Học kỳ 2 lớp 9, chia tay Tiểu Huệ. Cô bảo chuyên tâm ôn thi, tránh xa chuyện tình cảm. Tôi : “Tiểu Huệ, chúng học thức đến thế ? Muốn cưa Bạch Tiểu Niên thì thẳng .” Tiểu Huệ vạch trần, tức giận, để một dấu chân tròn trịa lưng chiếc đồng phục mới giặt.
Thật như còn đỡ, như Tiểu Đình, chia tay xong rêu rao khắp nơi rằng c.h.ế.t .
Kỳ cuối năm lớp 9, Tiểu Niên bận tối mặt. Hết lớp học thêm đến lớp khác, đề thi làm hết chồng đến chồng khác. Dì Bạch cũng thật nhẫn tâm, chẳng sợ kiệt sức, mười một giờ đêm còn bắt học tiếp.
Cậu bàn, ánh đèn bàn vàng, cái đèn là dì Bạch dẫn chọn, loại chống hại mắt, giá những hai trăm. Cậu luôn quỳ lên ghế để , chắc là quen với việc trong lòng .
Qua màn muỗi, vẫn thấy mái tóc bay theo gió quạt, tiếng cánh quạt đều đều, tiếng ngòi bút của ma sát giấy cũng ngừng.
Tôi cũng ngủ , bèn bò dậy mò mẫm trong bóng tối rót nước cho . Dì Bạch quản nghiêm, bốn mùa trong năm, kể cả mùa hè, cũng cho uống nước lạnh.
“Hồ Gia Minh, còn ngủ ?” nhỏ giọng hỏi.
Tôi : “Cậu ngủ thì cũng ngủ .”
Cậu khẽ nhéo tay : “Vậy với , làm xong bài ngủ.”
Người Bạch Tiểu Niên lúc nào cũng mát lạnh, chắc là do sinh non, nên quý giá, yếu ớt. Mùa đông thì dán chặt lấy , mùa hè thì đến lượt quấn lấy . Nhất là lúc học thể dục, chạy xong nóng bừng, thở cũng như lửa, luôn nắm lấy tay áp lên trán cho mát.
Có bạn học trêu: “Tay Tiểu Niên dễ chịu thế, cho áp lên mát tí ?”
Tôi quát: “Cút !”
Trong đám bạn cấp hai của thằng họ Trịnh, gọi nó là Trịnh Chó. Nó bảo thích Bạch Tiểu Niên. Tôi đáp: “Vớ vẩn, em trai thì ai mà thích?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-8.html.]
Trịnh Chó : “Không , , theo thấy thì Hồ đối với Tiểu Niên si mê vượt xa tình em .”
Tôi đá cho nó một phát: “Mẹ nó, tiếng !”
Nó loạng choạng, đẩy cặp kính: “Tôi cảm giác coi Bạch Tiểu Niên như con dâu nhỏ mà nuôi . Cái cho đụng, cái cũng cho đụng… gọi là gì nhỉ? À, vợ nuôi từ bé!”
Tôi lập tức hổ hóa giận: “Cái gì chứ, tàn dư thế lực phong kiến địa chủ, đều đáng đánh!”
Sau đó để xin , Trịnh Chó dúi cho mấy quyển sách vàng kiểu Đế Vương Yến Mộng. Tôi nhận , bên trong ngôn từ khiến mặt đỏ tim đập. Tối đó trằn trọc, đầu óc là cảnh mấy thiếu nữ váy lụa, bắp chân trắng nõn như ngó sen, đôi môi đỏ như đào…
Sách là thiếu nữ, nhưng trong mắt hiện đôi chân thon dài của Bạch Tiểu Niên quần đồng phục, đầu gối đỏ ửng vì quỳ ghế bài. Tôi mất ngủ, quấy , đè xuống giường cởi cúc áo, n.g.ự.c .
“Hồ Gia Minh, thần kinh !” Cậu tức giận đạp , nhưng đẩy nổi.
Tôi : “Cho chút thôi, sờ vài cái thì !”
Bạch Tiểu Niên giãy đến thở hổn hển, cuối cùng cũng mặc cởi áo đồng phục trắng ngắn tay. Cậu im, y như con cá đặt thớt. Tôi chạm n.g.ự.c , một mảng phẳng lì, mềm mại, gầy gò đến mức thể xương sườn. Hai điểm cũng chẳng đỏ như đào trong sách , mà tay nóng bừng, chút đáng thương.
“Hồ Gia Minh…” lấy tay che mặt, . Không , cũng thực sự nổi giận, chỉ khẽ : “Nặng c.h.ế.t , mau xuống .”
Sau đó đem mấy quyển sách trả cho Trịnh Chó.
Hóa nỗi hổ và tức giận khi , là vì vạch trần bí mật trong lòng, thực sự thích Bạch Tiểu Niên, còn biến thành “cô vợ nhỏ” của .
...