Nghiêu lập tức hề gánh nặng tâm lý mà với y: “Cầu xin ngài.”
Nói còn chủ động ghé sát hôn lên môi y.
Kỳ Ngạn thấy thế ánh mắt trầm xuống, lập tức đưa tay giữ chặt hôn .
Thật là… tiến bộ.
-
Thiên Nghiêu vốn còn lo lắng cẩu hoàng đế chỉ đang trêu , nhưng ngờ đêm Kỳ Ngạn cho mang đến một bộ thường phục màu xanh đậm bảo .
Thiên Nghiêu lập tức quần áo, bước liền thấy Kỳ Ngạn đang ngoài điện đợi .
Kỳ Ngạn mặc một bộ thường phục màu đen, rộng thùng thình như long bào, mà vặn, càng tôn lên vóc dáng cao ráo tuấn của y.
Thiên Nghiêu đây là đầu tiên thấy y ăn mặc như , khỏi sửng sốt một chút, dừng tại chỗ.
Sau đó liền thấy Kỳ Ngạn thấy động tĩnh đầu , thấy đột nhiên dừng , hỏi: “Không nhận ?”
“Có chút ạ.” Thiên Nghiêu lúc mới như hồn về phía y.
“Chỗ nào nhận ?” Kỳ Ngạn hỏi tiếp.
Thiên Nghiêu là cao thủ nịnh hót, loại câu hỏi tự nhiên thành vấn đề, vội vàng : “So với ngày thường càng thêm tuấn.”
Cẩu hoàng đế đáp một câu: “Chỉ giỏi nịnh nọt.”
Thiên Nghiêu vẫn thấy, lúc Kỳ Ngạn xoay một cái.
Thiên Nghiêu thấy liền nịnh đúng chỗ, bèn tiếp tục cố gắng: “Bệ hạ, long bào ngày thường của ngài quá phức tạp rộng thùng thình, đều làm nổi bật vóc dáng của ngài. bộ y phục thì khác, tôn lên bờ vai rộng, eo thon, dáng thon dài thẳng tắp của ngài.”
Kỳ Ngạn đầu liếc một cái, dường như gì đó, nhưng lúc họ tới xe ngựa, nên Kỳ Ngạn cuối cùng gì, mà lên xe ngựa .
Thiên Nghiêu thấy thế cũng vội vàng theo lên, chuẩn xuống cạnh y, Kỳ Ngạn đưa tay kéo lên đùi.
“Bệ hạ…” Thiên Nghiêu hành động của y làm giật kêu lên, nhưng may mà còn nhớ hạ giọng, nên bên ngoài thấy.
Thiên Nghiêu vẫn sợ y làm gì đó xe ngựa, vội vàng nhỏ giọng : “Không .”
Vừa dứt lời liền thấy một tiếng, thong thả hỏi: “Không cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-29.html.]
Thiên Nghiêu y hỏi đến mặt đỏ tai hồng, nhưng cũng tính cách đạt mục đích bỏ qua của y, bởi vô cùng nỗ lực làm y từ bỏ ý niệm : “Trên xe ngựa .”
“Vì ?” Người hỏi nắm tay vân vê ngón tay.
Thiên Nghiêu thật sự hỏi y thật sự vì ?
Xe ngựa đến cửa cũng , chỉ một tấm rèm mỏng manh. Nếu làm gì đó chắc chắn sẽ phát hiện.
Tuy rằng phu xe chắc chắn dám gì, nhưng như cũng quá hổ.
Bởi Thiên Nghiêu hôm nay quyết tâm thà c.h.ế.t theo: “Sẽ thấy, cho nên đừng ở đây ?”
“Ở đây làm gì?” Người như vẻ hiểu, hỏi tiếp.
Thiên Nghiêu hỏi đến nghẹn lời. Cẩu hoàng đế thật đúng là như một mà ác liệt.
“Ồ…” Kỳ Ngạn thấy hổ đến tai cũng đỏ bừng, lúc mới như phản ứng : “Ngươi hình như hiểu lầm .”
“Hiểu lầm?”
“Phải, trẫm kỳ thực chỉ …” Kỳ Ngạn giữ eo kéo gần, đó ghé sát tai : “Vóc dáng trẫm thế nào, chẳng ngươi nên rõ nhất , còn cần dựa y phục mới ?”
Kỳ Ngạn dứt lời, liền thấy sắc hồng mặt Thiên Nghiêu lan tràn, cả đỏ bừng.
-
Xe ngựa nhanh khỏi hoàng cung, đó Thiên Nghiêu liền theo Kỳ Ngạn cùng xuống xe.
Tuy rằng là vi hành, nhưng vì an , phía họ vẫn ít thị vệ theo.
Tuy chút tự nhiên, nhưng thể ngoài Thiên Nghiêu mãn nguyện, dọc đường đều vô cùng hưng phấn.
Hôm nay dường như là ngày lễ gì đó, dọc đường đông như mắc cửi, đèn lồng kết hoa rực rỡ. Trong sông còn từng chiếc thuyền treo đèn màu lướt qua. Hai bên bờ sông tụ tập ít nam thanh nữ tú, thả từng chiếc đèn hoa đăng xuống sông.
Thiên Nghiêu để ý đến những thứ đó, tâm trí thu hút bởi các loại đồ ăn vặt bán ven đường.
Thiên Nghiêu mang tiền, bèn đầu trông mong Kỳ Ngạn.
Kỳ Ngạn thấy thế liếc mắt hiệu cho Mạc Tồn cách đó xa. Mạc Tồn lập tức đưa qua một túi bạc vụn.
Thiên Nghiêu bạc liền vui vẻ hẳn lên, chẳng mấy chốc mua một đống đồ ăn vặt.
Vì mua quá nhiều, nhanh cầm xuể. May mà phía còn thị vệ theo, nên Thiên Nghiêu giữ một phần để ăn ngay, phần còn thì đưa hết cho họ cầm.
Vì ăn quá chuyên tâm, còn suýt nữa lạc mất bên cạnh.
Thiên Nghiêu phát hiện chút sợ hãi, sợ Kỳ Ngạn cho rằng chạy trốn. Kỳ Ngạn trách cứ, mà nắm lấy tay , chỉ để cho một tay để ăn vặt.
Tuy rằng chuyện mật hơn cũng làm, nhưng bây giờ dù cũng là ở bên ngoài, hai nam nhân dắt tay cũng quá kỳ quặc. Bởi Thiên Nghiêu lập tức buông , nhưng cử động nắm chặt hơn.
“Bệ… Công tử.” Thiên Nghiêu nép sát y, cố gắng che bàn tay đang nắm lấy của họ. “Chúng như lắm ?”
“Có gì ?” Kỳ Ngạn hề để tâm.
“Chúng đều là nam tử.”
“Trẫm… Ta .”
“Người khác chúng sẽ kỳ quái.”
“Không cần để ý, mặc họ .”
“ mà…”
Thiên Nghiêu còn xong liền cảm giác tay siết chặt: “Còn hơn là ngươi lạc.”
“Cái gì?”
“Ngươi mà lạc, tìm ngươi ở ?”
Kỳ Ngạn dừng bước, đầu , ánh mắt sâu, như thể thật sự đang suy nghĩ về vấn đề .
Thiên Nghiêu y khỏi sửng sốt, cũng dừng bước theo.
Trên đường vẫn qua tấp nập, đều việc riêng của lo, dường như thật sự mấy ai chú ý đến bàn tay đang nắm lấy của họ.
Tối nay vì , ánh mắt Kỳ Ngạn đặc biệt sáng ngời. Thiên Nghiêu y đến chút chịu nổi, đầu , cuối cùng vẫn thỏa hiệp để y nắm tay tiếp tục về phía .
Thôi, nhịn một chút để y dắt . Dù ở đây cũng ai nhận . Bởi Thiên Nghiêu nhanh liền thả lỏng tâm tình.
“Mệt ?” Đi một lát, Kỳ Ngạn hỏi.
Thiên Nghiêu định trả lời, đột nhiên thấy tiếng rao bán kẹo hồ lô cách đó xa.
Thiên Nghiêu ngờ lúc bán kẹo hồ lô, tức khắc nhớ tới Tiểu Tuệ T.ử từng ăn kẹo hồ lô, vội vàng kéo Kỳ Ngạn qua.
“Tiểu công tử, mua một xiên kẹo hồ lô ?” Người bán kẹo hồ lô thấy hai ăn mặc sang trọng liền họ chắc chắn thường, lập tức nhiệt tình chào mời.
Chỉ dứt lời liền thấy bàn tay đang nắm lấy của họ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Thiên Nghiêu thấy thế vội buông , nhưng cẩu hoàng đế cố ý , ngược nắm chặt hơn.
Thiên Nghiêu ánh mắt của chủ quán đến thật sự chút chịu nổi, bèn nảy ý , đầu với Kỳ Ngạn: “Ca ca, ăn kẹo hồ lô.”
Kỳ Ngạn vì cách xưng hô mà cúi mắt , sửng sốt một lát trong mắt hiện lên một tia khó phát hiện: “Muốn ăn thì mua.”
“Huynh ăn ?”
“Ăn.”
“Vậy lấy bốn xiên.” Thiên Nghiêu lập tức với chủ quán.
Chủ quán lập tức ha hả : “Được.”
Vẻ mặt kinh ngạc cũng biến mất, tủm tỉm : “Huynh các vị tình cảm thật , lớn từng mà ca ca vẫn thương như .”
Thiên Nghiêu chút hổ, nhưng đây vốn dĩ là cố ý dẫn dắt, nên gì, chỉ đưa tay nhận một xiên kẹo hồ lô.
Tay của Thiên Nghiêu còn nắm, phần còn tiện lấy. Mạc Tồn vẫn luôn theo phía thấy thế lập tức tiến lên nhận lấy những xiên kẹo hồ lô còn từ tay chủ quán, thanh toán tiền.
“Xong , hai vị công t.ử thường ghé nhé.”
Thiên Nghiêu , định bụng ăn một miếng, nhưng nhớ tới bên cạnh là hoàng đế, nên vẫn cầm xiên kẹo trong tay đưa qua : “Ngài ăn .”
Kỳ Ngạn đưa tay nhận, mà với : “Ngươi ăn .”
Thiên Nghiêu còn tưởng y ăn xiên trong tay Mạc Tồn, nên cũng khách khí, lập tức há miệng c.ắ.n một viên.
còn kịp ăn xong, liền thấy đột nhiên cúi xuống, cuốn viên kẹo hồ lô c.ắ.n từ trong miệng .
Vì động tác quá nhanh, Thiên Nghiêu thậm chí còn kịp phản ứng, cả cứ thế cứng đờ tại chỗ.
Một lúc lâu mới hồi phục tinh thần . Vừa ngẩng mắt lên liền thấy Kỳ Ngạn nuốt viên kẹo hồ lô đó xuống, còn l.i.ế.m liếm môi, một câu: “Rất ngọt, ngon.”
Thiên Nghiêu thấy thế chỉ cảm thấy cả sắp thiêu đỏ, căn bản dám đầu sắc mặt của chủ quán bán kẹo hồ lô, kéo y thẳng về phía .
Mãi cho đến khi hết một con phố mới dừng bước.
“Sao ngài thể như !” Thiên Nghiêu nhịn nhịn , cuối cùng vẫn nhịn , cho dù mặt là hoàng đế, cũng vẫn chất vấn.
thản nhiên: “Ta cũng ăn.”
“Ta mua cho ngài một xiên .”
“Không ăn cái đó.”
Thiên Nghiêu hỏi y chỉ ăn cái trong miệng ? lời thật sự quá hổ, hỏi lời, đành tức giận c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô trong tay, đó chua đến nhíu mày.
Ngọt chỗ nào? Rõ ràng chua c.h.ế.t.
giữ vững nguyên tắc lãng phí, Thiên Nghiêu vẫn ăn hết, đó ăn mấy viên kẹo mới dịu vị chua đó.
Ăn xong kẹo hồ lô, họ tiếp tục về phía , đến bờ sông.
Hai bên bờ sông cũng bán đèn hoa đăng. Họ đến gần liền nhiệt tình mời họ mua một chiếc.
“Có thể cầu nguyện đấy, đèn hoa đăng ở chỗ chúng cầu nguyện linh.”
“Thật ?” Thiên Nghiêu hỏi.
“Tự nhiên là thật, bất kể là công danh nhân duyên đều thể cầu, bảo đảm linh nghiệm.”
Thiên Nghiêu chút động lòng, bèn lấy một chiếc.
“Thêm một chiếc nữa.” Vừa dứt lời liền Kỳ Ngạn bên cạnh .
Dù cũng là y trả tiền, Thiên Nghiêu tự nhiên đồng ý. Thế là họ mỗi một chiếc, cùng thả đèn hoa đăng xuống sông.
Thả đèn xong, Thiên Nghiêu liền nhắm mắt cầu nguyện.
“Hy vọng ba thể khỏe mạnh.”
“Hy vọng Tiểu Tuệ T.ử và Tiểu Mạch T.ử ở trong cung thể mãi mãi bình an.”
“Hy vọng Lục Nghiên Châu thể buông bỏ chuyện quá khứ, bắt đầu từ đầu.”
“Hy vọng…”
Thiên Nghiêu còn cầu thêm, nhưng nghĩ đến cầu ba điều, làm thể quá tham lam, nên chỉ cầu ba điều .
Cầu nguyện xong, Thiên Nghiêu mở mắt , liền thấy Kỳ Ngạn cầu xong , đang nghiêng đầu , vì đau đầu , đang đưa tay nhẹ nhàng xoa thái dương.
Thiên Nghiêu thấy thế định hỏi y , nhưng ngờ mở miệng : “Cầu xong ?”
Thiên Nghiêu gật đầu.
“Cầu nguyện gì ?”
Thiên Nghiêu , bèn viện cớ: “Nói sẽ linh.”
“Còn lệ nữa ?”
“Có.” Thiên Nghiêu sợ y truy vấn, vô cùng trịnh trọng .
Sau đó liền thấy Kỳ Ngạn nhướng mày: “Được , trẫm… chỉ hỏi ngươi một câu.”
“Câu gì ạ?”
Thiên Nghiêu dứt lời, liền thấy Kỳ Ngạn hỏi: “Trong nguyện vọng của ngươi ?”
Thiên Nghiêu khỏi sửng sốt, hình như quả thực nghĩ tới Kỳ Ngạn.
cái cũng thể trách . Rốt cuộc Kỳ Ngạn là hoàng đế , nên Thiên Nghiêu thật sự nghĩ thứ gì mà y .
Bởi Thiên Nghiêu định bụng thật, nhưng đối diện với ánh mắt y liền sợ.
Nếu để y nghĩ tới Tiểu Mạch T.ử và Tiểu Tuệ T.ử mà nghĩ đến y, chừng sẽ nổi giận mất.
Thiên Nghiêu dám trả lời.
Chỉ là trả lời thế nào mới đắc tội y đây?
Rất nhanh, Thiên Nghiêu liền nghĩ , bèn hỏi ngược : “Vậy nguyện vọng của ngài ?”
Thiên Nghiêu vốn tưởng Kỳ Ngạn là vua một nước, cầu nguyện chắc chắn đều là quốc phú dân cường, thống nhất thiên hạ gì đó, thể chuyên môn vì một tiểu thái giám như mà cầu một điều ước. Nguyện vọng của y nếu cũng , chắc hẳn sẽ ngượng ngùng hỏi thôi.
ngờ, dứt lời liền thấy trả lời: “Có.”
Thiên Nghiêu tức khắc ngây , theo bản năng hỏi y cầu điều gì về ?
còn kịp hỏi nhớ tới chính nguyện vọng sẽ linh, nên đành nuốt lời định , chỉ ngơ ngác y.
Sau đó liền thấy hỏi: “Đến lượt ngươi trả lời câu hỏi của .”
Thiên Nghiêu thoáng chốc rơi thế khó xử, dằn vặt một lát, cuối cùng vẫn nở một nụ gượng, đáp : “Có ạ.”
“Vậy ?” Người tin tin, chỉ nắm lấy tay nữa.
“Không còn sớm nữa, về thôi.”
-
Vừa về đến nơi, Thiên Nghiêu liền đem ba xiên kẹo hồ lô và đồ ăn vặt còn chia làm hai phần, sai mang đến cho Tiểu Mạch T.ử và Tiểu Tuệ Tử.
Tiểu Tuệ T.ử thích ăn kẹo hồ lô, nên Thiên Nghiêu chia cho thêm một xiên.
Tiểu Mạch T.ử còn nhỏ, ăn ít đồ ngọt thôi.
Thiên Nghiêu hài lòng với sự phân chia của , chia xong liền vui vẻ tắm rửa.
Bây giờ Thiên Nghiêu cũng thể dùng bồn tắm trong nội thất nhỏ, so với dùng chậu tắm thì tiện lợi thoải mái hơn nhiều. cái giá trả là tắm chung với cẩu hoàng đế.
Nếu chỉ là tắm rửa thì Thiên Nghiêu cũng ý kiến gì, nhưng chỉ cần cẩu hoàng đế ở đó, thường thường tắm tắm liền sẽ làm chuyện khác.
Tối nay cũng . Vốn dĩ cũng gì bất ngờ, nhưng cẩu hoàng đế uống nhầm t.h.u.ố.c gì, động tác tàn nhẫn gấp gáp. Phòng tắm vốn dĩ oi bức, nên Thiên Nghiêu nhanh thở nổi.
Vì thế mắt đỏ hoe chủ động vòng tay qua cổ cầu xin y.
Cẩu hoàng đế thấy thế quả nhiên chậm một chút, nhưng tha cho , mà đột nhiên bắt gọi là ca ca.
Xấu hổ hơn nữa Thiên Nghiêu cũng làm , so sánh với cái dường như cũng đáng kể gì. Bởi Thiên Nghiêu chỉ do dự một chút liền ghé sát , nhỏ giọng gọi y: “Ca ca, ca ca…”
Thiên Nghiêu Kỳ Ngạn giường thích những cách xưng hô , vốn tưởng y xong sẽ vui vẻ.
dường như cũng .
Người chỉ cúi mắt , ánh mắt sâu thẳm, tối tăm khó hiểu.
Thiên Nghiêu y đến chút chột , trong đầu nhanh chóng bắt đầu hồi tưởng xem rốt cuộc chọc giận cẩu hoàng đế ở ?
đợi nghĩ kỹ, liền thấy nâng ngón tay ấn lên môi .
“Trả lời trẫm một câu hỏi.”
Thiên Nghiêu ngờ lúc y còn thể chơi trò hỏi đáp, nhưng ai bảo y là hoàng đế, nên vẫn lập tức hỏi: “Câu hỏi gì ạ?”
Sau đó liền thấy , đôi mắt dị sắc như thể thể thẳng lòng .
“Thiên Nghiêu, cách xưng hô ngươi chỉ gọi một trẫm, là… cũng gọi khác?”