Tiểu Niên - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:12:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi : “Tiểu Niên , cho hôn một cái ?”

Bạch Tiểu Niên với ánh mắt khinh bỉ, bảo cút: “Làm gì chuyện con trai hôn con trai.”

Ê, m.á.u hiếu thắng của lập tức trỗi dậy. Cậu càng cho hôn, càng hôn, mà còn chỉ hôn một cái!

Cậu giận thật, chui tọt chăn cuộn chặt như cái kén. Tôi chọc , bèn lăn trong, ôm cả chăn tránh xa. Hết cách, đành ôm lấy chăn xin : “Tôi sai , , đừng nghẹt thở trong đó.”

Bạch Tiểu Niên chỉ ló đầu , giả vờ hung dữ nhe răng dọa : “Hồ Gia Minh, lưu manh… sắc lang!”

Tôi vò đầu : “Ây, chẳng qua thương quá thôi, học hành đến ngu .”

 

Cậu đúng là một đóa bạch liên hoa trong bùn mà chẳng vấy bẩn. Tôi hỏi coi phim lớn , kết quả rượt đánh. Từ lúc chút chuyện, ngày nào cũng gọi là “lưu manh”, đến mức cái từ như thành biệt danh riêng của .

Mà cũng chẳng trách , dù lớp 9 , nhưng đến khi TV chiếu phim Họa Bì cảnh hôn thôi, dì Bạch cũng lập tức đổi kênh.

Tôi với lão Hồ: “Con vẫn cưới Bạch Tiểu Niên.”

Ông đang xem TV, gật đầu ừ ừ: “Ờ ờ, .”

Tôi giật cái điều khiển, chuyển sang kênh thiếu nhi, thật to: “Con nghiêm túc đó, Hồ Vĩ Nghiệp, con yêu sớm, theo đuổi !”

Ông giật rơi bịch xuống sofa, dép bay xa ba mét: “Tao đồng ý!”

Tôi vốn cũng đoán . Trên diễn đàn trường còn một tiểu thuyết lấy với Tiểu Niên làm nhân vật chính, tên Minh Niên Chính Minh Niên, cả cảnh phụ phát hiện. Văn phong lưu loát, dí dỏm, chắc tác giả môn Văn tầm 27 điểm trở lên. Chỉ tiếc đó tác giả bận ôn thi, đến giờ thấy kết cục.

Tôi thành khẩn: “ con thật sự thích , bố thể chia rẽ uyên ương !”

Lão Hồ cầm dép: “M* nó, uyên ương là một đực một cái, còn hai đực các thì tính gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-9.html.]

Tôi: “Con quan tâm, con thích . Bố nghĩ cách giúp con theo đuổi .”

Ông tức đến nghẹn lời: “Chuyện đổi hả?”

Tôi gật đầu. Ông thở dài: “Sớm muộn cũng ngày . đừng cho mày , bà thì cắt tiền sinh hoạt của mày đấy.”

Cha con cái ghế sofa rách mà cùng thở dài. Dù mơ ước tự do, nhưng cuối cùng vẫn là nô lệ của đồng tiền, giấu “nhà tài trợ lớn” là m thật kỹ.

Ông dặn: “Bố mày thích Tiểu Niên. giờ pháp luật quy định đàn ông lấy đàn ông. Nếu bên thì kín đáo. Thích thì cứ theo đuổi, nhưng nếu thích thì ép, cũng đừng làm ảnh hưởng đến kỳ thi của nó. Hiểu ? Hai thằng con trai yêu , bố sợ mày, nhưng da thịt Tiểu Niên mỏng manh, mắng chửi thì làm ?”

Tôi gật đầu. Ông đúng, trời đất bao la nhưng thi cấp ba vẫn là to nhất. Tôi đợi Tiểu Niên thi xong tính.

Thực từng nghĩ đến chuyện Tiểu Niên thích . Bởi hiểu quá rõ, chắc chắn sẽ cách theo đuổi .

Gần đây dì Bạch về muộn, còn thường dẫn theo một đàn ông bắt chúng gọi là “chú Đặng”. Tôi với Tiểu Niên đoán dì đang yêu , lẽ chú Đặng sẽ trở thành cha dượng.

Tôi dọa : “Mẹ mà ở với chú Đặng thì sẽ bỏ đó, đến lúc chỗ ở .”

Tiểu Niên vẫn thản nhiên, chẳng coi lời gì: “Cậu cho ở nhà chứ gì. Hồ Gia Minh, giở trò lưu manh!”

Lúc đang ăn thanh long ruột đỏ, là chú Đặng mang tới, hiếm thấy lắm. Tôi bảo để cắt miếng cho dễ ăn, nhất quyết ôm cả quả, dùng thìa xúc ăn mới chịu.

Lúc đó thanh long ruột đỏ hiếm, chắc cũng đắt. Cậu ăn hai thìa, đưa thìa đến bên môi : “Ăn , há miệng !”

Loại thanh long nhuộm màu, dính nước quả là môi lưỡi đều đỏ thắm. Bạch Tiểu Niên l.i.ế.m môi, kẽ răng trắng ngần đang ngậm một miếng thịt quả hồng sậm. Cậu tưởng ăn thanh long, nào hôn .

Tôi cúi đầu, từ từ áp sát môi . Bạch Tiểu Niên chớp mắt, né tránh.

Cậu giở trò lưu manh.

 

Loading...