Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:27:39
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Nghiêu rũ mắt, miếng điểm tâm kề bên môi, chút khó hiểu.

Xét cho cùng, mặt là đế vương kim tôn ngọc quý, ngày thường đồ vật rơi xuống đất còn chẳng thèm tự cúi nhặt, mà giờ hạ tôn quý, tự tay đưa cho một miếng điểm tâm.

Tuy chút kỳ quái, nhưng Thiên Nghiêu hiểu rõ căn bản quyền từ chối, nên vẫn chậm rãi cúi , thuận theo tay y mà ăn.

Điểm tâm hôm nay khác với hôm đó, nhưng vẫn ngon như , ngon đến mức Thiên Nghiêu ăn xong còn nhịn mà l.i.ế.m môi dư vị.

"Thích đến ?" Một giọng truyền đến.

Thiên Nghiêu cúi đầu, liền thấy vị đế vương mặt đang , ánh mắt thăm thẳm, khiến nông sâu.

Ngón tay y vẫn thu về, lẽ vì còn vương vụn điểm tâm, ngón cái và ngón trỏ đột nhiên vê .

Do chênh lệch quá lớn, Thiên Nghiêu gần đây ăn uống , mấy ngày nay trong bụng đều trống rỗng. Hôm nay khó khăn lắm mới ăn đồ ngon, một miếng điểm tâm thật sự đủ. Bởi Thiên Nghiêu hy vọng y thể cho thêm một chút nữa.

Hắn bèn vội vàng gật đầu lia lịa, cố gắng làm cho mặt tin rằng thật sự thích.

Có lẽ ánh mắt quá mức rõ ràng, mặt nhanh liền tin, bèn cầm lấy một miếng điểm tâm đưa tới mặt .

Thiên Nghiêu thấy thế vội vàng há miệng ăn. Hai một đút, một ăn, vô cùng hài hòa.

Liên tiếp ăn sáu miếng điểm tâm, Thiên Nghiêu cuối cùng cũng no. Người mặt dường như , tiếp tục đút nữa.

Y nhận lấy khăn mềm từ cung nữ bên cạnh, tỉ mỉ lau khô ngón tay.

Thiên Nghiêu thấy thế cảm thấy nên làm chút gì đó để biểu hiện, lấy lòng mặt, để y vẫn nguyện ý đút cho ăn.

phận sự của là dâng , nên cũng chẳng cách biểu hiện nào khác. Nghĩ tới nghĩ lui vẫn là pha một chén nóng đưa qua.

mặt uống, mà đặt khăn mềm trong tay xuống, : “Ngươi uống .”

Thiên Nghiêu sững sờ một chút. Tuy cảm thấy dường như chỗ nào đúng lắm, nhưng đây dù cũng là mệnh lệnh của hoàng đế, nên vẫn lập tức ngoan ngoãn uống một ngụm.

Đợi nuốt xuống mới phản ứng rốt cuộc đúng ở . Đây là chén ngự dụng.

Ý thức làm gì, Thiên Nghiêu lập tức cứng đờ tại chỗ.

Trà trong tay tự nhiên dám uống nữa, nhưng dù uống cũng đổi sự thật dùng chén của hoàng đế.

Người mặt dường như cũng ý thức điểm , bộ dạng hình của đột nhiên một tiếng.

“Thật là kỳ quái...”

Giọng y thấp, như đang với Thiên Nghiêu, như đang lẩm bẩm một .

“Có lúc cảm thấy ngươi lá gan lớn bờ bến, lúc cảm thấy đ.á.n.h giá cao ngươi , rõ ràng lá gan chỉ một chút xíu.”

Thiên Nghiêu chút hiểu lời y . vị đế vương mặt trông cũng để ý, tiếp tục trêu chọc nữa, mà đặt khăn mềm trong tay xuống, dậy rời .

Sau ngày đó, hoàng đế dường như mở khóa thú vui mới nào đó, vô cùng thích đút ăn.

Bất kể là đang phê duyệt tấu chương, luyện chữ, thậm chí là lúc cho chim ăn, chỉ cần hứng lên, liền sẽ đút điểm tâm cho , còn cho phép Thiên Nghiêu tự cầm, chỉ thể thuận theo tay y mà ăn.

Thiên Nghiêu chút hiểu cái sở thích cổ quái của y, nhưng cũng thèm để ý. Chỉ cần thể ăn điểm tâm ngon, thể bỏ qua những hình thức .

Điều duy nhất mỹ là chút sở thích trêu đùa quái ác.

Ban đầu còn đút bình thường, nhưng dần dần, bắt đầu cho trực tiếp c.ắ.n hết cả miếng, mà thuận theo tay y ăn từng chút một. Dù cuối cùng sắp c.ắ.n ngón tay y cũng buông, còn bắt buộc Thiên Nghiêu ăn hết.

Bởi Thiên Nghiêu ăn hết thì chỉ thể chạm ngón tay y.

Lần đầu tiên đầu lưỡi chạm ngón tay nọ, Thiên Nghiêu hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống.

Vốn tưởng mặt sẽ tức giận, nhưng y hề, chỉ nhàn nhạt : “Tiếp tục ăn.”

Thiên Nghiêu ngẩng đầu, miếng điểm tâm nhỏ còn sót kẹp giữa ngón cái và ngón trỏ của y, trong lòng vô cùng khó xử.

Cảm thấy quả thực ác liệt đến cực điểm, đúng là đang coi như ch.ó mà trêu đùa.

dám trái lệnh y, cuối cùng vẫn ngửa đầu đến y, dùng đầu lưỡi cuốn phần điểm tâm còn .

Người hẳn là hài lòng với cách ăn của , vì ăn xong Thiên Nghiêu liền thấy trong mắt y một tia ý khó nén.

Đồ ch.ó má sở thích quái đản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-11.html.]

Thiên Nghiêu tuy mỗi ngày đều thầm mắng y , nhưng gần đây trình độ ẩm thực quả thực tăng vọt, nên chung vẫn sống vui vẻ hơn .

Nếu thể trực đêm, sẽ càng vui vẻ hơn.

Thiên Nghiêu chuyện khả năng. Hôm nay đến lượt trực.

Lúc còn ở hiện đại, thức đêm đối với Thiên Nghiêu thể là chuyện thường ngày. Dù mỗi ngày đều học lúc tám giờ sáng, cũng ngăn nhiệt tình thức trắng đêm của .

bây giờ .

Thứ nhất là vì mỗi ngày dậy quá sớm, thứ hai là vì điện thoại thật sự nhàm chán, thứ ba là vì hầu hạ bên cạnh đế vương thật sự là một việc đòi mạng, tinh thần luôn căng như dây đàn, lúc nào lơ là. Bởi mới chỉ mấy tháng công phu, Thiên Nghiêu đối với việc thức đêm căm thù đến tận xương tủy.

đời t.h.u.ố.c hối hận, hối hận nữa cũng vô dụng.

Hôm nay cẩu hoàng đế vẫn ngủ muộn. Thiên Nghiêu hầu hạ y rửa mặt xong liền mệt đến mức liệt tấm đệm nhỏ của .

Thái giám trực đêm một tấm đệm nhỏ, chủ t.ử ngủ thể đó hầu hạ.

Cung nữ thái giám trong hoàng cung nhân quyền, gần như bận rộn từ sáng đến tối. Bởi xuống, Thiên Nghiêu liền cảm giác sắp ngủ gật.

thể thật sự ngủ luôn. Hắn còn cách nửa canh giờ đổi một , để phòng Bệ hạ nửa đêm tỉnh giấc khát nước thể nóng uống.

Lần đầu tiên trực đêm, Thiên Nghiêu thầm c.h.ử.i cái quy củ c.h.ế.t tiệt cả đêm.

đến giờ chút quen, thậm chí còn luyện bản lĩnh cứ nửa canh giờ tỉnh một .

Hắn bèn tấm đệm nhỏ của liền bắt đầu gà gật.

Ngủ gà ngủ gật nửa canh giờ, Thiên Nghiêu mơ màng mở mắt, theo lệ thường đổi một ấm nóng mới, đó cẩn thận hết sức nội thất xem Bệ hạ tỉnh , yêu cầu gì ?

Ai ngờ đến long sàng liền bên trong dường như ẩn ẩn truyền đến tiếng gì đó.

Thiên Nghiêu thấy tiếng động lập tức tỉnh táo hơn vài phần, tưởng bên trong đang gọi , bèn vội vàng qua, vén tấm màn lụa long sàng lên.

khác với tưởng tượng của , vị đế vương long sàng hề tỉnh.

Y vẫn đang ngủ, chỉ là ngủ yên, như đang rơi cơn ác mộng nào đó. Sắc mặt y ánh nến vàng sẫm chăn đệm hiện vẻ trắng bệch bất thường, cơ thể co , đôi môi mỏng lúc đóng lúc mở, như đang thì thầm điều gì.

Thiên Nghiêu vốn tưởng y thứ gì, vội vàng cúi sát gần. tiếng y thật sự quá nhỏ, Thiên Nghiêu mất một lúc lâu mới rõ.

Y : “Lạnh quá.”

"Lạnh?" Thiên Nghiêu chút khó hiểu, lạnh ? Tuy còn đông, nhưng tẩm điện đốt than sưởi ấm, còn dùng loại than nhất, từ sáng đến tối từng tắt, nên tẩm điện ấm áp như mùa xuân cũng quá.

Thiên Nghiêu đắp gì cả, đệm nhỏ canh đêm cũng thấy lạnh, y còn đắp chăn dày như lạnh?

dáng vẻ của y giống giả vờ. Chẳng lẽ là bệnh?

Vậy nên bẩm báo tổng quản thái giám cho gọi thái y ?

Nghĩ , Thiên Nghiêu quyết định vẫn nên xác nhận một chút. Dù nếu việc gì, tùy tiện hành động quấy rầy cẩu hoàng đế nghỉ ngơi, với tính tình của y chừng sẽ trực tiếp c.h.é.m .

Thế là Thiên Nghiêu dùng phương pháp phán đoán trực tiếp nhất, giơ tay nhẹ nhàng sờ trán y, xem y bệnh ?

trông cũng vẻ gì. Mọi thứ đều bình thường, chỉ là nhiệt độ cơ thể y dường như thật sự thấp hơn thường, sờ lạnh băng.

Đắp chăn dày như vẫn lạnh thế ? Thiên Nghiêu nhất thời chút phân biệt y rốt cuộc là bệnh ?

Thiên Nghiêu chắc chắn, cân nhắc một hồi vẫn quyết định tạm thời bẩm báo. Dù chỉ là một tiểu thái giám, thêm một chuyện bằng bớt một chuyện.

Bởi Thiên Nghiêu chỉ giúp y kéo góc chăn, chuẩn về ngủ tiếp.

Ai ngờ kéo xong liền thấy một bàn tay y duỗi . Thiên Nghiêu thấy thế, vội đặt trong cho y.

ngờ, Thiên Nghiêu chạm tay y lạnh đến hoảng sợ. Tay lạnh như ? Có một khoảnh khắc Thiên Nghiêu còn tưởng chạm một tảng băng.

Nhiệt độ tay y khiến Thiên Nghiêu nhất thời do dự, nên bẩm báo .

Đang lúc chần chừ, Thiên Nghiêu đột nhiên cảm giác một luồng hàn ý từ phía truyền đến.

Thiên Nghiêu như cảm giác, vội vàng cúi đầu, đó liền thấy vị đế vương vốn đang ngủ say từ lúc nào mở mắt, đang .

Thiên Nghiêu thấy thế sững sờ một chút, vội hành lễ.

mới cử động mới phát hiện chút . Hắn cúi đầu, đó liền thấy còn đang nắm tay y.

Loading...