Tiểu Tang Thi Xuyên Đến Oa Tổng Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-01-05 15:47:50
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

tóc vàng Tang Miên ném là một viên kẹo mềm, đau, nhưng góc cạnh của vỏ bọc nhựa cứa mí mắt của . sững sờ trong chốc lát, khi phản ứng , khuôn mặt nhỏ mũm mĩm tràn ngập sự phẫn nộ.

“Mày dám đ.á.n.h tao!”

Tiểu tang thi lùi một bước khi tóc vàng lao tới. Bên cạnh cửa hàng ăn vặt là một tiệm tạp hóa, cửa bày nhiều đồ lặt vặt. Tiểu tang thi chú ý đến những thứ xung quanh từ lúc mặt tóc vàng. Cậu nhặt cây lau nhà dựa tường và ném xuống đất. Cán cây lau nhà thuận lợi vướng chân tóc vàng.

Tiếng của đứa trẻ ngay lập tức tràn ngập con hẻm chật hẹp.

Mọi đều thích xem náo nhiệt, tiếng vang lên, hàng xóm đều thò đầu . Khi thấy tóc vàng đang đất ngừng, họ một ai tiến lên giúp đỡ.

“Sao , ?” Một bà lão bụng như m.a.n.g t.h.a.i mười tháng chen . Vừa thấy tóc vàng đang đất thút thít ngừng, bà hét lên một tiếng, cúi đỡ dậy, nhưng đất vặn vẹo chân tay, nhất quyết chịu lên.

Khuôn mặt bà đỡ lên, mới thấy rõ trán thương. Bà lão nhấc lên, một mảng m.á.u lớn từ vết thương chảy . đưa tay sờ lên khuôn mặt ướt át, thấy đầy tay máu, càng càng to hơn: “Bà nội, cháu sắp ch·ết , bà cứu cháu với!”

Bà lão tức vội, lấy điện thoại gọi 120, hỏi: “A Hoàng, ai bắt nạt cháu, mau cho bà nội!”

tóc vàng giơ tay chỉ về phía Tang Miên, hét lớn: “Là nó, nó lấy kẹo ném cháu, còn đẩy cháu ngã!”

Ánh mắt đồng loạt về phía cục bông đáng yêu như tuyết, ai cũng thể ngờ kẻ gây là một đứa trẻ nhỏ tuổi như .

Tiểu tang thi phủ nhận, bà lão cũng cần cãi .

Sống ở đây mấy chục năm, những đứa trẻ ở mấy con phố xung quanh bà đều hết. Bà từng gặp Tang Miên, cho rằng Tang Miên là mới đến đây gần đây. Thế thì càng dễ bắt nạt hơn?

“Mày là con nhà ai, độc ác như ! Mày đ.á.n.h cháu tao, tao mày đền mạng!” Bà túm lấy một cây chổi bên cạnh định đ.á.n.h về phía Tang Miên. Cây chổi vung lên, giữa chừng chặn .

Một thanh niên tóm lấy cây chổi, khuyên nhủ: “Bà nội A Hoàng, thể là hiểu lầm thôi, đứa trẻ còn nhỏ mà…”

“Tao phì! Đừng với tao mấy lời . Nó ỷ nhỏ tuổi là thể làm bậy ? Tao cho các , đứa trẻ độc ác như giáo d.ụ.c kịp thời, cứ chiều chuộng mãi, sớm muộn gì cũng thành bại hoại xã hội.”

A Hoàng thương, Tang Miên bình thường, bất kể ai đến xem, bên lý là A Hoàng. những xung quanh thờ ơ, thậm chí nhiều còn mang tâm thái xem kịch vui.

Bà nội A Hoàng là đanh đá tiếng trong phố, hồi trẻ , mỗi ngày ở lưng chuyện phiếm của khác. Mẹ chồng bà làm cho phát bệnh, chồng bà làm cho bỏ chạy. May mà bà còn một đứa con trai bảo bối chịu hiếu thảo với bà. Con trai và con dâu làm công, đứa cháu nhỏ tự nhiên giao cho bà trông.

A Hoàng từ nhỏ bà nội cưng chiều mà lớn lên, là tiểu bá vương tiếng trong phố .

A Hoàng cả ngày bắt nạt trẻ con, là chuyện quá đỗi bình thường. Mọi kinh ngạc là, ngày thấy A Hoàng bắt nạt.

Một đứa trẻ thương, bọn họ vui như đúng. nếu thương là A Hoàng, bọn họ hận thể cầm loa lớn to bên tai A Hoàng. Hầu hết những đứa trẻ ở đây đều từng A Hoàng bắt nạt. Bọn họ dạy dỗ, nhưng bà nội A Hoàng luôn dọn những lời như: “Cháu bà tội nghiệp lắm, các ỷ chúng yếu thế mà bắt nạt chúng .” Những lời để đạo đức bắt cóc .

Dạy dỗ thành, còn mang danh bắt nạt già và trẻ con. Sợ nhất là đồ vô quấn lấy, hơn nữa là đồ vô lớn tuổi quấn lấy. Nếu cẩn thận va chạm bà nội A Hoàng, chắc chắn sẽ tóm lấy để ăn vạ. Họ chọc thì trốn ?

Ngày thường họ thấy hai bà cháu A Hoàng là theo bản năng né tránh, sợ đối diện bà nội A Hoàng c.h.ử.i rủa.

Lúc , thấy một đứa trẻ con cặp bà cháu quấn lấy, một vài đau lòng cho đứa trẻ , sôi nổi đỡ cho Tang Miên.

“Tôi thấy như !” Ông chủ tiệm tạp hóa , mặt Tang Miên, giải thích hộ Tang Miên: “Tôi thấy cháu bà kêu la, đầu thì thấy cháu bà cây lau nhà vướng ngã, đứa trẻ đẩy ngã cháu bà.”

Bà nội A Hoàng liếc mắt khinh thường, tức giận : “Ý ông là cháu dối? Trán cháu vỡ sự thật? Các chính là thấy chúng khó chịu, cố ý giúp đứa trẻ độc ác chuyện!”

“Không , bà nội A Hoàng, thấy cũng là như , thật sự là A Hoàng tự ngã…”

Thấy bà nội rơi thế yếu, A Hoàng miệng méo, càng to hơn: “Oa , là nó đẩy cháu!”

thương tâm như , là vì vết thương thật sự đau, còn một chút, là vì chân tướng chỉ , chính là cũng cảm thấy mất mặt.

chơi uy phong quen , từ đến nay đều là bắt nạt khác đến , chứ chuyện bắt nạt đến . Lại còn là tự làm vỡ trán , chuyện nếu , khác đều sẽ thấy dễ bắt nạt, còn sẽ nhạo , mất mặt !

“Bà nội, cháu đau quá! Là nó đẩy cháu, chính là nó đẩy cháu!”

Bà nội A Hoàng tức giận mắt trợn trừng, cũng mặc kệ chân tướng là gì. Bà tranh cây chổi với thanh niên nữa, nhặt lên một cây chổi khác đặt ở cửa định đập về phía Tang Miên. Điều làm bà thất vọng là, cây chổi giữa chừng vẫn khác chặn .

Ông cụ Tang thanh toán xong, liền thấy khách trong tiệm đều đổ ngoài cửa, đứa cháu nhỏ đáng yêu của ông chiếc ghế nhỏ mà ông chỉ định.

Sự chú ý từ túi kẹo đầy ắp thu hồi , ôngTang lúc mới thấy tiếng và tiếng mắng c.h.ử.i độc địa ở cửa.

“Các còn cản , nó đ.á.n.h cháu , nó *đền mạng!”

“Tuổi còn nhỏ hư hỏng như , bố mày chạy ? Có sinh nuôi …”

Ông cụ Tang trong lòng căng thẳng, nhanh chóng chen khỏi đám đông vây xem. Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, theo bản năng thở phào nhẹ nhõm, tiến lên ôm lấy Tang Miên, khuôn mặt nghiêm : “Sao một tiếng với ông nội chạy ngoài , nếu lạc thì !”

Ông cháu nhỏ mệt, mới bảo Tang Miên ghế chờ ông. Bên đều camera, hàng xóm xung quanh ông cũng hiểu rõ, nên lo lắng Tang Miên sẽ xảy chuyện. ông ngờ, Tang Miên rên một tiếng chạy ngoài. Khi thấy Tang Miên , ông sợ đến mức tim như ngừng đập.

“Xin ạ.” Tiểu tang thi ngoan ngoãn xin , ôm lấy cánh tay ông cụ Tang, ánh mắt vẫn chằm chằm tóc vàng đất và bà lão mặt đầy hung ác.

Ông theo ánh mắt Tang Miên ngẩng đầu, lúc mới thấy bà lão đang giơ cây chổi, cả hai đều sững sờ. Khí thế của bà lão lập tức tiêu tan, mặt hiện lên sự chột và sợ hãi, cũng kêu la nữa.

Ông liếc mắt một cái , là đứa cháu nhà ông và bà lão xảy mâu thuẫn. vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Tang Miên để an ủi, hỏi: “Sao ?”

Giọng già vô cùng dịu dàng, mang theo một lực tương tác tự nhiên. Tiểu tang thi giơ bàn tay nhỏ lên, chỉ tóc vàng đất vẫn đang , giải thích với ông Tang: “Cậu , ông nội.”

Ông Tang ngẩn : “Nói gì?”

Cái miệng nhỏ của tiểu tang thi bẹp , tủi : “ ông nội lớn lên đáng sợ lắm, hồi… hồi trẻ làm chuyện mới biến thành đồ xí…”

Tiểu tang thi vì bản mà tủi , là vì ông mà tủi .

Cậu hiểu, rõ ràng ông nội như , bọn họ hiểu ông nội, tại ông nội.

Nói đến những lời đó mà xong đều cảm thấy buồn bã, tiểu tang thi nhịn cũng theo.

Nhìn thấy nước mắt của Tang Miên, ông Tang đau lòng ch·ết. Nghe Tang Miên gì, nội tâm ông bình tĩnh. Ông cũng đầu tiên những lời , ông thể thản nhiên đối mặt, coi những lời đó như gió thoảng qua tai. Ông thấy buồn, đứa cháu nhỏ của ông ngược vì ông mà buồn.

Tiểu tang thi thì ngừng , khuôn mặt nhỏ vùi lòng ông Tang, đến thở dốc.

“Ông nội… mới, mới đồ xí!”

Ông sẽ dẫn mua kẹo, cho kẹo ngọt, mới đồ !

Ông là tang thi vương lợi hại nhất, là lão đại của !

Làm tiểu thể lão đại bắt nạt mà giúp đỡ!

Đáng tiếc, là một tiểu tang thi vô dụng, thể báo thù cho lão đại của .

“Không , , Miên Miên đừng nữa.” Trái tim ông cụ Tang dường như nước mắt của Tang Miên bao phủ, ngâm trong nước muối, đau đến khó chịu.

Ông an ủi Tang Miên, ngẩng đầu lên, ánh mắt âm u dừng mặt bà nội A Hoàng.

Giống như vẻ ngoài hung ác, tính tình ông Tang cũng chút nào. Hồi trẻ ông còn hung hơn Tang Ải, giống như một thùng t.h.u.ố.c nổ chỉ cần chạm là nổ. Đến tuổi dần dần trầm hơn, cũng hơn, nhưng ông vẫn luôn là Tang Chính mà ai thấy cũng sợ hãi.

“Xem lúc nên tha cho bà một con đường.” Giọng ông cụ Tang bình tĩnh, nhưng như một tảng đá lớn đập tim bà nội A Hoàng.

Nghe những lời Tang Miên thuật , sự chột mặt bà nội A Hoàng càng đậm, lúc Tang Chính như , bà sợ đến mức tim cứ giật giật, đau nhói. Bà dám đối mặt với Tang Chính nữa, nắm lấy đứa cháu vẫn đang ngừng đất định bỏ chạy.

Bất đắc dĩ, đứa cháu sớm bà chiều hư, thấy bà nội cũng chịu bảo vệ , tức giận bệt xuống đất chịu lên, nháo : “Bà nội, cháu thương , là nó làm cháu thành như . Bà giúp cháu dạy dỗ nó, nếu hôm nay cháu ch·ết ở đây cho bà xem!”

Giữa thanh thiên bạch nhật mà náo loạn như , bà nội A Hoàng hiếm khi cảm thấy mặt già của sắp mất hết.

Hôm nay nếu gặp Tang Chính, bà tuyệt đối sẽ ý nghĩ .

Hồi trẻ bà gả hào môn, chồng là thừa kế của một tập đoàn. Vì vài đối đầu với Tang Chính, Tang Chính chèn ép trả thù, cuối cùng công ty phá sản, gia đạo sa sút.

Khi đó bà m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng tìm đến Tang Chính, quỳ gối mặt Tang Chính cầu xin khổ sở, mới làm Tang Chính buông tha họ.

Cuối cùng, nhà cửa thì giữ , tiền bạc giữ , còn nhiều nợ nần đè nặng , một đè nặng cả nửa đời .

Bà chỉ sống cuộc sống hào môn đến ba năm, còn là những ngày khổ cực. Tang Chính tuy buông tha họ, nhưng bà sẽ cảm ơn Tang Chính, ngược ngày đêm nguyền rủa Tang Chính mau ch·ết, thậm chí nhắc mãi lời về Tang Chính bên tai đứa cháu.

Bà chỉ dám c.h.ử.i Tang Chính lưng, Tang Chính thật sự mặt bà, bà chạy nhanh hơn bất kỳ ai.

chứng kiến thủ đoạn của Tang Chính, đời của bà sống khổ cực đều do Tang Chính, sợ hãi Tang Chính chứ.

Nghe giọng cảnh cáo của Tang Chính, bà sợ đến mức chân mềm nhũn.

Bà sống mấy năm nữa, nhưng đứa cháu bảo bối của bà mới 6 tuổi thôi, nếu đắc tội Tang Chính, đứa cháu bảo bối của bà làm ?

“Bà nội, bà cháu ! Mau giúp cháu dạy dỗ thằng nhóc , nếu cháu ch·ết cho bà xem!”

Bà nội A Hoàng là đầu tiên nổi giận với cháu, giơ tay tát một cái: “Nói cái gì mê sảng, bà nội đưa cháu bệnh viện chữa trị, mau với bà nội.”

A Hoàng mới 6 tuổi nặng 80 cân, bà nội A Hoàng thể bế đứa cháu lớn lên, chỉ thể đổi sang kéo. A Hoàng ôm lấy cột điện bên cạnh, gì cũng chịu rời . gọi xe cấp cứu, xe cấp cứu lát nữa sẽ đến. Bà nội dạy dỗ thằng nhóc làm ngã t.h.ả.m như , ngược còn dẫn rời , còn mặt mũi nào mà về nhà!

“Cháu quan tâm! Bà nhất định giúp cháu báo thù! Bà gọi cảnh sát , bắt thằng nhóc , cháu kiện nó. Cháu sắp ch·ết , bà còn giúp cháu, bà già vô dụng, bà thì ích gì chứ! Bà mau giúp cháu đ.á.n.h !”

Nghe đứa cháu gọi như thế nào, bà nội A Hoàng cứng đờ tại chỗ, trong mắt tràn đầy sự thể tin .

A Hoàng thấy sự kinh ngạc trong mắt bà nội, nhặt đá vụn đất lên ném về phía Tang Miên. Ông Tang che chắn Tang Miên trong lòng, bụi bẩn bộ dính lên áo khoác của ông cụ.

Ông bà nội A Hoàng đang cứng đờ, lạnh lùng : “Đây là cháu bà?”

Bà nội A Hoàng hồn, hoảng hốt kéo lấy A Hoàng vẫn đang nhặt đá, ấn đầu A Hoàng : “A Hoàng, mau xin ông , cũng xin đứa trẻ .”

Lần , thể tin là A Hoàng.

“Bà nội, cháu thương mà, bắt nạt là cháu mà!”

A Hoàng từ lúc chuyện bà nội cưng chiều như thế nào. Trước đây bắt nạt khác, bà nội những dạy dỗ, còn sẽ đau lòng xem thương . lúc thương nghiêm trọng như , bà nội giúp dạy dỗ kẻ chủ mưu thì thôi, còn bắt xin kẻ gây ?

“Mau xin !” Bà nội A Hoàng ấn đầu cháu , thô giọng lệnh.

“Cháu !” A Hoàng đầy tủi , hất tay bà nội , cái bụng mũm mĩm tức giận run rẩy ngừng. ném hết đá trong tay về phía bà nội, hét lớn, “Bà già vô dụng, cháu bà giúp cháu báo thù a a a!”

Bà nội A Hoàng đá ném đầy mặt, ngay đó đứa cháu quật ngã. Thân thể tuổi cao vốn , ngã, trực tiếp bò dậy, bà đau đến gần ngất , đứa cháu lớn 80 cân còn nặng trĩu đè lên bà.

Xung quanh nhận bà nội A Hoàng , nhưng họ do dự, chậm chạp dám tiến lên xem xét.

Không còn cách nào, họ bà nội A Hoàng ăn vạ nhiều , để bóng ma nghiêm trọng. Họ sợ bà nội A Hoàng là giả vờ ch·ết để ăn vạ họ.

Trong lúc do dự, xe cấp cứu lúc đến. Chiếc xe là bà nội A Hoàng gọi cho đứa cháu lớn của , nhưng dùng bà.

Xe cấp cứu mang bà nội A Hoàng và A Hoàng bệnh viện, vở hài kịch cuối cùng cũng lắng xuống.

Nghe tiếng xe cấp cứu xa, tiểu tang thi dần dần ngừng nức nở.

Ông Tang từ trong túi lấy một viên kẹo, bóc vỏ đưa đến miệng Tang Miên. Tang Miên ngoan ngoãn ăn xong, chớp sạch nước mắt còn sót trong mắt.

Khi Tang Ải và Tang Mân lề mề tới, xe cấp cứu sớm rời , đám đông vẫn tan hết. Nhìn thấy hai ông cháu đang vây quanh, hai khỏi nhanh hơn bước chân, chen trong đám đông.

“Sao ?!” Tang Ải lên tiếng hết, thấy khuôn mặt nhỏ đỏ của Tang Miên, mặt tối sầm.

Lại nữa! Sao những luôn nhân lúc ở bên cạnh Tang Miên mà đến bắt nạt Tang Miên !

Đứa trẻ nhà dễ bắt nạt như đúng !

“Miên Miên, là ai bắt nạt em, cho , đập một trận.!” Tang Ải xổm xuống, lấy khăn tay , đau lòng lau nước mắt mặt Tang Miên.

Tiểu tang thi chỉ hướng xe cấp cứu rời , thút tha thút thít : “bọn họ, bọn họ bệnh viện .”

Mọi : “…”

Tang Ải khí mà thể phát tiết, chằm chằm hướng Tang Miên chỉ, mắng: “Chạy cũng nhanh thật.”

Mọi : “…” Họ đến bệnh viện, chẳng lẽ còn đ.á.n.h họ bệnh viện ?

Sau khi hỗn loạn qua , nhận Tang Ải, cũng nhận Tang Miên đang vây quanh bên trong. Họ dám tiến lên, cũng rời , gần đó lén lút đ.á.n.h giá mấy .

Tang Mân lấy điện thoại gọi tài xế. Có ông Tang và Tang Ải dỗ dành tiểu gia hỏa, xen nữa, chỉ một bên , sự đau lòng trong mắt hề che giấu.

“Miên Miên là họ ông nội, nên mới giúp ông nội dạy dỗ họ ?” Đã xác định câu trả lời, ông Tang vẫn hỏi , nhận câu trả lời chắc chắn từ Tang Miên.

Tang Miên gật gật cái đầu nhỏ, kẹo ngậm trong miệng, lắp bắp: “Ông nội mới, mới đồ , ông nội dũng cảm.”

Tang Miên nắm chặt bàn tay nhỏ, từ chỗ Tang Mân nguồn gốc vết sẹo của ông, cảm thấy vết sẹo là biểu tượng dũng cảm của ông cụ Tang.

“Ông nội bảo vệ Tang Mân, là, là dũng cảm nhất, lợi hại nhất.”

Lời của đứa trẻ tràn ngập sự ngây thơ, trong cái mùa đông lạnh lẽo , sưởi ấm trái tim ông.

Ông nhếch môi, gió lạnh thổi đến mặt, vết thương sớm còn đau, lúc nổi lên cảm giác tê ngứa li ti.

Ông bỗng nhiên cảm thấy, vết sẹo duy nhất làm ông tự ti trong mắt Tang Miên một chút cũng xí, bởi vì đứa cháu nhỏ của ông chán ghét, còn sẽ vì ông mà cảm thấy kiêu hãnh.

Ông Tang bế Tang Miên lên, một nữa đưa Tang Miên tiệm ăn vặt.

“Miên Miên còn thích ăn gì nữa , ông nội mua thêm cho bảo bối nhỏ của chúng nhé.”

Cách già yêu thương trẻ con là dẫn trẻ con mua sắm, chỉ cần đứa trẻ nhà thích, họ thể thỏa mãn tất cả yêu cầu của trẻ.

Tiểu tang thi co hai bàn tay nhỏ , do dự : “Có thể ạ?”

Ông Tang lớn: “Đương nhiên thể, Miên Miên cần lo lắng nhé, ông nội nhiều tiền, thể mua cho Miên Miên nhỏ của chúng nhiều kẹo.”

Tang Ải theo phía hai , thò đầu qua, lớn tiếng bổ sung: “Anh Tiểu Ải cũng tiền, cũng thể mua cho Miên Miên nhiều đồ!”

Tang Mân ở cửa, ba ông cháu hòa thuận vui vẻ, ý định .

Sự kích động trong mắt hòa tan nụ đậm nét.

Tang Mân sẽ ghen tị tình yêu của ông nội chia cho hai đứa em khác, bởi vì từ sớm nhận tình yêu chân thành nhất của ông nội. cũng từ sớm , ông nội thường xuyên vì vết sẹo mặt mà tự ti. Người già kiêu ngạo cả đời, vết sẹo là thứ duy nhất thể làm tổn thương ông. Ông cụ Tang thể phẫu thuật để che vết sẹo , nhưng làm . Lý do Tang Mân cũng đoán từ sớm.

Ông cụ Tang sự kiên trì của riêng , ông cảm thấy vết sẹo xí buồn , ngược cảm thấy đây là huy chương ông để khi bảo vệ cháu trai. Ông giữ , là để cùng Tang Mân gánh vác nỗi đau bắt cóc hồi nhỏ, là lúc nào cũng cho Tang Mân, đừng sợ hãi, ông nội vẫn luôn ở bên cháu, bất kể cháu gặp chuyện gì, ông nội đều sẽ giống như đây bảo vệ cháu.

Tang Mân và ông cụ Tang đều cảm thấy kiêu hãnh vì vết sẹo , nhưng khác thể lý giải.

Dọa ít con cái của họ hàng, còn chính đứa cháu sợ hãi tránh né, buồn là giả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-tang-thi-xuyen-den-oa-tong-tro-thanh-doan-sung/chuong-74.html.]

Tiểu Tang Ải từng : “Cái ngầu ơi là ngầu! Nếu em vì bảo vệ khác mà để vết sẹo, em sẽ cảm thấy , còn sẽ mỗi ngày lấy khoe khoang, đây là ký hiệu vinh quang mà! Tang Mân cũng cần hâm mộ em, vì ông nội yêu hơn, hừ!”

Tang Miên hiện tại : “Ông nội bảo vệ Tang Mân, là, là dũng cảm nhất, lợi hại nhất.”

Ánh mắt Tang Mân rơi xuống một giỏ kẹo đủ màu ở cửa.

Lần đầu tiên ông nội dẫn đến tiệm ăn vặt , cửa cũng bày một giỏ kẹo đủ màu giống hệt.

Những viên kẹo từ trong tay , truyền sang tay Tang Ải, cuối cùng rơi tay Tang Miên…

Ông Tang mua thêm mấy gói kẹo lớn cho Tang Miên. Khi thanh toán xong ngoài, chiếc xe Tang Mân gọi sớm dừng ở cửa.

Bốn ông cháu lên xe, Tang Mân ở ghế , ông cụ Tang và Tang Ải ở hai bên ghế , che chở Tang Miên ở giữa.

Vào thế giới , tiểu tang thi nhận quá nhiều sự yêu thương. Cậu gặp những bụng, sẵn lòng yêu thương và bảo vệ , đặc biệt là ông Tang. Mặc dù hôm nay là đầu tiên gặp ông, nhưng lực tương tác ông truyền cho chút dè dặt, khiến vô cùng cảm động.

Nghĩ đến việc làm rốt cuộc vẫn là chuyện , tiểu tang thi cảm thấy viên kẹo trong miệng cũng còn ngọt nữa. trong nụ của ông Tang, đột nhiên cúi đầu, nhỏ giọng : “Ông nội, xin , cháu, cháu làm chuyện .”

Lọn tóc xoăn của Tang Miên gió thổi bay lên, một nhúm tóc dựng . Ông ấn nhúm tóc đó xuống, dịu dàng hỏi: “Chuyện Miên Miên , là chỉ những chuyện đó ?”

“cháu, cháu hỏi trai xin kẹo, ném viên kẹo cho mặt . Anh , chạy đến đ.á.n.h cháu, cháu thả cây lau nhà xuống, , giẫm cây lau nhà té ngã…” Tiểu tang thi giỏi dối, kể một cách chi tiết chuyện làm.

Ông Tang xong, biểu cảm đột nhiên trở nên nghiêm túc, giọng hỉ nộ: “Miên Miên làm những chuyện với những đứa trẻ khác ?”

Tiểu tang thi nhanh chóng lắc đầu nhỏ.

Ông Tang hỏi: “Miên Miên là vì họ ông nội, nên mới giúp ông nội dạy dỗ họ?”

Tiểu tang thi lập tức gật đầu.

Tang Ải chịu ông Tang tra hỏi đứa cháu nhỏ của như , giơ tay kéo Tang Miên lòng, nhắc nhở: “Miên Miên giúp ông, ông còn hùng hổ dọa làm gì!”

Ông Tang liếc Tang Ải một cái, sờ đầu Tang Miên, giọng một nữa mang theo ý : “Ông nội Miên Miên là đứa trẻ ngoan, Miên Miên chỉ dạy dỗ những đứa trẻ hư. Miên Miên làm như là đúng, nhưng mà…”

Ông Tang chuyển đề tài: “Miên Miên tay, tay trong tình huống thể bảo vệ bản . Miên Miên còn nhỏ, giống như trai nãy, nếu cây lau nhà vướng ngã, lao đến đè cháu xuống, cháu thể phản kháng trai ?”

Tiểu tang thi nghĩ nghĩ, cảm thấy ông đúng, lắc đầu: “Không thể ạ.”

“Miên Miên nguyện ý giúp ông nội, ông nội vui,” ông , “Nếu còn chuyện như xảy , Miên Miên thể kể cho chúng , chúng sẽ giúp đỡ cháu. Cháu cần tự tay, nếu Miên Miên thương, ông nội sẽ đau lòng.”

Tiểu tang thi khắc ghi từng chữ ông cụ Tang lòng, một lúc lâu mới hỏi: “Mọi , đều sẽ bảo vệ cháu ?”

Ông Tang lập tức : “Đương nhiên .”

Nhận lời hứa khẳng định , tiểu tang thi nở nụ .

Cậu nhiều để dựa thế giới , cần lo lắng về chuyện ăn, mặc, ở, , cũng cần lo lắng đến làm tổn thương .

“Ông nội, lúc Hàn Thư bắt nạt cháu, cháu, Miên Miên cũng giúp cháu…” Tang Ải như khoe khoang, kể chuyện Tang Miên phun nước bọt mặt Hàn Thư như thế nào. Anh ngẩng cằm lên, đắc ý Tang Mân ở ghế .

“Miên Miên vẫn là yêu và ông nội nhất.”

Tang Mân lạnh nhạt : “Miên Miên cũng dạy dỗ Quách Côn giúp .”

Tang Ải: “…”

Ông cụ Tang: “Hai đứa đều lớn , ngay cả một Hàn Thư và Quách Côn cũng đối phó , còn để Miên Miên của chúng tay lấy công bằng chứ, thấy mất mặt !”

Tang Ải & Tang Mân: “…”

Ông quên , ông mới một đứa trẻ 6 tuổi bắt nạt đấy?

Chuyện chỉ là một chuyện nhỏ. Trong hẻm nhỏ đông , thường xuyên vì một vài chuyện nhỏ mà xảy mâu thuẫn. Mọi xem xong náo nhiệt thì tan, cũng sẽ để ý đến những chuyện . Tuy nhiên, nhận Tang Ải và Tang Miên, chuyện vẫn tránh khỏi đưa lên mạng.

Tang Ải dù cũng là một đỉnh lưu, truyền thông giải trí hận thể bới móc xem một ngày ăn mấy bữa, ăn gì. Sao thể bỏ qua chuyện chứ.

Cư dân mạng click , còn tưởng là tin của Tang Ải, kết quả chuyện chỉ dính một chút quan hệ với Tang Ải, nhân vật chính là em trai Tang Ải, Tang Miên.

[Quả nhiên, show thực tế xây dựng hình tượng thôi. Tang Miên còn nhỏ làm chuyện đ.á.n.h , lớn thật sự quản ?]

[Nói buồn , Miên Miên mới ba tuổi hơn, cô xây dựng hình tượng gì hả?]

[Các đừng quên, Tang Ninh ba tuổi hơn đáng sợ như , Tang Miên sẽ trở thành Tang Ninh tiếp theo.]

[Bé con chuyện còn trôi chảy, cô nghĩ bé diễn kịch ? Tang Ninh chỉ là trường hợp đặc biệt thôi, đừng quên, nhà họ Đường, quan hệ m.á.u mủ với nhà họ Tang. Bé con thì dính dáng gì đến . Hơn nữa, trai ngốc như Tang Ải, bé con nhà chúng thể thông minh như chứ!]

[Haha, một câu làm tổn thương hai , chị em hiểu nghệ thuật ngôn ngữ đấy! [Trâu bò.jpg]]

[Dì chứng minh cho bé con nhà chúng , bé con nhà chúng thật sự ngốc! Tang Ải ngốc liên quan đến bé con, bé con dù ngốc cũng thông minh hơn Tang Ải.]

[Tang Ải: Có thể đừng nhắm mãi ?]

[Đọc rõ bộ nội dung hãy chuyện ? Chuyện đều là của thằng nhóc béo .]

Khi ông cụ Tang và Tang Ải còn đang an ủi Tang Miên, Tang Mân điều tra rõ ràng sự việc. ngăn cản các tài khoản giải trí đưa chuyện lên mạng, chỉ là lâu khi họ đăng tin nóng, lan truyền rộng rãi sự thật.

Tang Mân cảm xúc nội tâm, giỏi biểu đạt tình cảm, nhưng là một cuồng em trai giấu mặt. Em trai làm một chuyện dũng cảm như , cho tất cả , một em trai dũng cảm và lương thiện đến mức nào.

Tang Miên sở dĩ tay với A Hoàng, là vì A Hoàng ông nội .

Viên kẹo ném A Hoàng vẫn là A Hoàng chủ động cho .

Cậu lời khó với A Hoàng, còn ngoan ngoãn gọi A Hoàng là trai.

Là vì A Hoàng lao đến đ.á.n.h , mới bất đắc dĩ thả cây lau nhà xuống. Đây đều là hành động tự vệ, A Hoàng tự vướng ngã, chỉ thể trách A Hoàng tự cẩn thận.

[Thằng nhóc béo còn nhỏ như thể những lời độc ác như chứ!]

[Không là do nhà chiều hư . Bà nội nó là tiếng, cả ngày ăn vạ khác, làm một vài chuyện trộm vặt. Xem tuổi bà cũng lớn nên chúng mới lười so đo với bà , thấy bà đều đường vòng, dính chắc chắn chuyện lành gì .]

[Haha, xem thấy hả hê lắm, tự làm tự chịu . Ai mới là làm nhiều chuyện hả? Cảm giác đứa cháu tự tay nuôi lớn gọi là “bà già vô dụng” thế nào? Đứa cháu phế , cứ để nó từ từ tra tấn bà .]

[Ô ô ô, Miên Miên nhà chúng là tiểu thiên sứ gì ! Tôi dũng khí như em , hồi nhỏ như em căn bản dám . em sợ hãi ? Thằng nhóc béo nếu đè xuống, thật sợ Miên Miên sẽ đè hỏng mất.]

[Biết vết sẹo của ông nội Tang đến từ càng hơn! Tôi cho phép các ông nội , ông nội lớn lên trai như , thể !]

[Đây là ký hiệu để vì bảo vệ con cái nhà , một chút cũng !]

[Vừa nãy xem ảnh ông nội Tang, cảm thấy ông hung dữ lắm. thấy ông ôm bé con mua kẹo, đến khép miệng , lập tức nghĩ đến ông nội của mất, ô ô ô ông nội hồi nhỏ cũng thường xuyên dẫn mua kẹo, chỉ cho những thứ nhất. Ô ô ô một ông nội như , một bé con như …]

Một đêm trôi qua, những từ khóa vẫn treo top tìm kiếm.

Ông cụ Tang bao giờ nghĩ tới, một ngày, độ hot của ông thể vượt qua đứa cháu đỉnh lưu của .

Cư dân mạng đều đang thảo luận tình cảm ông cháu của ông và Tang Miên đến mức nào, còn cặp đôi Tang Ải và Tang Miên đây đến say sưa mấy thảo luận.

Ông Tang đeo kính lão, sự giúp đỡ của dì Vương học cách sử dụng Weibo. Bình luận thật sự quá nhiều, ông kiên nhẫn từ sáng sớm, đến đau mắt cũng chịu buông điện thoại xuống.

Đại Lưu sáng sớm mang nhiều quà tặng đến nhà cũ họ Tang. Lần đến để tìm Tang Ải, mà là để thăm hỏi ông cụ Tang.

Ông Tang tuy đồng tình Tang Ải giới giải trí, nhưng nếu ông ngăn cản, thì sớm chặn con đường của Tang Ải từ ngày đầu tiên giới. Ông một mặt phản đối, một mặt vẫn phái lưng giám sát Tang Ải, đề phòng Tang Ải xảy chuyện, giám sát Tang Ải đương nhiên là Đại Lưu.

Mấy năm nay ông thường xuyên liên lạc với Tang Ải, tất cả động thái của Tang Ải đều do Đại Lưu lúc nào cũng báo cáo cho ông .

Lần Đại Lưu đến, để báo cáo tình hình gần đây của Tang Ải cho ông cụ Tang.

“Ông cụ, đạo diễn Trần nhờ hỏi ông, nguyện ý tham gia một kỳ mới ạ.”

Đạo diễn Trần mà Đại Lưu là đạo diễn của >. Thấy độ hot của ông tăng cao, đạo diễn Trần tự nhiên bỏ lỡ cơ hội .

Ông nắm bắt cơ hội , nếu ông Tang thể tham gia chương trình, dù chỉ một kỳ cũng , rating chương trình chắc chắn thể tăng lên một bậc thang.

mà, nhân vật như ông Tang, nguyện ý tham gia chương trình nhỏ của họ ?

Đạo diễn Trần ôm tâm thái thử một , năn nỉ Đại Lưu cả đêm.

Nếu ngay cả cơ hội tranh thủ cũng từ bỏ, ông nhất định sẽ tiếc nuối cả đời.

Đại Lưu lúc đầu đạo diễn Trần kiên quyết từ chối, đạo diễn Trần năn nỉ đến còn cách nào. Những lời đạo diễn Trần vặn trúng tâm tư của .

Ông cụ Tang và Tang Miên hot, Tang Ải cũng thể chia một ít độ hot và lưu lượng.

Với địa vị hiện tại của Tang Ải, thật cần ăn lưu lượng của ông nội và em trai. Đại Lưu tư tâm, thật cũng hình ảnh Miên Miên nhà và những khác tương tác, nên mới đ.á.n.h bạo tìm đến ông cụ Tang.

Ông cụ Tang xong những lời mất của Đại Lưu, ánh mắt vẫn dừng màn hình điện thoại, như đang suy nghĩ, nửa ngày chuyện.

Thần kinh Đại Lưu căng thẳng, một khắc cũng dám thả lỏng.

Tang Ải xuống lầu thấy Đại Lưu, ý đồ của Đại Lưu, cầm lấy món quà Đại Lưu mang đến, liền đuổi Đại Lưu ngoài.

“Đầu tiên là Tang Mân, bây giờ đến ông nội , các đừng quá đáng quá!”

Hóa chỉ là một công cụ, chương trình ban đầu mời làm khách mời cố định ? Anh mới là cha nuôi tập sự của Miên Miên, mới mấy kỳ, thêm một Tang Mân thì thôi, bây giờ ngay cả ông nội nhà cũng chen ! Coi , cha nuôi tập sự , tồn tại !

Tiểu tang thi ngày hôm qua nhận vài gói kẹo, đến 7 giờ hưng phấn bò dậy.

Cậu vẫn mặc bộ quần áo gấu trắng bông xù ngày hôm qua, lưng đeo một chiếc ba lô gấu trắng cùng kiểu, ba lô căng phồng, nhét đầy kẹo ông nội mua cho. Cậu dạo một vòng trong vườn, chọn một bông hoa hồng lớn nhất và nhất mang về.

Dưới sự dẫn dắt ý thức của Tang Ải, tiểu tang thi từ bỏ bước tang thi của , dáng dần trở nên bình thường hơn. Nhìn kỹ, chân vẫn chụm trong, nhưng thể từ từ sửa .

Trước khi phòng khách, chậm. Sau khi ông cụ Tang xuất hiện trong tầm mắt, nhanh hơn bước chân, giơ hoa chạy đến mặt ông cụ Tang.

Ông Tang sớm dang hai tay chờ đợi Tang Miên chui . Khóe miệng ông kéo , Tang Miên nhét đầy hoa.

“Tặng, tặng ông nội.” Tiểu tang thi thích tặng những bông hoa cho thích.

Ông Tang nhả hoa , nhận lấy tấm lòng của Tang Miên: “Cảm ơn Miên Miên, ông nội thích nhé.”

Tang Miên theo đó nở nụ , bò đến bên cạnh ông xuống, dựa sát cánh tay ông Tang, cởi ba lô gấu nhỏ, lấy một gói kẹo từ bên trong, chia cho ông cụ Tang một viên, bóc một viên kẹo khác bỏ miệng .

Nếm thấy vị chua ngọt, hai chân nhỏ ngừng lắc lư.

Cục bông mềm mại bên cạnh, ông cụ Tang viên kẹo hồng trong lòng bàn tay, còn bỏ miệng, cảm nhận hương vị của kẹo.

Tiểu tang thi nhà ngay lập tức phát hiện Đại Lưu và Tang Ải. Cậu nửa ngày , hai vẫn đang tranh cãi ngừng về chuyện khách mời chương trình.

Tiểu tang thi lắng cẩn thận cuộc đối thoại của hai , nguyên nhân Đại Lưu đến .

Cậu đột nhiên nghĩ đến một chuyện, ông Tang phản đối Tang Ải giới giải trí.

Ống tay áo bỗng nhiên kéo mấy cái, ông cúi đầu, liền thấy Tang Miên ngẩng mặt lên, giọng non nớt gọi ông: “Ông nội.”

Nói xong, khuôn mặt mũm mĩm tựa cánh tay ông.

Ông lớn tiếng đáp: “Ừ.”

Tang Miên: “Muốn, cùng ông nội cùng chơi.”

Ông Tang : “Ông nội đang chơi với Miên Miên .”

Tang Miên dán cánh tay ông cụ Tang lắc lư, khuôn mặt mũm mĩm phồng lên: “Không, , cháu lên chương trình quen nhiều chị, còn chơi… nhiều trò chơi vui, , cùng ông nội cùng chơi, mang ông nội đến cho các chị .”

Nói nhiều lời như một , tiểu tang thi mệt đến thở hổn hển vài cái.

Suy nghĩ của tiểu tang thi đơn giản, chỉ cần đưa ông đến xem Tang Ải chơi vui vẻ như thế nào ở đó, ông Tang sẽ quyết tâm của Tang Ải, sẽ tiếp tục ngăn cản Tang Ải thực hiện ước mơ của nữa.

Tang Ải đối với như , cũng đối xử với Tang Ải một chút, Tang Ải vui vẻ.

Ông Tang chậm chạp trả lời, tiểu tang thi chút sốt ruột, ôm lấy cánh tay ông, lắc nhẹ, cầu xin : “Được ạ, ông nội, xin, xin ông mà!”

Ông cụ Tang: “…” Cho cháu, cho cháu, cái mạng già cũng cho cháu.

“Ông ông nội thích cái môi trường giới giải trí đó, ông mấy lời tìm ch·ết !”

Tang Ải vẫn đang giằng co với Đại Lưu, đứa cháu nhỏ cầu xin như , ông Tang thể chống thế công mềm mại của Tang Miên, cuối cùng đưa quyết định, cắt ngang cuộc tranh cãi của hai : “Đề nghị chấp nhận.”

Đại Lưu: “!”

Tang Ải: “?”

Tang Ải kinh ngạc mắt trợn ngoài, chạy vội đến bên cạnh ông, khó hiểu : “Ông đồng ý cho cháu giới giải trí ? Ông làm gương ?”

Lại còn chen , đây là làm gì ?

Ông Tang sờ đầu Tang Miên, lộ biểu cảm đắc ý cùng kiểu với Tang Ải, giọng điệu tràn đầy ý khoe khoang: “Miên Miên của chúng rời xa ông nội, ông nội đương nhiên theo Miên Miên của chúng .”

Tang Ải: “…”

Anh hiểu , ông nội chính là tranh giành đứa nhỏ với !

Tang Ải lạnh : “Ông nếu tham gia chương trình , thể ngăn cản cháu tiếp tục ở giới giải trí.”

Ông Tang suy nghĩ quá lâu, buông lời: “Tùy cháu.”

Tang Ải: “…”

Tang Ải và Đại Lưu đều chấn động, ông Tang phản đối Tang Ải giới giải trí đến mức nào, họ quá rõ. Họ ngờ, dễ dàng nhận sự đồng ý của ông đến .

Tang Ải vẻ vui sướng như trong tưởng tượng, run rẩy : “Vậy, cháu quản lý công ty gia tộc…”

Ông cụ Tang càng sảng khoái hơn: “Tùy cháu, dù công ty cháu trông coi, cháu làm gì thì làm, ông thời gian quản cháu.”

Ông bận chơi với đứa cháu nhỏ bảo bối của ông mà!

Tang Ải: “…”

Anh vất vả đấu tranh nhiều năm như , kết quả, chỉ cần một Tang Miên là thể giải quyết vấn đề ?!

Loading...